Harley dừng lại một chút, suy nghĩ trong chốc lát, mới tiếp tục nói: "Hành vi của người này có chút không kiêng nể gì cả, thế mà không có hạ lệnh "cấm nói ra" với Molly. Cho nên theo thời gian trôi đi, hẳn là Molly có thể nói trải nghiệm trong mấy tháng này của mình, bao gồm cả tin tức về gã kia." Luke khẽ vuốt cằm.
"Nếu gã không phải là người điên, thì hẳn là rất tự tin đối với thủ đoạn thôi miên của mình, xác định là không ai có thể tố giác gã." Harley tiếp tục nói: "Nếu như hai người đi điều tra gã này, tốt nhất là nên cẩn thận. Trình độ thôi miên của gã có lẽ sẽ rất cao, hơn nữa hiệu quả khẳng định là mạnh hơn nhiều so với bác sĩ tâm lý bình thường."
Luke nhíu mày: "Cô có thể phá giải thôi miên của gã dành cho Molly không?"
Harley do dự một hồi lâu, khẽ gật đầu: "Tôi có thể thử từ từ giải quyết, dù sao thì thời gian cũng đứng ở bên phía chúng ta."
Luke gật đầu: "Vậy làm phiền cô."
Mọi người nói tới đây thì chuẩn bị giải tán.
Lúc này lại có một người phụ nữ trẻ tuổi đi tới, đánh giá mấy người đứng ở cửa ra vào, sau cùng ánh mắt dừng lại ở trên mặt Christine: "Xin hỏi, cô là y tá Christine - Palmer đúng không?"
Christine gật đầu: "Là tôi, có chuyện gì không?"
Cô gái trẻ tuổi ra hiệu một cái, hai người đi ra cách đó mấy bước, cô ta mới thấp giọng nói: "Chỗ cô có một cô gái trẻ tên là Molly - Johnson à?"
Christine sững sờ: "Cô là?"
Cô gái trẻ tuổi: "Tôi được cha mẹ của con bé ủy thác, tìm con bé một hồi lâu. Hôm qua nghe nói nơi này có một người vô danh phù hợp với tình huống của con bé, nên đến đây tìm thử xem."
Christine hơi do dự một chút, vẫn vẫy tay gọi mấy người bọn Luke.
Đợi cho bọn Luke đi tới, cô ta giới thiệu họ với cô gái trẻ tuổi kia: "Vị này là thám tử Coulson, vị này là thám tử Hayek, vị này là bác sĩ tâm lý Harley, bọn họ hẳn là có thể trợ giúp cô."
Cô gái trẻ tuổi nhíu mày, thân thể vặn vẹo có chút không được tự nhiên, nhìn Luke và Selina, sắc mặt không được tốt cho lắm.
Luke duỗi tay ra: "Xưng hô như thế nào?"
"Jessica." Cô gái trẻ tuổi lại làm như không thấy bàn tay hắn duỗi ra, chỉ đơn giản báo một cái tên, lập tức đi thẳng vào chính đề: "Chuyện của Molly, mấy người muốn như thế nào?"
Luke, Christine và Harley liếc nhau, sau giây phút ngắn ngủi dùng ánh mắt giao lưu, hắn mở miệng nói: "Ms Jessica, tôi cần xác định thân phận và mục đích đến của cô trước đã."
Jessica lại một lần nữa nói với Christine.
Luke gật đầu: "Có thể chứng minh một chút chứ?"
Jessica cau mày, từ trong túi áo lấy một tấm hình ra: "Đây là cha mẹ của con bé đưa cho tôi."
Luke nhận lấy, trước tiên nhìn ba người đang cười rất vui vẻ trước một cái bánh sinh nhật ở trên tấm ảnh kia một chút, cô bé bên trong đó xác thực là Molly - Johnson.
Lại lật tấm ảnh lại, bên trên mặt sau viết một hàng chữ: Love, sinh nhật 15 tuổi vui vẻ, nguyện con vĩnh viễn may mắn vui vẻ.
Đưa tấm ảnh cho Selina, hắn mới nhìn Jessica: "Jessica, cô có số điện thoại của cha mẹ Molly không?"
Jessica do dự một chút, vẫn gật đầu.
"Có thể cho tôi không?" Luke hỏi: "Cô đã tìm thấy người, hẳn là cha mẹ của con bé sẽ không đòi lại phí thuê cô, nhưng tôi cũng không thể giao Molly cho người không phải giám hộ như cô, đúng không?"
Jessica nhìn hắn chằm chằm một lát: "Huy hiệu cảnh sát của cậu đâu? Tôi cũng cần xác định thân phận của cậu."
Luke mỉm cười, xốc dây trong áo sơ mi lên, kéo huy hiệu cảnh sát ra ngoài.
Xác định Jessica phía đối diện đã thấy rõ ràng, hắn mới lại một lần nữa nhét nó trở về.
Selina cũng là động tác không sai biệt lắm, trong miệng còn nói thêm một câu: "Đây là huy hiệu cảnh sát của tôi."
Jessica chỉ liếc mắt nhìn huy hiệu cảnh sát của cô rồi dời ánh mắt đi.
Huy hiệu cảnh sát của Luke không có vấn đề, vậy Selina móc huy hiệu cảnh sát hay không cũng không có ý nghĩa gì lớn.
Cô ta lại móc vào trong túi của mình, lấy một tờ danh thiếp ra: "Đây là số điện thoại. Cha của con bé tên là Richard - Johnson, mẹ tên là Novena - Johnson."
Luke đưa danh thiếp cho Selina, cũng trả lại tấm ảnh cho Jessica: "Molly đang ở trong phòng bệnh, thế nhưng tình trạng của con bé rất kém. Cô có thể nói bao lâu, nói chuyện gì với con bé, đều phải trưng cầu ý kiến của hai vị này."
Hắn ra hiệu về phía Christine và Harley, sau đó đi sang một bên, dự thính Selina trò chuyện với cha mẹ Molly.
Bên kia sau khi Jessica trao đổi với hai cô gái vài câu, được đưa vào trong phòng.
Bên trong thính lực nhạy bén của Luke, Jessica hỏi cũng không nhiều, chỉ đơn giản hỏi hai câu, xác định thân phận của Molly xong lại một lần nữa đi ra, hỏi thăm hai người bọn Christine về tình huống của Molly.
"Có phải người đàn ông kia gọi là Killgrave hay không?" Jessica đột nhiên mở miệng nói: "Thích mặc âu phục, nói chuyện còn mang theo khẩu âm nước Anh?"
Tất cả mọi người lập tức dời ánh mắt lên trên người Jessica.
Sau một lát yên tĩnh, Luke không lên tiếng, nhưng Harley lại mở miệng trước: "Chúng tôi còn không biết "gã" là ai, thế nhưng khẩu âm nước Anh là có khả năng. Lúc Molly nhắc tới "gã", từ ngữ bên trong mấy câu rõ ràng là phương thức biểu đạt quen thuộc của người Anh."
Nhìn sắc mặt của Jessica đột nhiên trở nên vô cùng khó coi, Luke đột nhiên nói: "Ms Jessica, cô biết "gã" là ai?"
Thân thể Jessica hơi hơi lắc một cái, sắc mặt biến đổi một lát, đột nhiên xoay người bỏ đi: "Thật xin lỗi, tôi còn có chút việc, đi trước."
Đi được mấy bước, dưới chân của cô ta còn lảo đảo một chút, kém chút nữa ngã sấp xuống.
Nhưng cô ta vẫn không dừng lại, ngược lại còn tăng thêm tốc độ, càng chạy càng nhanh, rất nhanh đã biến mất ở cuối hành lang.
Christine nhìn về phía Luke: "Cậu không ngăn cản cô ta à?"
Luke lắc đầu, nhìn về phía Harley: "Cô thấy thế nào?"
Trong mắt Harley lóe lên một tia suy nghĩ: "Hẳn là cô ta biết một chút chuyện, loại phản ứng này. . . Có chút quá đáng a."
Giờ phút này, tầm mắt của cô ta chạm vào ánh mắt của Luke, hai người im lặng một lát, lại ăn ý dời ánh mắt đi.
Luke: "Được rồi, ít nhất cũng đã tìm được cha mẹ của Molly."
Harley đột nhiên nói: "Chuyện này có khả năng là có chút ít phiền phức."
Christine kỳ quái: "Sao thế?"
Luke khéo hiểu lòng người nói ra: "Cha mẹ của Molly đã từ San Francisco ngồi gấp máy bay chạy tới, có lẽ buổi chiều nay sẽ đến bệnh viện, khi đó việc Molly đi hay ở sẽ quyết định bởi quyết định của bọn họ."
Christine không hiểu: "Con gái mất tích ở New York, bọn họ lại chạy đến Los Angeles? Nhà của bọn họ ở tiểu bang Massachusetts mà?"
Luke: "Mấy tháng này bọn họ đang tìm Molly khắp nơi. Trước đó nghe nói có thi thể của một cô gái trẻ bị phát hiện ở California, tương đối giống Molly, nên bọn họ mới chạy tới."
Christine im lặng một lát, gật đầu: "Vậy bây giờ ít nhất thì bọn họ đã có thể an tâm."
Con gái vẫn còn sống gặp mặt cha mẹ, dù sao cũng may mắn hơn là trực tiếp biến thành một thi thể, chỉ có thể tiến hành cáo biệt cuối cùng.
Sau đó, Luke lại trao đổi thêm với Harley một hồi, hiểu rõ tin tức liên quan tới "gã" mà Molly nhắc tới kia.
Những tin tức này chỉ có chút ít mấy điểm, nhưng Harley giải thích rất tỉ mỉ, tốn khoảng nửa giờ mới nói xong.
"Bây giờ tôi có thể làm chỉ là những chuyện này." Harley thở ra một hơi: "Chuyện khác thì phải nhờ cậu, Luke."