Damon sảng khoái gật đầu: "Lần này có thể là sẽ nói không rõ ràng, không bằng đi tới chỗ chúng tôi ngồi chút đi?"
Luke suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Mặc dù có chút khó nghe, nhưng tôi vẫn cần phải nhắc nhở hai người, tốt nhất là đừng để nơi ở chân chính của mình bị lộ với người khác, cho dù là tôi."
Mindy ở bên cạnh bất mãn hừ một tiếng: "Đồ quỷ sứ chán ghét!"
Damon cũng cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng vẫn nói: "Chúng tôi tin tưởng cậu."
Luke thở dài: "Nếu tôi là hai người, tốt nhất là chỉ tin tưởng lẫn nhau. Việc mà hai người đang làm quá nguy hiểm, quá mức tín nhiệm những người khác cũng không an toàn."
Nhìn hai cha con im lặng xuống, hắn lại trầm ngâm một lát, gật đầu nói: "Đi thôi, lần này tôi tới thăm nhà của hai người xem."
Mindy lại hừ một tiếng, quay đầu bước đi.
Damon cũng không biết nên nói cái gì, chỉ có thể ra hiệu cho Luke đuổi theo, ba người hai xe lập tức rời khỏi khu xử lý rác.
Từ nhà máy xử lý rác thải đi ra, xe lái về hướng tây nam, lại trở lại gần nơi Luke gọi điện thoại vừa rồi, dừng ở phía trước một căn nhà dân kiểu cũ duy nhất.
Cửa ga ra được mở ra, sau khi hai chiếc xe lái vào lại đóng lại.
Luke xuống xe, đi theo cha con Damon vào trong phòng khách.
Damon đi đến góc tường trong phòng khách, điền mật mã vào một thiết bị nhập mã, tủ rượu ở nơi đó dịch chuyển sang ngang mở ra, lộ ra phòng bí mật bên trong.
Cha con Damon đi vào trong phòng, bắt đầu gỡ trang bị trên người xuống.
Damon còn thuận miệng nói: "Muốn uống gì không? Trong tủ lạnh có bia và nước trái cây."
Luke: "Không cần." Nói xong, lại đi tới trước mấy cửa sổ hướng ra bên ngoài quan sát.
Chỉ nhìn đại khái một vòng, hắn đã âm thầm lắc đầu.
Nguyên nhân duy nhất để cha con Damon chọn trúng nơi này, có lẽ là giao thông.
Lái xe không tới năm phút, đã có thể đến đường hầm Lincoln, nếu thời tiết tốt thì từ tòa nhà năm tầng của Luke cũng có thể trông thấy vùng này.
Mà bên kia của đường hầm Lincoln chính là khu Clinton ở Manhattan, nơi có đông đảo con buôn.
Lại tiếp tục đi về hướng đông, xuyên qua Manhattan chật hẹp, chính là nơi giáp giới của Brooklyn và khu Queens, về hướng đông bắc là có thể đi khu Queens, hướng đông nam là khu Brooklyn cũng không hề thái bình.
Hơn nữa Manhattan bị sông Hudson và sông Harlem trái phải vây quanh, phương tiện giao thông sử dụng mặt nước cũng có thể nhanh chóng từ nơi này đi tới ba khu náo nhiệt nhất ở New York này.
Đáng tiếc, trừ cái đó ra, nơi này không còn gì khác.
Hàng xóm xung quanh quá gần, một nhà gần nhất chỉ cách hơn 20m.
Hộ gia đình ở nơi này cũng không ít, lại là loại khu dân cư có trị an không tệ kia, rất nhiều người đều tương đối quen thuộc với nhau.
Ra vào địa phương này, ngày nào đó sẽ bị người quen trông thấy.
Đương nhiên, hôm nay có thể là do cha con Damon dẫn mình theo, bình thường hẳn là bọn họ sẽ thay quần áo ở bên ngoài rồi mới trở về.
Nhưng nói một cách tổng thể, nơi này cũng không thích hợp làm căn cứ của cha con Damon.
Tốc độ cha con Damon tháo trang bị xuống rất nhanh.
Không tới năm phút, hai cha con đã mặc quần áo bó đi ra, trên người Mindy còn mặc cái áo chống đạn đặc chế mà Luke tặng cho cô bé kia.
"Nơi này thế nào?" Damon cười hỏi.
Luke: "Ừm, tôi có chút ý nghĩ đối với nhà của hai người, chút nữa sẽ nói cho ông biết."
Damon cũng không để ý, nhìn hắn hỏi: "Trước tiên giải quyết vấn đề của cậu đi, cậu muốn biết chuyện gì."
Mindy cũng mang laptop của mình từ bên trong phòng bí mật ra bật lên, chuẩn bị thẩm tra tư liệu phía trên để nói bổ sung.
Luke bắt đầu đưa ra vấn đề của mình.
Có nhiều thứ, cha con Damon sẽ không ghi lại ở trên laptop.
Ví dụ như cảm quan vi diệu của bọn họ đối với từng thế lực, thứ này rất khó để định lượng, cũng không có đáp án có sẵn, căn bản là sau khi cha con Damon nghe thấy câu hỏi của hắn, mới căn cứ vào kinh nghiệm tự thân mà làm ra phỏng đoán.
Ba người cứ nói chuyện như vậy, mất gần một giờ mới coi như xong việc, Damon còn để Mindy copy một đống tài liệu tương quan cho Luke.
Luke cầm lấy cái USB kia, cũng đứng lên: "Hôm nay đã quấy rầy hai người rồi."
Damon: "Không có việc gì, nếu rảnh thì cậu cũng có thể tới."
"Lời kế tiếp, xem như là lời cảm ơn của tôi đối với việc hai người đã cung cấp tình báo đi." Luke đưa tay ra hiệu: "Hoàn cảnh nơi này không thích hợp, tốt nhất là hai người lại một lần nữa tìm một chỗ, với tư cách làm căn cứ lúc ra ngoài hoạt động."
Khuôn mặt Mindy lập tức xụ xuống: "Anh lại bắt đầu rồi!"
Luke nhìn cô nhóc, giọng nói vẫn bình tĩnh: "Chuyện mà hai người đang làm rất nguy hiểm, cẩn thận hơn đối với an toàn của chính mình cũng không đủ, không cần thiết phải ký thác vấn đề an toàn của mình vào sự qua loa của người khác."
Nói xong, hắn nhìn về phía Damon: "Tôi sẽ cho hai người một phần bản vẽ thiết kế căn cứ bí mật, đồng thời cung cấp cho hai người một đám dụng cụ chuyên nghiệp, để bảo đảm sự an toàn của trụ sở mới này."
Cha con Damon sững sờ, Mindy theo bản năng hỏi một câu: "Bao nhiêu tiền?"
Luke mỉm cười: "Tôi nói, đây là sự cảm ơn đối với tình báo mà hai người cung cấp, không thu phí."
"Thực?" Mindy khó có thể tin.
"Thực." Luke: "Tôi không để cho hai người từ bỏ nơi này, nhưng những vật ở bên trong phòng bí mật của hai người bên kia, đại bộ phận đều có thể đặt vào trong trụ sở mới xây."
Vừa rồi hắn mới nhìn thấy ở trong đó có một rương lựu đạn, trời mới biết thần kinh của đôi cha con nhà này cứng tới đâu, mỗi ngày ngủ bên trên một đống vật nguy hiểm như vậy mà không thấy sợ hãi sao?
Ví dụ như chính Luke, trong phòng cũng chỉ có mấy khẩu súng đã đăng ký với đồn cảnh sát, tuyệt đối là không sợ bị người điều tra.
Thêm nữa, những loại vũ khí này đều có thể phát động một trận chiến tranh cục bộ, giờ chồng chất ở trong phòng bên trong khu dân cư này là loại ý tứ gì?
Cho dù có kẻ thù tìm tới cửa, cao lắm thì đôi cha con này cũng chỉ có thể dùng hai ba khẩu súng dài ngắn, hơn mười băng đạn mà thôi.
Tuyệt đại bộ phận số vũ khí này đều không cần thiết để ở chỗ này, trừ việc gia tăng nguy hiểm bị bại lộ và độ khó của việc bảo quản ra, thật sự là không có quá nhiều chỗ tốt.
Hơn nữa nơi này ngay cả một sân tập bắn đều không có, trữ nhiều súng như vậy, lúc huấn luyện cũng phải mang đi ra ngoài.
Chẳng may gặp tình huống giống tên công tử đời thứ hai Alex kia, bởi vì đèn xe hỏng bị một cảnh sát ngăn lại, lại bị thuận tiện tra xét xe, vậy hai cha con nhà này sẽ giải thích số súng ống trên xe như thế nào?
Trong số những khẩu súng này có lẽ là có không ít khẩu có tư liệu về vết đạn ở trong đồn cảnh sát New York, Damon cũng từng dùng một phần nhỏ bọn nó giết băng đảng con buôn.
Nhìn thấy hai cha con đã bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về đề nghị của mình, Luke đưa ra điều bất ngờ nhất hôm nay: "Kỳ thật, hai người chỉ cần có một thứ, thì vấn đề khẩn cấp thay đổi vị trí an toàn này cũng sẽ không lớn."
Hai cha con: "Thứ gì?"
Luke: "Chờ ở chỗ này. Uhm, là em đấy, Mindy, không cho phép đi ra theo."
Mindy mới nhấc chân lên không trung, nhìn Luke xoay người đi ra ngoài, trong miệng thì thào: "Làm sao anh ấy biết mình muốn đi ra ngoài theo?"
Damon: "... Có lẽ là vì con không đi ra ngoài theo mới là chuyện không bình thường."
Mindy: ...
Luke vừa đi đã trở lại, trong tay có thêm một lớn một nhỏ hai cái hòm bằng phẳng màu đen.
Đi đến trước bàn ăn, hắn mở cái hòm loại nhỏ kia ra, một bộ Armor màu đen yên tĩnh đặt ngang ở trong đó.
Hắn cầm nó lên, vẫy tay ra hiệu cho Mindy tới.
Chờ Mindy đứng ở phía trước, hắn đưa tay khoác Armor kia lên trên người cô bé.
Mindy vội vàng kêu lên: "Chờ một chút, em còn mặc ... đồ bên ngoài?"