Đợi đến lúc đám ác ôn nịnh bợ Louis một trận, từ trong miệng gã moi ra tường tận sự việc "tập kích cảnh sát", bọn chúng lập tức cảm thấy mình bị lừa gạt, lòng tự tôn cũng bị tổn thương.
Bọn chúng thẹn quá hoá giận, lập tức đè tên Louis khoác lác thành thần này xuống đất hành hung một trận.
May mắn là Louis phản ứng nhanh chóng, kinh nghiệm phong phú, quả đoán giả chết bảo vệ chỗ yếu hại, như thế mới không bị trọng thương.
Dù vậy, giờ phút này Louis cũng vô cùng bẩn thỉu, quần áo không chỉnh tề, trên người còn rải rác đầy vết máu, nhìn giống như một kẻ lang thang.
Đối với việc Luke muốn mang mình đi, gã cầu còn không được.
Gã thề, nếu đi tới một phòng tạm giữ khác, sẽ không đề cập tới việc mình vì tập kích cảnh sát mới bị bắt nữa, gã sẽ chỉ nói là mình gặp phải một tên cớm dùng bạo lực chấp pháp.
"Chớ chọc vị bên cạnh mày, nó chính là kỳ cựu từ trong K9 đi ra, một ngụm là có thể cắn mất một cái tay của mày đấy." Luke nói.
"Khối Vàng ngoan, gã quá thúi, không thể ăn." Hắn thuận miệng trấn an Khối Vàng, miễn cho con chó này thực sự không kiên nhẫn cắn Louis một cái.
Tính tình của Khối Vàng không hề tốt.
Chỉ là bình thường có hắn và Selina giáo dục, nó mới không nhe răng đối với người bình thường.
Nhưng nó và Selina từng đi cướp lưu manh rất nhiều lần, biết rõ tội phạm ở trong mắt Luke là không có nhân quyền, nó cắn cũng sẽ không có chuyện gì, chỉ cần đừng cắn đối phương thành người tàn tật là được.
Mặt mũi Louis tràn đầy sự kinh dị nhìn về phía Khối Vàng.
Khối Vàng quay về phía gã toét cái miệng rộng như bồn máu ra, cười dữ tợn.
Louis quả đoán thu mình lại sát cửa xe bên phải, hoàn toàn không dám đi chọc con chó nhìn rất hung ác này.
Đợi đến lúc đưa Louis vào phòng thẩm vấn của tổng bộ xong, Luke mới mở miệng hỏi: "Mày thành thật nói rõ, thì tao sẽ dùng cớ mày sở hữu súng ống phi pháp đưa mày đi phòng tạm giữ. Nếu không thì mày vẫn là tội tập kích cảnh sát, thành giao?"
"Thành giao!" Louis không chút do dự đồng ý.
Luke hài lòng gật đầu: "Nói đi, mày bắt cóc cô bé kia từ chỗ nào tới?"
Louis vội vàng lắc đầu: "Không, không phải tôi bắt cóc, là có một người đàn ông đi qua bên cạnh tôi, nói là đưa cô ta cho tôi, sau đó cô ta theo tôi về nhà."
Luke và Selina liếc nhau, tiếp tục hỏi: "Cho nên, mày cứ thế tiếp nhận? Người xa lạ đột nhiên "Đưa" một cô gái nhà có tiền, để cô ta về nhà cùng với mày, mày không hề cảm thấy kỳ quái gì hay sao?"
Louis ngẩn người, suy tư một lát, có chút mờ mịt lắc đầu: "Tôi... Không biết, người đàn ông kia vừa nói, ta cứ như vậy làm, chuyện này có vấn đề gì à?"
Luke lại một lần nữa liếc nhìn Selina.
Luke: "Bộ dáng của người đàn ông kia như thế nào? Có đặc thù gì không?"
Trong mắt Louis lộ ra vẻ hồi ức: "Người này hơi gầy, mặc một bộ vest may thủ công rất đắt đỏ, những thứ khác hình như là không có gì đặc biệt."
Luke: "Nói chuyện gì sao, có thể nghe ra là khẩu âm ở nơi nào không?"
Louis: "Đúng, lúc người kia nói chuyện dường như là có khẩu âm nước Anh."
Luke và Selina liếc nhau lần thứ ba: Quả nhiên, là "gã" .
Sau đó, Luke nhiều lần gặng hỏi Louis trong vòng một giờ, xác định tất cả chi tiết lúc "gã" kia "đưa gái", mới buông tha cho Louis.
Lúc thu hồi bút ghi âm trên bàn, Luke đột nhiên nhớ tới một vấn đề: "Mày không chạm qua cô bé kia?"
Louis ấp úng: "Thám tử, kỳ thật... Tôi bị gay, làm sao có thể đụng cô ta được chứ."
Luke, Selina: ... Khó trách Molly đã làm các loại kiểm tra đo lường đều biểu thị là gần đây con bé không hề bị xâm phạm.
Dung mạo của Molly không kém, khí chất cách ăn mặc đều trên trung bình, một cô gái trẻ như vậy ở nhà một tên lưu manh như Louis thế mà lại không có chuyện gì xảy ra, nguyên nhân này vẫn tương đối đáng tin cậy.
Ít nhất, Luke không cho rằng là do Louis mềm lòng.
Nếu đổi thành một tên lưu manh có xu hướng tính dục bình thường, chính mình làm chuyện xấu còn chưa kể tới, không cẩn thận sẽ còn gọi một đống lớn đồng bọn xấu xa tới "cùng hưởng" con mồi từ trên trời rớt xuống này.
Như vậy, tao ngộ của Molly mặc dù rất bi thảm, nhưng ở vòng sau cùng cũng không phải là kết quả thê thảm nhất.
Sau khi ném con dê thế tội Louis này vào phòng tạm giữ của tổng bộ xong, hai người trở lại đại sảnh văn phòng, điện thoại trên bàn vang lên.
Selina bắt máy chỉ ừ hai tiếng đã cúp máy: "Đi thôi, sếp gọi chúng ta."
Luke tiện tay lột giấy gói kẹo của ba cây kẹo que ra, riêng mỗi người một cây, lại để cho Selina mang theo hai phần thức ăn ngoài, lúc này mới đi vào văn phòng Dustin.
Bây giờ đã là buổi chiều, đồng sự ở trong đại sảnh đã không còn nhiều, cũng không sợ bị ai trông thấy bọn họ ăn kẹo que đưa thức ăn ngoài ở trong văn phòng của sếp.
Dustin làm như không thấy Selina tiện tay để hộp thức ăn ngoài cạnh máy pha cà phê ở nơi hẻo lánh trong phòng làm việc, chỉ nhắc Luke đóng cửa lại, mới mở miệng nói: "Vụ án của Walter, hai người cẩn thận một chút, nhiệm vụ mà tôi cho hai người chỉ là bảo đảm ông ta không bị người diệt khẩu."
Luke nhíu nhíu mày: "Diệt khẩu một vị Cảnh đốc?"
Cho dù đã đóng cửa, bên ngoài cũng không có ai, nhưng Dustin lại vẫn theo bản năng nhìn ra bên ngoài, sau đó mới hạ thấp giọng nói: "Vụ án này chính là một vũng bùn lớn, người nào giẫm vào đều khó tránh khỏi sẽ dính bùn đầy chân, làm không cẩn thận còn bị chôn sống ở bên dưới."
Luke: "Tôi còn tưởng rằng, sếp để cho chúng tôi thuận tiện quan sát tiến độ của Walter."
Mặt Dustin lộ vẻ mỉa mai: "Tiến độ? Coi như thôi đi. Đây không phải là tiến độ phá án, mà là tiến độ Walter bỏ mạng."
Luke thở dài: "Kingpin?"
Dustin gật đầu: "Cậu đã sớm biết người này rồi đấy. Tên sát thủ Bullseye dưới tay gã còn từng đối đầu với cậu, hẳn là cậu hiểu rõ loại người này đáng sợ tới cỡ nào. Nhưng phiền toái hơn là vụ án lại xảy ra trên địa bàn của phân cục 15, bên trong phân cục 15 đến cùng là có bao nhiêu tai mắt của Kingpin, đây chẳng qua là vấn đề một nửa hay là hai phần ba. Tra án ở đó, lúc nào cũng có thể lặng yên không một tiếng động bị mất tích. Chuyện thám tử tra án bị mất tích ở nơi đó, cũng không phải là mới xảy ra một hai lần, nhưng những thám tử kia đều giống như là bốc hơi khỏi nhân gian vậy. Cho dù tổng bộ biết rõ có vấn đề, nhưng cũng không có cách nào một mực điều tra."
Luke gật đầu, tỏ ra đã hiểu rõ.
Án giết cảnh sát và án cảnh sát mất tích, cường độ truy tra của hai loại không giống nhau.
Nếu như lại chế tạo chút dấu vết giả nào đó để cảnh sát giống như là chạy án, vậy lại càng khó mà điều tra được.
Loại thao tác này cũng không hề phức tạp, trong tài khoản của cảnh sát hoặc người thân của anh ta, đột nhiên có thêm mấy ngàn đô la không rõ lai lịch, thì sẽ có thể để vị cảnh sát này bị hiềm nghi là âm thầm thu tiền đen.
Mà những cảnh sát bị bốc hơi khỏi nhân gian kia, lại không thể nào phối hợp điều tra, tẩy thoát nỗi hiềm nghi này.
Do dự một chút, Dustin vẫn mở miệng nói: "Tối hôm qua, Brad gọi điện thoại cho tôi, ám chỉ là tốt nhất tôi đừng nhúng tay vào vụ án này."
Nhìn sắc mặt của Luke như có điều suy nghĩ, ông ta tiếp tục nói: "Hơn nữa, ông ấy còn đặc biệt nhắc tới cậu, để tôi không nên đặt cho cậu áp lực công việc quá lớn, cậu hiểu chứ?"
Luke nở nụ cười: "Chuyện tốt, dù sao thì tôi cũng chỉ mới tới..."
Dustin tức giận đứng dậy, đi tới bên cạnh máy pha cà phê lấy hộp thức ăn ngoài, mở ra thấy thịt nướng bên trong, ùng ục nuốt một ngụm nước bọt, cầm lấy một miếng lên ăn.
Hai người bọn Luke đều không lên tiếng.