Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 90: Chương 90: Lại nơi khác? Lại mất tích? Lại đi công tác?

Bolic không dám ho he một câu nào.

Bây giờ nhìn biểu hiện của hai người bọn Luke, trong lòng của ông ta càng thêm không thoải mái.

Nếu như hai người bọn Luke mắng nhau với ông ta, như vậy thì mặc kệ là đúng sai, tiếng xấu không có cấp trên trong mắt của hai người bọn Luke, không phục tùng quản lý đã coi như là thành lập xong.

Nhưng bề ngoài thì hai người vẫn không xung đột với ông ta, hành vi lại đã bắt đầu biểu hiện ra ý tứ lục đục nội bộ với ông ta, Bolic biết mình đã không có khả năng hoà giải với hai người này nữa rồi.

Thanh niên trẻ tuổi tên Luke kia, biểu tình cực kỳ bình tĩnh, giống như là đã sớm xem thấu tất cả tâm tư của ông ta vậy.

Bolic cũng không thể quay đầu.

Phe phái, thân phận, địa vị của ông ta, để cho ông ta không thể cúi đầu với hai thám tử gà mờ mới tới này được.

Một buổi chiều ngày nọ, hai người lại một lần nữa bị giao cho một vụ án.

Lần này sau khi Luke xem qua hồ sơ, lập tức đi tìm Bolic: "Tổ trưởng, vụ án này không tới lượt Đồn cảnh sát Houston chúng ta nhúng tay vào đi?"

Kỳ thật hắn muốn nói là, ông không sợ lại xảy ra chuyện sao?

Đây là một vụ án ở thành phố nhỏ Wolfkel phía đông Houston, nghe nói nơi đó có một cặp vợ chồng bị mất tích.

Sắc mặt của Bolic không thay đổi, thong dong nói: "Ừm, cho nên, bọn cậu chỉ là tới đó hỗ trợ điều tra, chỉ phụ trách cung cấp ý kiến tham khảo, chuyện phá án thì giao cho đồn cảnh sát ở nơi đó, có vấn đề gì không? Hàng năm tổ trọng án của chúng ta đều làm không ít vụ án cùng loại, nếu như cậu không hài lòng, có thể đi báo cáo với Phó cục trưởng Thomas."

Vẻ mặt của Luke vẫn bình tĩnh: "Ừm, hiểu, tôi sẽ ở trong cục chuẩn bị báo cáo." Nói xong lập tức quay người rời đi.

Sắc mặt của Bolic lạnh lùng, trong lòng hừ lạnh: Chuẩn bị báo cáo thì sao? Vụ án này chính là Phó cục trưởng Sadra nhận về, cậu có gan thì để cho Thomas trở mặt với vị này đi.

Thomas vẫn luôn muốn thăng chức lên thành Cục trưởng, nhưng nếu như đắc tội hết với mấy vị “tay to” khác ở trong đồn cảnh sát, thì chuyện ông ta muốn thăng chức lên thành Cục trưởng cũng sẽ tan thành mây khói.

Bolic còn ước gì Luke đi tìm Thomas ăn vạ.

Khi đó thì Thomas sẽ nảy sinh xung đột với một vị Phó cục trưởng khác là Sadra, ông ta cảm thấy nếu như hai người bọn Luke không hiểu chuyện, tìm phiền toái cho Thomas, chính là chuyện tốt.

Suy nghĩ một lát, Bolic gọi một cú điện thoại, nói hai câu, sau đó mới cười lạnh cúp điện thoại: "Ha ha, ta đã sớm chào hỏi giúp bọn bay rồi a, cũng không phải là không góp công."

Cú điện thoại này là ông ta gọi cho viên cảnh sát trưởng ở thành phố Wolfkel bên kia, giọng điệu tương đối cứng rắn, tràn ngập cảm giác ưu việt.

Nghĩ đến vị cảnh sát trưởng kia chỉ cần là người bình thường, sẽ chịu không nổi cơn tức này, khẳng định là sẽ tìm cách trút giận lên đầu hai người bọn Luke.

Sau khi từ trong văn phòng của Bolic đi ra ngoài, Luke đi tìm Selina, hai người lái xe xuất phát.

Selina ngồi trên xe xem hồ sơ, phàn nàn nói: "Lại là một vụ án mất tích ở nơi khác? Đây sẽ không phải vẫn là Phó cục trưởng Thomas. . ."

Luke: "Bolic không ngốc như vậy, có vấn đề gì thì cũng phải chờ chúng ta trở lại mới nói, bây giờ chúng ta. . . Uhm, được rồi, chúng ta đi phá án, không phải đi làm chuyện kia."

Hắn nhớ tới lần đi công tác trước, hắn nói coi như là đi du lịch, kết quả là hai người tới nơi khác du lịch một ngày đã lập tức phải về Houston.

Cái miệng quạ đen này của hắn, tốt nhất là không cần lặp lại loại lời không may kia.

Rõ ràng là Selina cũng có chung suy nghĩ, đồng ý gật đầu: "Ừm ừ, chúng ta phải tra án thật tốt, tuyệt đối không phải là đi du lịch."

Luke: ". . . Có thể xin cô, đừng nên tiếp tục nói những từ kia ra khỏi miệng không? Hình như là tôi có một loại dự cảm không hay."

Nhưng trong lòng của hắn lại nghĩ, làm gì có nhiều xui xẻo như vậy, mỗi lần đi công tác đều gặp phải chuyện không may? Hắn cũng không tin là có chuyện đó.

Đoán là Bolic cũng có ý nghĩ như thế đi.

Selina: "Ha ha, đúng đúng đúng, tôi sai rồi."

Lái xe hơn một giờ, bỗng nhiên Luke nhíu mày, dừng xe lại.

"Sao tehes?" Selina hỏi.

Luke nhìn lốp xe, nhíu mày: "Hình như bánh xe hết hơi."

Selina: "Vậy đổi bánh xe mới đi, tôi sẽ giúp."

Luke im lặng một lát, mới nói: "Vấn đề là, cả ba bánh xe đều hết hơi, trên xe của chúng ta cũng không có ba bánh xe dự phòng nha."

Selina: "What?" Ba bánh xe đều hết hơi, sao có thể có chuyện này được?

Đáng tiếc, hai người cũng không được tính là có sở trường đối với việc sửa xe, hơn nữa dù cho là có sở trường, cũng không có khả năng ở dưới tình huống không có công cụ có thể sửa xong cả ba bánh xe bị hết hơi.

Luke ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện ra vị trí nơi này thật sự là có chút hơi nhức đầu.

Nếu muốn trở về thì cần phải vượt qua quãng đường một trăm cây số mới có thể trở về Houston, một thôn trấn nhỏ gần nhất trên đường đã qua đều ở cách chỗ này 50 cây số.

Đi lên phía trước, còn bốn, năm mươi cây số nữa mới tới thành phố nhỏ Wolfkel kia, bọn họ vừa vặn bị kẹt ở một vị trí trung gian.

Hắn lấy điện thoại ra nhìn một chút, hoàn toàn không có chút tín hiệu nào.

Sau khi Luke suy nghĩ, chỉ đành gọi Selina: "Đi thôi, xuống xe đi về phía trước."

50 cây số đối với hắn mà nói, thật sự không tính là gì, dù phải cõng Selina theo cũng có thể chậm rãi đi qua.

Lần này hai người cũng không mang theo thứ gì, mỗi người một cái ba lô mà thôi.

Sau khi xuống xe, hai người chậm rãi đi về phía trước.

Kết quả là đi chưa được bao xa, đã phát hiện ra ở ven đường phía trước xuất hiện một chiếc xe hơi khác.

Khác với xe của bọn họ, chiếc xe này là một chiếc xe bán tải của một gia đình.

Nhìn thấy tình hình của gia đình đứng cạnh chiếc xe kia, Luke và Selina đều ghé mắt không thôi.

Người một nhà kia đang ở nơi đó cãi nhau, một đôi nam nữ trung niên trong đó đang đứng đó nhao nhao cái gì đó, một cô gái mười bảy mười tám tuổi lại đang nằm trên một cái ghế xếp, trên người mặc quần short jeans và bikini màu lam, phơi nắng, một cậu trai khoảng mười sáu mười bảy tuổi đang chơi đùa với hai con chó ở bên cạnh.

Đây. . . Thực sự chính là một vở kịch náo loạn.

Luke tiến lên, hỏi: "Xin hỏi, mọi người đang trên đường đi tới Wolfkel à?"

Lúc đôi nam nữ trung niên kia trông thấy hai người đi tới, lập tức ngừng cãi lộn, lúc này người đàn ông kia ra mặt trả lời: "Đúng vậy, hai người cũng thế à?"

Luke gật đầu, đang định nói thêm cái gì.

Người phụ nữ trung niên kia đột nhiên cao hứng trở lại: "A, vậy thì quá tốt rồi, có thể giúp chúng ta đưa tin, tìm xe kéo tới không? Lốp xe của chúng tôi bị hỏng."

Luke, Selina: ". . ."

Hai người bọn họ còn định đi nhờ xe của bọn họ tới Wolfkel nữa chứ! Dù sao chiếc xe này cũng đủ to, chỉ cần đối phương không từ chối người lạ, chuyện bọn họ đi nhờ xe cũng không thành vấn đề.

Ai biết, đối phương cũng bị hỏng bánh xe, bất đắc dĩ đậu ở chỗ này.

Hai người đều vô ý thức nhìn xuống thiếu nữ vẫn đang uể oải phơi nắng ở ven đường kia.

Chính là tư thái vô cùng nhàn nhã của vị thiếu nữ này, để bọn họ cho rằng, người nhà này đang tạm nghỉ ngơi giữa đường, xuống xe chơi đùa.

Xe của nhà cô đang thả neo ở nơi hoang dã phía trước không gần thôn xóm phía sau không có cửa hàng này, cô lại nhàn nhã như thế, thật sự là có được hay không?

Luke chỉ có thể bắt chuyện vài câu với nam trung niên kia, sau đó lại cùng Selina một lần nữa xuất phát.

Không trông cậy được vào người nhà này, bọn họ cũng chỉ có thể tiếp tục đi tiếp, chờ đến Wolfkel, cũng thuận tiện giúp bọn họ gọi một công ty kinh doanh dịch vụ xe kéo cũng không phải là chuyện quá phiền phức.

Ánh chiều tà ở chân trời vẩy xuống, hai người cũng không vội đi đường.

.................

Người dịch: thichthanhtu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!