Đến lúc này, xem như là Luke đã xử lý sạch sẽ phiền phức trên người mình, bình tĩnh vượt qua kỳ nghỉ ba ngày, không có người nào khác đến hỏi thăm bọn họ nữa.
Nghĩ lại việc hai vị FBI nhãn hiệu giả lại để cho hai người ký thêm một phần hiệp nghị bảo mật, Luke hiểu rõ, đây cũng là S.H.I.E.L.D đã kéo chuyện của hắn về bên đó rồi.
Có hiệp nghị bảo mật của S.H.I.E.L.D, những cơ cấu khác như là FBI hay là cảnh sát đều không thể tiếp tục đến điều tra hắn nữa.
Muốn hiểu rõ tình huống sao? Vậy đi tìm S.H.I.E.L.D đi.
A, có lẽ hẳn là phải tìm phân bộ FBI thứ mười bảy vốn không có địa điểm làm việc kia mới đúng.
Phó cục trưởng Thomas không có thông báo gì, đương nhiên là hai người cũng không cần đi làm phiền ông ta, trung thực đi làm là được.
Bolic trông thấy hai người, sắc mặt tương đối khó coi.
Ông ta hoàn toàn không có cách nào che giấu tâm tình, hoặc căn bản là ông ta không muốn che giấu.
Dùng bộ mặt bí xị kia ném cho hai người một phần hồ sơ, sau đó đuổi hai người đi ra ngoài làm việc.
Thái độ của hai người bọn Luke vẫn bình thường, giống như là không nhìn thấy bộ mặt xám xịt kia của Bolic vậy.
Sau đó hai người trở lại bàn làm việc, lần này đã không còn ai chào hỏi bọn họ nữa.
Hiển nhiên, chuyện Bolic bất mãn đối với bọn họ, mọi người đều biết, không có ai muốn vì hai người mới vào không hề thân thiết đi đắc tội với cấp trên trực tiếp của mình.
Hai người cũng không quan tâm, thậm chí lúc Selina xem hồ sơ, còn dùng giọng nói rất nhỏ nói: "Cậu lại đoán đúng rồi. Ông ta thật đúng là có. . . Lòng dạ hẹp hòi."
Sắc mặt của Luke vẫn bình tĩnh, liếc nhìn hồ sơ: "Ai bảo vận may của ông ta lại không tốt như vậy! Dùng ra một chút ít thủ đoạn, đã bị lộ ra."
Xem hồ sơ chỉ trong chốc lát, Luke tiện tay ném nó lên trên bàn, khẽ dựa người lên trên thành ghế: "Bây giờ ông ta đã thông minh hơn rồi, dùng một vài vụ án nhỏ kiểu lông gà vỏ tỏi để đuổi chúng ta."
Selina cũng cầm lên nhìn trong chốc lát, lập tức hiểu ra: "Vụ án người phụ nữ mất tích này, tra cả đời không ra cũng không phải là chuyện kỳ quái. Tra được, cũng không nhất định là sẽ có thu hoạch lớn, nói không chừng người phụ nữ này chính là do không chịu được bạo lực gia đình nên đã tự mình chạy trốn."
Luke gật đầu: "Chính là như vậy. Đi thôi, vụ án thì vẫn cần phải đi điều tra, thuận tiện làm quen với khu vực mà chúng ta phải quản hạt. Loại tình huống này chắc cũng chỉ là tạm thời, ông ta chèn ép chúng ta thế này cũng không được bao lâu."
Hai người mới đến, cần phải lấy vụ án từ chỗ Bolic.
Nhưng chỉ cần quen thuộc với khu vực quản hạt, trải rộng mạng lưới quan hệ của mình ra, lúc đó sẽ có rất nhiều vụ án tự động tìm tới bọn họ.
Người từng xem các loại phim Mỹ về tổ trọng án của New York đều sẽ lưu ý đến một tình tiết, nhiều khi thám tử của tổ trọng án sẽ lưu lại phương thức liên lạc của mình cho một ít người liên quan tới vụ án.
Thời gian lâu dài, nếu như loại người này gặp phải một ít phiền phức, sẽ trực tiếp liên hệ với những thám tử kia, vụ án cũng sẽ tự đến như thế.
Nếu như phát triển được mấy người liên lạc có thân phận thích hợp, bản thân thám tử tự tìm ra manh mối phát hiện vụ án mới, sau đó phá được vụ án, đó cũng là chuyện có thể.
Loại vụ án này là do bản thân thám tử tự tìm tới, theo lý bình thường thì sẽ do tự thân thám tử phá án và bắt giam.
Đương nhiên là Bolic cũng có thể cướp lấy vụ án về, giao cho những người khác xử lý, nhưng điều kiện tiên quyết là ông ta có thể biết hai người đang tra vụ án gì, mà loại chuyện đòi vụ án này không có khả năng làm thường xuyên.
Người nào tìm được vụ án thì chính là của người đó, đây là một loại quy tắc bất thành văn.
Trừ khi là có một vài thám tử chỉ biết tìm ra vụ án, lại không có bản lĩnh phá án, còn gây ra một đống lớn phiền phức nữa, mới có thể đánh mất loại quyền lợi này.
Hai người bọn Luke mới đến, cũng không vội đi làm loại chuyện này.
Tốn thời gian mấy tháng để quen thuộc tình huống, kỳ thật cũng không có gì không tốt.
Mấy ngày sau, vụ án mất tích trong tay hai người bọn Luke kia vẫn không có tiến triển gì cả.
Đã đi tìm hàng xóm và đồng nghiệp của người phụ nữ bị mất tích kia để tìm hiểu tình hình, nhưng vẫn không có thu hoạch gì.
Chồng của người phụ nữ bị mất tích kia cũng không có điểm đáng ngờ nào rõ ràng, vụ án cứ như vậy rơi vào thế bí.
Selina cũng có chút nóng lòng, nhưng Luke lại không vội.
Mỗi ngày đi tra án, thuận tiện lái xe ra khỏi đồn cảnh sát đi tìm kiếm nơi rèn luyện.
Sân tập bắn thì là chuyện đơn giản, bản thân đồn cảnh sát cũng hợp tác với một sân tập bắn, giá cả đi luyện bắn súng rất rẻ.
Mà loại phòng tập luyện đơn kia, để hai người huấn luyện nhu thuật Brazil cũng đã tìm được.
Dùng tư liệu nội bộ của cục cảnh sát để tìm kiếm loại cơ sở này là việc rất dễ dàng, chỉ là cần hai người đi xem hoàn cảnh và giá cả cụ thể.
Hai người tìm đương nhiên là một võ quán cỡ nhỏ ở gần đồn cảnh sát, người mở võ quán là một trung niên người Hoa, nghe nói là ông ta tu luyện Hồng quyền.
Luke không quá quan tâm tới chuyện này, chỉ là dùng võ quán nhỏ theo hình thức thuê ngắn hạn này để luyện tập mà thôi.
Võ quán nhỏ này làm ăn cũng không tốt lắm, phòng thường xuyên để trống không, bởi vậy cũng không từ chối cuộc làm ăn này.
Uhm, trong đó có lẽ cũng có nguyên nhân của Selina nữa.
Mỹ nữ mở miệng, có uy lực lớn hơn nhiều so với để Luke mở miệng, lại có thể kiếm được một món tiền, chủ võ quán cũng không có gì không hài lòng.
Hai người giải quyết xong chuyện này, ban ngày đều đi điều tra án, tan tầm thì đi rèn luyện.
Có nơi để phát tiết tinh lực dư thừa, tâm tình vội vàng xao động của Selina cũng đã bình phục lại.
Mỗi lần Bolic giao vụ án mới cho hai người, đều sẽ lôi những vụ án mà hai người không điều tra ra chút tiến triển nào, làm chứng cớ phê bình hai người không dụng tâm phá án.
Luke thậm chí còn phải lặng lẽ kéo Selina lại, mới không để cho cô nàng ngốc này mở miệng chọc tức vị tổ trưởng nào đó.
Hắn căn bản là không quan tâm tới chuyện này.
Chuyện này cũng không có cách nào đặt lên trên mặt bàn để nói, mặc kệ là Bolic hay là hai người bọn họ, đều là như thế.
Nếu như Bolic dám đem lời này nói ra ở trong sảnh lớn bên ngoài, như vậy toàn thể tổ trọng án đều sẽ bị ông ta mắng là rác rưởi, đều là rác rưởi không dụng tâm.
Bởi vì trong tay bọn họ có một đống lớn vụ án lưu cữu mấy tháng mấy năm vẫn chưa phá được.
Luke chỉ yên lặng nhìn Bolic biểu diễn, chờ cho ông ta nói xong, lập tức cầm lấy hồ sơ mới đi ra ngoài.
Nhưng lúc rời đi, hắn cũng không còn lễ phép giống như lúc trước nữa, ngay cả chào cũng không chào một tiếng, cứ như vậy kéo Selina rời đi.
Sắc mặt của Bolic âm trầm, nhưng cũng không có một chút biện pháp nào.
Phía trên hai người bọn Luke có Thomas, trong tay còn có công lao phá được một vụ án lớn, ông ta thật sự là không có quá nhiều biện pháp để thu thập bọn họ.
Mấy ngày trước, ông ta còn bị Thomas gọi tới chửi mắng một trận, Phó cục trưởng đại nhân không hề khách khí một chút nào chỉ vào mặt Bolic, nói ông ta là một tên óc heo ngu ngốc.
..............................
Người dịch: thichthanhtu