Loại tình huống này, đương nhiên là NYPD sẽ không lập án.
Chuyện một cô gái trẻ tự mình rời nhà đi trốn xảy ra quá nhiều, không có gì kỳ lạ.
Từ lần đó về sau, Molly lập tức mù mịt không tin tức, tấm thẻ kia cũng không bị động tới nữa.
Lần này Richard đi California, chính là hoài nghi con gái và tiền đã bị lừa rời xa New York đến San Francisco, sau đó bị người giết hại.
Hai vợ chồng chạy sang đó, lại phát hiện ra thi thể vô danh kia cũng không phải là con gái của mình, đang thầm cảm thấy may mắn lại nhận được điện thoại của Luke, vội vàng chạy về.
Richard chăm chú nhìn Luke, hung hăng nói: "Thám tử Luke, tôi không có yêu cầu gì khác, thế nhưng nếu tìm được tên khốn kiếp kia, nhất định phải nói cho tôi biết, tôi muốn gã phải lên ghế điện."
Luke bất đắc dĩ cười khổ gật đầu.
Người làm cha này cũng vì tức giận mà hồ đồ.
Mặc dù tiểu bang New York vẫn giữ án tử hình, nhưng đã không dung ở trong thời gian dài, tiểu bang Massachusetts lại còn đã hoàn toàn huỷ bỏ hình phạt tử hình.
Như vậy mặc kệ là tên biến thái kia để mắt tới Molly ở New York, hay là ở tiểu bang Massachusetts, khả năng bị phán tử hình cơ bản đều là không.
Nhưng lời này cũng không cần thiết phải nói ra miệng.
Luke hỏi lại, Richard biểu thị sẽ tạm thời để Molly tiếp tục trị liệu ở bệnh viện Metro-General, đợi tình huống của cô bé rõ ràng rồi mới nói tới chuyện về nhà.
Chuyện này tối thiểu cũng cần phải chờ một tuần.
Luke đưa danh thiếp thám tử của mình cho Richard, biểu thị có việc gì thì có thể liên lạc với mình, lúc này mới cáo từ rời đi.
Màn đêm buông xuống, đèn hoa thắp lên, hai người bọn Luke bận rộn một ngày, rốt cuộc dẫn theo Khối Vàng bước vào cửa chính.
Hâm nóng lại thịt nướng mua từ trưa đóng gói đem về, điện thoại của Luke lại reo lên.
Nhìn dãy số gọi tới, hắn vỗ vỗ trán, bắt máy: "Ha ha, chào buổi tối, tổng giám đốc đại nhân."
"Xem ra là anh vẫn còn nhớ rõ thủ hạ của mình có một người làm công tổng giám đốc? Thật sự là hiếm có nha." Trong điện thoại, tiếng của Ginny vang lên.
Mặc dù là giễu cợt, nhưng giọng của cô không hề cay nghiệt, ý vị chế nhạo lại rõ ràng hơn một chút.
Luke cười hắc hắc: "Cho tới bây giờ vẫn chưa bao giờ quên nha."
Ginny: "Được rồi, có lời gì thì chờ gặp rồi nói. Thư ký đang cần báo cáo một ít công việc với chủ tịch, không biết có thể hẹn trước một ngày nào đó hay không? Dù sao thì chủ tịch ngài đã đến New York mười ngày rồi, vậy mà một cú điện thoại cũng không có."
Luke xấu hổ: "Uhm, anh thừa nhận đó là lỗi của anh, mấy ngày trước hẳn là nên gọi điện thoại cho em."
Trong lúc tức giận, đại đa số phụ nữ đều không thích nói đạo lý, huống chi lần này hắn còn không có lý.
Ginny ừ một tiếng , chờ đợi câu sau của hắn.
Luke nhìn nhìn đồng hồ, 8:30.
Hắn mở miệng nói: "Nếu như tối nay tổng giám đốc đại nhân có thời gian, vậy dành chút thời gian gặp tôi một chút, được chứ?"
Ginny hừ hắn một tiếng: "Địa chỉ anh biết, chính mình tới gặp thư ký của anh đi." Nói xong cũng cúp điện thoại.
Selina nằm sấp ở bên trên bàn ăn, lười biếng hỏi: "Cậu muốn đi ra ngoài gặp đại tiểu thư à?"
Luke ừ một tiếng, để miếng thịt nướng còn nóng lên trên xe đẩy nhỏ, Khối Vàng lập tức đẩy nó đi tới chỗ bàn ăn.
Hắn từ trong phòng bếp lấy hộp đồ ăn ra, nhanh nhẹn cắt hai con vịt quay ra cho vào, cầm hộp đồ ăn đi ra: "Đã gần nửa tháng không liên lạc với cô ấy, tôi cũng nên đi tìm hiểu một chút xem, đến cùng là chúng ta đã có bao nhiêu cổ phần của Tập đoàn Stark rồi."
Selina ăn heo sữa quay, tinh thần rõ ràng là đã tốt hơn một mảng lớn, nhưng đối với đề tài này cũng không quá cảm thấy hứng thú: "Uhm."
Luke cũng không nói gì thêm nữa, vào trong phòng tìm một cái áo len mới có mũ trùm màu xám mặc vào, lại đội mũ lưỡi trai lên, lúc đi xuống thuận tay cầm theo một hộp vịt quay lớn này.
Selina liếc mắt nhìn hắn: "Làm gì thế? Tối nay cậu còn muốn đưa thức ăn ngoài cho vị đại tiểu thư kia nữa à?"
Luke: "Nghĩ gì thế, đây là dùng để ăn trên đường đi. Chỗ Ginny không có đồ ăn, chỉ có nước khoáng và rượu."
Selina bĩu môi: "Khó trách cô ta lại phẳng như vậy, là bị bỏ đói đúng không?"
Luke không phản bác được.
Với thực lực của tuyển thủ cup C+ như Selina, đối đầu với loại tuyển thủ cup B như Ginny, sẽ chỉ sinh ra hiệu quả nghiền ép.
Hơn nữa, Ginny ăn đồ ăn cũng rất tiết chế, trong nhà thậm chí một chút đồ ăn vặt cũng không có.
Nói là cô ta bị bỏ đói, cũng thật sự là phù hợp với tình huống thực tế.
"Hôm nay cô có thể nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai hẳn là còn phải bận rộn." Hắn phất phất tay tạm biệt, sau đó xuống lầu mà đi, trong lòng còn lẩm bẩm: Ít nhất thì đại tiểu thư Ginny cũng không phải là cup A, nếu không mình lại phải mỏi tay.
Hắn không lái xe, mà vừa chậm rãi gặm vịt quay, vừa xuyên qua ngõ nhỏ tối, đi ra khu Clinton, lúc đến quảng trường Thời Đại, một hộp vịt quay lớn kia đã toàn bộ nằm ở trong bụng.
Tiện tay ném xương thừa vào trong thùng rác ven đường, hắn mới tiến vào một bãi đỗ xe ngầm, một lát sau lái một chiếc Toyota SUV đi ra, đi thẳng đến khu công viên Queens White Rock.
Nơi ở mới của Ginny là một căn nhà nhỏ ba tầng ở gần công viên White Rock, xung quanh không có nhà cao tầng, mặt tiền biệt thự quay về một khúc sông thật to, vô cùng khoáng đạt.
Nơi này ở cách tổng bộ mới của công ty điện thoại Titan ở quận Nassau tương đối gần, trên cơ bản sẽ không kẹt xe, thuận tiện cho cô đi làm hằng ngày.
Luke lên trên lầu ba, chỉ thấy Ginny đang đứng ở trước cửa sổ, nhìn khúc sông phía ngoài.
Hắn trực tiếp đi vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt, mới đi tới đứng ở bên cạnh Ginny, cùng với cô ngắm cảnh đêm.
Một hồi lâu, Ginny mới mở miệng nói: "Được rồi, biết anh bề bộn nhiều việc, em vẫn nói việc chính đi."
Luke giữ lấy cô: "Cùng ngắm cảnh đêm với em, cũng là việc chính mà."
Ginny áp sát ở trên người hắn, lười biếng nói: "Đúng vậy, đối với anh thì vài tỷ đô la này có vẻ cũng không phải là việc chính. Chúng ta đã lấy được 7‰ cổ phần của Tập đoàn Stark, tiền mới tốn gần một nửa. Theo dự đoán lạc quan nhất, lúc xài hết tài chính thì chúng ta sẽ có được 1.5% cổ phần. So với dự tính ban đầu còn nhiều hơn một mảng lớn."
Luke ừ một tiếng: "Như thế là được rồi. Em tốn một giá tiền rất lớn thuê đội ngũ kia, vậy hãy để bọn họ làm thêm đi, trọng tâm của em có thể trở về công ty điện thoại."
Hắn biết rõ, Ginny cũng không có hứng thú đặc biệt lớn đối với việc thao tác tài chính đơn thuần.
Bởi vì mẹ của cô chính là làm ngành nghề khoa học kỹ thuật, kiếm được một khoản gia sản lớn để lại cho cô.
Thiên phú buôn bán của Ginny, đại bộ phận hẳn là được di truyền từ mẹ mình, mà không phải là người chơi quỹ ngân sách như cha cô.
Tinh thần của Ginny rốt cuộc cũng tốt hơn một chút, cười như không cười liếc mắt nhìn hắn: "Anh vẫn còn nhớ rõ công ty điện thoại di động của chúng ta cơ à!"
Luke tỏ ra nghiêm túc gật đầu: "Cổ phần của Tập đoàn Stark chỉ là một tấm bùa hộ thân mà thôi, công ty điện thoại mới là căn bản của chúng ta, anh rất chờ mong nó có thể trở thành công ty điện thoại lớn nhất."
Đương nhiên đây chỉ là chờ mong, cụ thể có thể làm được hay không thì hắn cũng không chắc.
Dù sao thì khoa học kỹ thuật cao cấp ở nơi này cũng có quá nhiều, nói không chừng ngày nào đó sẽ có người chạy tới cướp bát cơm.
Lời này cũng không tính là nói láo.
Hắn xác thực là rất xem trọng điện thoại Titan, bởi vì nó là cơ sở để hệ thống tình báo Polyhedron trưởng thành.
Một khi Smartphone trở thành chủ lưu, khi đó mặc kệ là điện thoại Titan có phải là ngành nghề đứng đầu nhất hay không, hệ thống tình báo Polyhedron đều có thể tuỳ tiện thu thập được đủ nhiều tình báo.
Về sau mọi người sử dụng smartphone, mặc kệ là có điện thoại Titan hay không, đều sẽ biến thành tai mắt của hắn, trở thành "mắt thần" trong hệ thống tình báo của hắn.