Sáng ngày hôm sau, hai người bọn Luke chạy tới tổng bộ sớm, giao tư liệu về vụ nổ điều tra được hôm qua cho Dustin.
Dù rằng có thể trực tiếp giao thứ này cho Walter, nhưng vụ án này vốn chính là Dustin bàn giao cho Luke.
Thân là thủ hạ đáng tin của Dustin, Luke đương nhiên là phải giao tư liệu cho sếp mình xem trước, rồi để ông ta chuyển giao cho Walter.
Loại thao tác này không hề có chút vấn đề nào, Walter cũng không thể có ý kiến.
Hôm qua Luke cũng liên lạc qua với Walter, hôm nay bọn họ sẽ không đến Khu Clinton nữa, Luke cũng không cần đi theo làm "bảo tiêu".
Sau khi đại khái nói rõ tình huống tra được hôm qua cho Dustin, hai người đi ra ngoài đi thẳng đến bệnh viện Metro-General.
Lúc này mới là khoảng 8 giờ 40, các tuyến đường của New York đều đã bắt đầu hỗn loạn.
Luke quả đoán bật đèn hiệu cảnh sát lên, tay lái đánh một cái, leo lên đường xe buýt bên cạnh đại lộ.
Chiêu thức ấy chính là kỹ năng thiết yếu của cảnh sát New York, hắn phải nhanh chóng quen thuộc loại thao tác hằng ngày này.
Hôm nay vận may của hai người cũng không tệ, trên đường đi không gặp phải những người vôi vã cướp đường xe buýt kia.
Vận may này liên tục đến một con phố ở gần bệnh viện Metro-General, rốt cuộc mới xuất hiện kẹt xe, ngay cả đường xe buýt cũng bị kẹt.
Nhìn hai người phụ nữ đang giằng co ở phía trước, Luke bất đắc dĩ kéo ví da huy hiệu cảnh sát trước ngực ra: "Cầm cuốn sổ nhỏ bên trong ngăn chứa đồ kia theo đi, chúng ta phải đi xử lý vấn đề tắc nghẽn giao thông."
Selina tiện tay cầm lấy cuốn sổ nhỏ, đẩy cửa xe ra đi theo: "Cầm theo thứ này làm gì?"
Luke: "Chúng ta còn chưa đi lãnh hóa đơn phạt, tay cô cầm chút giấy, để nó lâm thời làm hóa đơn phạt đi."
Selina âm thầm lấy một cây bút ở trong túi ra giắt ở bên trên cuốn sổ nhỏ này, cầm nó ở trong tay, chỉ để lộ ra một chút góc viền, nhìn rất giống như hóa đơn phạt.
Cô lại điều chỉnh vẻ mặt, bày ra khuôn mặt lạnh lùng mà cảnh sát thường dùng nhất lúc viết hóa đơn phạt, theo sau lưng Luke đi tới.
"Mục tiêu chủ yếu là người phụ nữ trung niên kia, bà ta là người gây ra họa, cũng là người kiếm chuyện." Luke thấp giọng nói, hai người rất nhanh từ bên trong khe hở của dòng xe cộ đi đến bên cạnh hai nữ lái xe.
Luke ho nhẹ hai tiếng, hấp dẫn ánh mắt của hai người phụ nữ, nâng ví da huy hiệu cảnh sát trên ngực lên ra hiệu, mặt mũi tràn đầy nụ cười nói: "Hai vị, xem ra là hai người đang xảy ra một chút nhỏ tranh chấp. Thân là cảnh sát, tôi sẽ tiết kiệm một chút thời gian làm việc quý giá cho mọi người, trực tiếp đi vào thủ tục được chứ?"
Selina thì xụ mặt đứng đối diện với vị nữ lái xe trung niên kia, tay cầm bút và cuốn sổ nhỏ đã bắt đầu nâng lên, dường như là định viết hóa đơn phạt.
Người phụ nữ trung niên biến sắc, há miệng hô: "Đừng, chờ đã vị cảnh sát, chúng tôi đang xử lý, lập tức sẽ xong."
Luke ừ một tiếng, nhìn về phía nữ lái xe xinh đẹp tóc vàng trẻ tuổi: "Vị này, ý của cô thế nào?"
Bên trong ánh mắt của cô gái tóc vàng toát ra vẻ chế nhạo, miệng không mặn không nhạt đáp: "Vừa rồi vị này còn yêu cầu tôi phải bồi thường tổn thất của bà ta."
Luke và Selina nhìn nhìn hai chiếc xe dính sát ở cùng một chỗ, sau đó cùng nhau nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trung niên kia.
Sắc mặt của người phụ nữ trung niên đỏ lên, lắp bắp nói: "Thật xin lỗi, tôi chỉ là không hiểu rõ tình huống mà thôi, là lỗi của tôi, là lỗi của tôi. Chúng ta cứ dựa theo lệ cũ, để bảo hiểm làm việc đi."
Vừa rồi bà ta phát hiện phía sau có xe đang bật đèn hiệu cảnh sát chạy tới, mới sốt ruột từ làn xe buýt chen vào làn xe bình thường, kết quả là lại va chạm với xe của cô gái tóc vàng này.
Không hề nghi ngờ, từ đầu tới đuôi đều là bà ta phạm luật, khẳng định là phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.
Nhưng người phụ nữ trung niên kia nhìn thấy bề ngoài xinh đẹp sang quý của cô gái tóc vàng trẻ tuổi, còn có chiếc xe thể thao Lamborghini màu đỏ cũng sang quý kia, trong lòng bà ta tự nhiên nổi lên sự ghen ghét.
Bà ta nghĩ đến một cô gái trẻ tuổi nào đó đầu mày cuối mắt với chồng mình, con bitch kia cũng thường xuyên lái một chiếc xe thể thao màu đỏ, nhịn không được bắt đầu gây sự với nữ lái xe trẻ tuổi này.
Trên thực tế, cô gái tóc vàng đối diện này căn bản là không thèm để ý tới bà ta, lúc hai người bọn Luke sang đây, cô ta đã móc điện thoại ra chuẩn bị báo cảnh xử lý.
Nghe thấy phụ nữ trung niên này đã chịu thua, cô gái tóc vàng còn có việc gấp nên cũng lười nói nhảm, giơ điện thoại Titan trong tay lên, răng rắc một tiếng chụp hình hai chiếc xe, xem như chứng cứ để xử lý sự cố sau này.
Lúc cô ta để điện thoại di động xuống, lại phát hiện ra Selina cũng lấy một chiếc điện thoại ra quay chụp.
Cô ta liếc mắt đã nhìn ra đó là điện thoại Titan, nhưng vỏ ngoài màu đỏ hổ phách này lại quá mức mỹ lệ bắt mắt.
Cô ta nhíu mày, liếc mắt nhìn chiếc điện thoại Titan bản đặc biệt màu bạc mới vừa phát hành không lâu ở trong tay mình, cổ tay khẽ động đã nhét điện thoại vào trong túi áo.
Không tới một phút, sự cố va chạm nho nhỏ này đã được xử lý hoàn tất.
Luke chỉ khách khí quay về phía hai vị nữ lái xe này cười cười, lại cùng Selina trở lại trên xe của mình.
Chờ người phụ nữ trung niên kia chuyển xe vào làn xe bình thường, xe cảnh sát của Luke lập tức được lái đi.
Bên trên làn xe bên cạnh, mỹ nữ tóc vàng ở bên trong chiếc Lamborghini đang nghiêng đầu nhìn hắn.
Ánh mắt của hai người gặp nhau, Luke sáng sủa cười một tiếng, miệng không phát ra tiếng, chỉ làm khẩu hình "Không cần cám ơn tôi".
Mỹ nữ tóc vàng này sững sờ, khóe miệng chợt nhếch lên, trong miệng thì thào: "Diễn xuất không tệ, tôi còn tưởng là trí nhớ của cậu không tốt chứ."
Trên xe phía trước, Selina cũng đang hỏi Luke: "Thật đúng là tình cờ, nơi này mà vẫn có thể gặp được cô ta."
Luke nhún nhún vai: "Hình như cô ta chính là người New York."
"New York có tám triệu nhân khẩu, có thể gặp được cũng không dễ dàng a." Selina tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Luke: "Đó là bởi vì dung mạo của cô ta xinh đẹp. Đổi thành khuôn mặt phổ thông của người qua đường, cô từ bên cạnh đi qua mấy chuyến đều chưa hẳn đã chú ý tới, tất cả mọi người trên thế giới này đều xem mặt."
Selina không phản bác được.
Ở trong giờ cao điểm đi làm này, khắp nơi đều là người đang di chuyển.
Đối phương không có điểm đặc sắc, làm sao cô ta có thể nhanh chóng nhận ra khuôn mặt của một người đi đường bên trong đám đông đen nghịt.
Trong lúc tán gẫu vài câu, rốt cuộc hai người cũng lái xe tiến vào bãi đậu xe ngầm của bệnh viện.
Dừng xe lên lầu, tìm tới phòng bệnh 404, Luke hơi hé cửa phòng ra, nhìn tình hình bên trong một chút, rất nhẹ gõ lên cửa phòng hai cái.
Một người phụ nữ cạnh giường bệnh nghiêng đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt của hắn qua khe cửa.
Cô ta lập tức đứng dậy, đi ra ngoài phòng bệnh, cũng đóng cửa phòng lại.
Luke duỗi tay ra: "Chào cô, Ms Palmer."
Cô gái kia cũng đưa tay ra nắm chặt tay hắn: "Chào anh, thám tử Coulson. Tôi chỉ biết hai vị thám tử là hai người, cho nên chuyện này chỉ có thể làm phiền hai người đi một chuyến."
Christine - Palmer, cũng chính là vị y tá khoa cấp cứu trò chuyện với hai người bọn Luke hôm qua kia.
Giờ phút này cô ta không mặc đồng phục làm việc màu xanh lục nữa, mà lại mặc áo jacket phối với quần jean.
Dung mạo của cô ta chợt nhìn cũng không tính là lóa mắt, nhưng nhìn kỹ lại cho người ta có một loại cảm giác thân thiết, khóe miệng còn hơi tự nhiên nhếch lên, lúc mỉm cười, trên gương mặt sẽ xuất hiện hai lúm đồng tiền thật to, nhìn vô cùng vui mắt.
Luke đưa tay chỉ chỉ vào trong phòng bệnh, thấp giọng nói: "Cô bé có tình huống gì mới không?"
Christine gật đầu lại lắc đầu: "Tôi đã thử hỏi, nhưng cô bé mở miệng rất ít. Chỉ có một lần, tôi nghe thấy cô bé nói một câu "Đều là ông ấy bảo tôi làm như vậy"."
Luke: "Là au? Để cô bé làm cái gì?"