Christine lại một lần nữa lắc đầu: "Không biết, nhưng lúc đó tôi vừa vặn nhắc tới cha mẹ của con bé, họ rất thương tâm đối với việc con bé rời nhà trốn đi."
Luke trầm ngâm một lát: "Chỉ có chuyện đó thôi à?"
Christine bất đắc dĩ gật đầu: "Chỉ có thế thôi."
Thấy hắn không lên tiếng nữa, dường như là đang suy nghĩ, cô ta nhịn không được vẫn bổ sung thêm một câu: "Trạng thái tinh thần của con bé cực kỳ kém, đây là một vấn đề lớn."
Luke ngẩng đầu: "Ừm?"
Christine: "Tôi không được bồi dưỡng về tâm lý học, nhưng tôi tìm một bác sĩ tâm lý rất chuyên nghiệp giúp đỡ nhìn thử xem, như thế có lẽ là hai người sẽ càng trọng thị hơn một chút."
Luke cũng không để bụng.
Cảnh sát vốn chính là như vậy, nếu như không cần thiết, trình độ nhiệt tình khi tra án chỉ có thể phụ thuộc vào tâm trạng cá nhân.
Giơ tay lên, nhìn đồng hồ đeo tay một cái, hắn nói: "Cô hẹn vị bác sĩ kia vào khoảng mười giờ à?"
Christine biết rõ ý tứ của hắn, mở miệng giải thích: "Cô ấy đã chạy tới, thế nhưng vừa rồi mới xảy ra một chút tai nạn xe ở gần bệnh viện, trì hoãn chút thời gian."
Luke gật đầu: "Vậy là tốt rồi, chút nữa lúc bác sĩ hỏi thăm Molly..."
"Hai người... Cũng ở đây à?" Một giọng nữ kinh ngạc đột nhiên vang lên ở cách đó không xa.
Ba người bọn Luke nhìn lại, chỉ thấy một mỹ nữ tóc vàng đang nhanh chóng đi tới.
Đến gần, cô ta chủ động duỗi tay ra: "Đã lâu không gặp, thám tử Luke - Coulson. Không nghĩ tới, thế mà cậu lại tới New York."
"Ms Harley - Cohen, thật cao hứng lại được gặp lại cô." Luke vừa nhìn vị này, trong lòng đã hiểu là có chuyện gì, cười đưa tay ra nắm một cái.
"Gọi tôi là Harley là được." Hai người nắm tay một cái rồi lập tức buông ra, mỹ nữ tóc vàng này lại đưa tay nắm chặt tay Selina, cũng gọi ra tên đầy đủ của Selina, thể hiện rõ trí nhớ ưu tú của cô ta.
Em họ của Harley – Cohen chính là vị sinh viên nghệ thuật Margaret - Cohen ở đại học Nam California, từng dùng tên Margaret – Johnson kia.
Mấy tháng trước chồng của Margaret chết, là vị đại ca băng đảng hoạt động trong ngành bất động sản William – Johnson ở Los Angeles, bởi vì tham dự vào vụ sát hại em gái Rebecca, bị Rebecca từ mui xe ô tô cho một phát súng headshot.
Về sau Margaret cũng vì sản nghiệp đen của William, bị các băng đảng ở Los Angeles để mắt tới.
Lúc gặp mặt ở trên biển, Luke và Selina còn từng cứu đôi chị em Margaret và Harley này.
Đối với vị tiến sĩ tâm lý học kiêm bác sĩ Harley - Cohen nghe nói là tới từ New York này, ký ức của Luke và Selina đều cực kì khắc sâu.
Christine đợi cho ba người hàn huyên xong, mới kinh ngạc hỏi: "Mọi người quen nhau à?"
Hai người bọn Luke chỉ cười gật đầu, không nói thêm gì.
Harley lại giải thích: "Lúc ở Los Angeles, Luke và Selina đã giúp tôi rất nhiều, chỉ là sau đó tôi vội vàng xử lý việc của em gái, chưa kịp nói lời cảm ơn với bọn họ."
Christine gật đầu, nói với hai người bọn Luke: "Vậy là tốt rồi. Harley chính là bác sĩ tâm lý mà tôi mời tới."
Sau đó nghiêng đầu nhìn về phía Harley: "Là Luke và Selina tìm được cô bé này, cho nên tôi mới gọi bọn họ tới, nhìn thử xem có thể giúp cô bé kia hay không."
Harley gật đầu: "Là ai thế, đang ở bên trong à?"
Christine gật đầu.
Harley: "Vậy cô đi vào cùng với tôi đi. Luke, Selina, hai người ở chỗ này chờ một chút, được chứ?"
Christine nghe xong, vội vàng nói: "Harley, chuyện này. . ."
Luke lại giơ tay lên: "Không có việc gì, đây là quy củ của bác sĩ tâm lý, chúng tôi hiểu. Tôi và Selina cũng vừa vặn muốn uống ít đồ, vừa rồi xử lý vị nữ lái xe phạm luật kia có chút khô cổ."
Christine không rõ ý tứ của lời này, nhưng lông mày của Harley lại nhíu lại.
Cô ta trên dưới đánh giá hắn một chút, dường như là phát hiện ra thứ gì đó rất thú vị.
Đã thấy Luke lại vẫn như thường, chỉ hướng về phía cô ta hơi cười cười, sau đó cùng với Selina đi tìm máy bán hàng tự động.
Đưa mắt nhìn hai người biến mất ở chỗ góc tường, Christine lập tức nói: "Harley, cô đang làm cái gì thế? Việc mà người của Special Victim Department đều không muốn nhúng tay, lúc tôi gọi bọn Luke, đều sợ bọn họ cũng qua loa cho xong, cô. . ."
Cánh môi đỏ thắm xinh đẹp của Harley kéo dài, toét ra, lộ ra hàm răng chỉnh tề trắng nõn: "Yên tâm, tôi rõ ràng về đạo đức nghề nghiệp của hai vị thám tử này hơn cô nhiều."
Christine sững sờ, đột nhiên có điểm hiểu được: "Cô quen biết bọn họ ở Los Angeles, vậy bọn họ không phải là cảnh sát ở New York à? Đúng rồi, cô mới nói là bọn họ được điều tới."
Harley: "Được rồi, hai vị thám tử này sẽ không nhỏ mọn như vậy đâu. Chúng ta vẫn nên mau chóng hiểu rõ tình huống của cô bé kia đi, tiết kiệm thời gian của mọi người, thám tử New York còn bận rộn hơn cả tôi nữa."
Christine nghĩ cũng phải.
Bốn người bọn họ, hai thám tử, một bác sĩ tâm lý, một y tá khoa cấp cứu, bất kỳ một người nào đều không dư dả về mặt thời gian, đồng thời lãng phí thời gian của 4 người đó chính là đang phạm tội.
Luke bên này, cùng Selina chạy đến chỗ máy bán hàng tự động, mỗi người mua lon nước trái cây uống vào, hoàn toàn không có ý nghĩ lãng phí thời gian.
Selina nhỏ giọng nói: "Vị nữ bác sĩ Harley này thật sự là không đơn giản, lúc tôi nói chuyện trời đất với Elsa từng đề cập tới em gái của cô ta là Margaret, tiểu phú bà siêu cấp này đã hoàn toàn biến mất khỏi Los Angeles, không ai biết rõ hướng đi của cô ta, nghĩ đến hẳn là tác phẩm của cô chị bác sĩ này của cô ta."
Luke không để bụng: "Lúc trước bị kẻ cướp cầm súng truy sát, Harley còn lái du thuyền cao tốc chạy trốn kìa! Can đảm, cẩn trọng chính là loại người này."
Selina nghĩ cũng phải.
Đại đa số đàn ông gặp phải kẻ cướp cầm súng quét loạn đều sẽ xuất hiện các loại hành động dị thường, đừng nói tới chuyện cầm lái du thuyền trốn chạy, lúc Harley chạy trối chết lại vẫn biểu hiện cực kỳ tỉnh táo.
Vị bác sĩ tâm lý này, thật đúng không phải là nhân vật bình thường.
"Tình huống của cô bé Molly kia là như thế nào?" Selina chuyển chủ đề.
Luke: "Trạng thái tinh thần của con bé xác thực là có vấn đề, nói không chừng chúng ta vẫn phải theo vào chuyện này, bây giờ chỉ chờ đáp án của nhân sĩ chuyên nghiệp mà thôi."
Hơn một giờ, Christine và Harley từ trong phòng bệnh đi ra.
Nhìn đôi nam nữ xinh đẹp tuấn tú đứng ở nơi đó mỗi người một cây kẹo que, xì xào bàn tán, hai cô gái không khỏi liếc nhau, trong lòng luôn cảm thấy hình tượng này nhìn rất vui vẻ.
Luke không muốn lãng phí thời gian ở trên chuyện khách sáo, vừa rồi hắn ở ngoài cửa "dự thính" toàn bộ hành trình, không lọt mất bất kỳ một câu nào.
Nhưng hắn còn muốn nghe phán đoán của vị nhân sĩ chuyên nghiệp Harley này một chút, trực tiếp mở miệng hỏi: "Sao rồi? Có manh mối gì chưa?"
Harley gật đầu lại lắc đầu: "Tình huống của Molly xác thực là có vấn đề, hơn nữa hẳn là có liên quan tới một "gã" nào đó. Thế nhưng..."
Nói tới đây, cô ta hơi do dự một chút.
Luke: "Harley, bác sĩ các cô có điều lệ bảo mật, thế nhưng đây cũng là vụ án của chúng tôi, chúng tôi không thể ở dưới tình huống cái gì cũng không hiểu rõ, không có cơ sở tìm ra kẻ hiềm nghi, đúng không?"
Harley lại im lặng trong chốc lát, mới mở miệng nói: "Kế tiếp là suy đoán của tôi, không nhất định phù hợp với sự thật, chuyện này cần hai người đi tra rõ, OK?"
Luke: "OK."
"Trong khoảng thời gian này, xác thực là Molly ở cùng một chỗ với một người đàn ông. Người này, rất có thể là đã trường kỳ tiến hành thôi miên ám chỉ đối với Molly." Harley trịnh trọng nói.