Dustin chậm rãi ăn hai miếng xá xíu, trong lòng cân nhắc một hồi lâu, mới cầm khăn tay lau miệng và tay, xoay người lại nói: "Bằng vào giao tình nhiều năm giữa tôi và Brad, tôi xác định chuyện này không phải là ý tứ của ông ấy, nhưng khẳng định là yêu cầu của một người mà ông ấy không thể từ chối."
Hai người bọn Luke dùng ánh mắt giao lưu một cái, trong lòng hiểu rõ.
Brad chính là phó chuyên viên thứ nhất của NYPD, cùng cấp với cảnh sát trưởng của NYPD.
Cấp trên lệ thuộc trực tiếp của ông ta chỉ có Chuyên viên đại nhân.
Nếu như lại nhìn lên nữa, người có thể trực tiếp sai bảo ông ta cũng chỉ có thể là cao tầng trong giới chính trị như nghị viên thành phố, thị trưởng của New York.
Thế lực Kingpin đã bành trướng đến loại tình trạng này? Trong lòng hai người bọn Luke đều có chút giật mình.
Thế lực từ mặt tối đi ra mặt sáng, sự khác biệt ở trong đó thực sự là rất lớn.
Khó trách Kingpin đối mặt với sự điều tra của nhiều liên bang và các ngành chấp pháp, lại vẫn vững như Thái Sơn.
Bên trong cộng đồng lợi ích của gã đã không chỉ là đám thành viên băng đảng nữa, còn có đồng minh ở trên quan trường.
Suy nghĩ tới những băng đảng có số lượng thành viên khổng lồ ở Los Angeles kia, đều không có một băng đảng nào có thể làm như thế, Kingpin quả nhiên không hổ với danh tiếng thủ lĩnh.
Dustin rót một cốc cà phê, đi trở về, lại một lần nữa ngồi xuống.
Đánh giá sắc mặt của Luke, ông ta mở miệng nói: "Chuyện này trong lòng hai người rõ ràng là được."
Nói tới đây, ông ta thở dài: "Đây chính là New York a."
Trong lúc nhất thời ba người đều rơi vào trong yên lặng, trong lòng đều có chút than thở: Trung tâm thế giới quả nhiên là không dễ lăn lộn.
Dĩ vãng ở Los Angeles, trên cơ bản thì Cục trưởng Brad có thể bảo vệ thủ hạ, thăng chức đến nơi đây chưa tới một tháng, đã phải làm ống loa cho người khác, cảm giác này cũng chỉ có chính ông ta hiểu.
Nhưng suy nghĩ một chút tới chuyện vị phó chuyên viên thứ nhất này thề thốt muốn trở lại New York, Luke cũng lười đồng tình với ông ta, có lẽ đây chính là sinh hoạt mà người ta tha thiết ước mơ thì sao.
Im lặng một lát, hắn vẫn đưa ra nghi vấn: "Walter không biết tình huống này?"
Dustin: "Ông ta hẳn là biết được một ít tin tức, nhưng ông ta lại là cấp trên của John - McClane."
Luke gật đầu.
"Có thể có loại thủ hạ này, cậu cảm thấy tính tình của ông ta sẽ khéo đưa đẩy sao?" Dustin ung dung cười một tiếng: "Walter thật sự cho rằng tôi dựa vào quan hệ chiếm vị trí của ông ta, nhưng lại không biết, cho tới bây giờ ông ta vẫn không có cơ hội làm chức Cục trưởng này. Mặc kệ là cấp trên hay là đối thủ của ông ta, đều không muốn ông ta thăng chức, nhưng ông ta lại mờ mịt không biết."
Nói tới đây, ông ta dừng một chút, mới tiếp tục nói: "Có ít người biết rõ, tôi sẽ không ưa thích gây phiền toái giống như ông ta, đây mới là nguyên nhân tôi có thể ngồi ở chỗ này. Nếu thật sự cần một người biết phá án làm Cục trưởng, vậy bây giờ ngồi ở trên vị trí này nên là John - McClane."
Luke đổ mồ hôi.
Loại logic này xác thực là không có bất cứ vấn đề gì.
Riêng lấy công lao phá án mà tính toán, John - McClane làm Cảnh sát trưởngcủa NYPD đều đủ tư cách, nhưng bây giờ vị này thật vất vả mới thăng chức Cảnh tá (Sergeant), mà lần thứ nhất anh ta thăng chức làm cảnh sát trưởng đều là chuyện của tám năm trước.
"Dưới tình huống bảo đảm sự an toàn của chính mình, cố gắng bảo vệ Walter đi." Dustin nói: "Tôi cũng không muốn vừa mới tới New York đã phải phát huân chương cho người nhà thuộc hạ."
Luke tỏ ra là đã hiểu rõ, hai người cáo từ đi ra ngoài.
Trên đường về nhà, điện thoại di động của Luke reo ên, sau khi bắt máy Christine ở bên kia chỉ nói một câu: "Cha mẹ của Molly mới vừa đến, đang trò chuyện với con bé."
Luke: "Chúng tôi sẽ lập tức tới."
Xe công vụ quay lại, vội vã lái về phía bệnh viện Metro-General.
20 phút sau, hai người bọn Luke đến bên ngoài phòng bệnh, nhẹ nhàng gõ cửa phòng.
Một lát sau cửa phòng bị mở ra, mở cửa là một người đàn ông trung niên dáng vẻ hơi buồn bã.
Nhìn thấy Luke và Selina, ông ta nghi hoặc nhìn về phía hai người: "Hai người có chuyện gì không?"
Luke và Selina lấy huy hiệu cảnh sát ra: "Có thể sang bên cạnh nói chuyện một chút không?"
Người đàn ông trung niên nhìn vào trong phòng bệnh, cuối cùng vẫn đi ra, sau khi khép cửa phòng lại cùng hai người bọn Luke đi sang bên cạnh: "Hai vị thám tử, tới là vì chuyện của Molly à?"
Luke gật đầu: "Mr Richard - Johnson, tôi là Luke, đây là cộng tác Selina của tôi, buổi sáng này chúng ta đã nói chuyện qua điện thoại."
Trung niên Richard nghe thấy vậy, sắc mặt lập tức kích động duỗi hai tay ra: "Cám ơn, cám ơn hai người đã cứu Molly."
Luke không ngăn đối phương cảm tạ, mặc dù bây giờ hắn càng muốn hỏi thăm tình huống lúc Molly ở nhà, nhưng hắn cũng lý giải sự kích động sau khi đối phương tìm thấy con gái bị mất tích.
Một lát sau, hắn mới nói: "Mr Johnson, chúng ta vẫn nói tới việc chính đi."
Richard: "Gọi tôi là Richard là được, thám tử Luke."
Luke gật gật đầu: "Là thế này, chuyện Molly mất tích có vài điểm đáng ngờ, cho nên tôi muốn hỏi tình huống trước đây của con bé."
Richard lộ ra vẻ mặt kích động: "Từ nhỏ con bé đã rất hoạt bát, hơn nữa còn thích vận động, tâm địa thiện lương. Trừ việc là chủ lực trong đội nhảy cầu trong trường học, con bé còn là thành viên của hội học sinh, có chút thời gian rảnh, nó lại đi tham gia các loại công tác tình nguyện phục vụ cộng đồng. Con bé chính là một thiên sứ, tôi không nghĩ ra là ai lại muốn thương tổn con bé."
Luke gật đầu: "Richard, có đôi khi người xấu đều làm cho chúng ta vội vàng không kịp chuẩn bị. Chúng ta cũng không thể ngăn cản chuyện đã xảy ra, nhưng tôi hi vọng tìm thấy người này, để gã không thể tổn thương những cô gái vô tội khác được nữa, đúng không?"
Richard thở mạnh, giống như một con trâu đực tức giận: "Tên khốn kiếp kia, nếu như tôi biết rõ gã là ai, nhất định sẽ dùng súng nổ nát đầu của gã."
Luke im lặng một lát, mới mở miệng nói: "Richard, ông cần tập trung chú ý. Suy nghĩ một chút xem trước khi Molly mất tích, có từng gặp người nào quái dị, hoặc gặp phải chuyện gì khác thường hay không."
Richard nhìn sắc mặt bình tĩnh của hắn, rốt cuộc dằn lửa giận đang tràn đầy của mình xuống, cố gắng nhớ lại.
Nhưng trò chuyện hơn 20 phút, Richard cũng không có quá nhiều manh mối.
Đương nhiên là cuộc nói chuyện này cũng không tính là vô dụng, ít nhất nó cũng để hai người bọn Luke có một chút nhận thức trực quan đối với quá khứ của Molly.
Chuyện này ở một mức độ nào đó, đã bài trừ đi rất nhiều khả năng.
Ví dụ như khả năng "gã" kia là người quen, hoặc thông qua người quen ra tay với Molly là rất nhỏ.
Theo mức độ yêu thương của Richard đối với con gái, sẽ luôn nghe ngóng chút tin tức về bạn khác phái của Molly.
Nhưng trước khi Molly tới New York tham gia thi đấu, lại không có bất kỳ chuyện gì khác thường.
Điều này, Richard đã từng nhiều lần xác nhận với bạn học và đồng đội của cô bé.
Mà khoảng thời gian lúc sinh hoạt của Molly xảy ra vấn đề, chính là lúc cô bé ở trên máy ATM lấy ra một số tiền lớn.
Tấm thẻ rút tiền này thuộc về Molly, trong thẻ có học bổng của cô bé, tiền thưởng tham gia trận đấu các loại, số lượng khoảng 12.000 đô la.
Richard ở tiểu bang Massachusetts kinh doanh hải sản, trong đó có cả loại hàng bán chạy là tôm hùm Maine.
Bởi vì như thế, học sinh cấp ba vị thành niên Molly này mới có thể sở hữu một số tiền lớn như thế.
Bản thân Molly giữ mình trong sạch, điều kiện gia đình tuy tốt, nhưng cũng không có thói quen tiêu xài.
Lúc trước Richard báo cảnh ở NYPD, cũng là vì Molly đột nhiên mất tích, lại lấy ra một số tiền lớn như thế này là chuyện rất không bình thường, ông ta hoài nghi con gái bị bắt cóc, đồng thời uy hiếp cưỡng bức cô bé đi lấy tiền.
Kết quả là hình giám sát của ngân hàng lại hiển thị, Molly là một mình đi rút tiền vào ban ngày, xung quanh cũng không có ai uy hiếp cô bé.