Selina còn mang theo ý cười đầy mặt: "Ừm ừ, lần này có vẻ thật sự giống như là đi bộ du lịch nha."
Luke cũng không so đo với việc cô ta nói ra từ “du lịch” nhạy cảm này, chỉ gật đầu ừ một tiếng.
Xung quanh hoang vắng không một bóng người, trước mặt là một mảnh bình nguyên và rừng cây rộng lớn, cùng với cảnh trời chiều đỏ như máu, có một loại mỹ cảm bao la hùng vĩ mà thê lương.
Hai người cứ đi như vậy được nửa giờ, Selina bỗng nhiên vui mừng reo lên: "A, hình như chỗ đó có nhà?"
Luke cũng nhìn thấy, cũng nở nụ cười: "Tốt rồi, chí ít thì cũng có thể gọi điện thoại tìm người hỗ trợ."
Hai người lại đi thêm hơn mười phút nữa, đến trước căn nhà kia.
Đó là một căn nhà một tầng, diện tích không nhỏ, còn có một cái bảng hiệu bắt mắt —— Hostel.
Đây là một nhà nghỉ, nhưng lại không có tên.
Hai người đi vào trong nhà nghỉ, nhưng không nhìn thấy người nào bên trong cả.
Luke mở miệng hô: "Có người ở nhà không?"
Sau một lát yên tĩnh về, từ bên trong một chỗ hành lang có một người chui ra.
Đó là một trung niên da trắng, tướng mạo phổ thông, quần áo phổ thông, thế nhưng nhìn hơi có chút lôi thôi.
Selina nhíu mày.
Cô cũng không kỳ thị người lao động, từ nhỏ cô đã lớn lên ở nông thôn Texas, cũng không thể so đo chuyện này.
Nhưng râu ria của người đàn ông trước mắt này rối bời còn không nói, chiếc áo sơ mi kẻ ca rô và quần jean trên người kia đều vô cùng bẩn, giống như là đã vài ngày không giặt rồi vậy.
Ở cách xa mấy mét, hai người đều có thể ngửi được một mùi hôi nồng nặc.
Bộ dạng như thế này mà vẫn còn mở nhà nghỉ? Trong lòng cô thầm mắng.
Luke lại làm như không thấy, chỉ cười hỏi: "Xin hỏi, nơi này có điện thoại không? Xe của chúng tôi bị hỏng, muốn mượn điện thoại dùng một chút, tìm một công ty làm dịch vụ xe kéo."
Người đàn ông này ồ một tiếng: "Nơi này không có điện thoại."
Luke: "A, chỗ này có xe không? Có thể cho chúng tôi đi nhờ một đoạn đường hay không?"
Người đàn ông kia trả lời: "Vợ tôi đã lái xe đi Wolfkel mua sắm rồi, tạm thời cũng không có xe. Ah, cho nên, hai người có ở trọ hay không?"
Luke và Selina liếc nhau, trong lòng đã mơ hồ hiểu ra người này có ý gì: Nếu như không bỏ tiền ra ở trọ lại một đêm, chỗ này sẽ không có cái gì cả.
Loại nhà nghỉ này cũng không phải là loại nhà nghỉ đặc thù của nước nào đó kia, chỉ cần là nhà nghỉ xây dựng ở vùng dã ngoại hoang vu thì rất dễ dàng xuất hiện loại người kỳ hoa muốn “chém đẹp” khách này.
Nhìn sắc trời ở bên ngoài cửa sổ một chút, dù cho hai người đi đến Wolfkel, thì cũng đã là đêm khuya, cũng phải tìm khách sạn ngủ lại.
Một lát sau, hai người thuê hai phòng đơn, sau đó Luke mới hỏi: "Xin hỏi, nơi này còn có điện thoại hoặc là ô tô "dự phòng" không?"
Tiền thuê hai gian phòng đã trả 90 đô la, dù sao thì vị chủ nhà nghỉ này cũng nên nói thật đi.
Kết quả là chủ nhà nghỉ này nói cho bọn họ, sáng mai vợ gã ta sẽ lái xe chở hàng từ Wolfkel trở lại, khi đó sẽ có thể cho bọn họ đi nhờ.
Luke và Selina chỉ có thể tắt tiếng.
Sau đó, hai người đi ra ngoài, đi vòng quanh nhà nghỉ một vòng, bất đắc dĩ phát hiện ra, nơi này thật đúng là không có xe, cũng không có điện thoại.
Nhà nghỉ cũng chỉ lớn một chút như vậy, bên ngoài hoàn toàn hoang lương, nếu như có dây điện thoại thì sẽ có thể trông thấy dễ như trở bàn tay, xe cũng giống như thế, đương nhiên là tín hiệu điện thoại cũng không có.
Selina: "Chẳng lẽ là chúng ta hiểu lầm gã ta? Không phải là gã ta cố ý ép chúng ta ở đây một đêm?"
Luke: "Ha ha, chỉ có thể nói là người ta làm việc đúng chỗ đi."
Chủ nhà nghỉ kia có thể định thời gian tìm người vận chuyển hàng hóa và vật tư dùng cho sinh hoạt, nhưng lữ khách qua đường lại không làm được.
Lại nghĩ tới xe của mình vừa rồi, và cả chiếc xe của gia đình kia nữa, bánh xe của bọn họ đều thoát hơi, hắn đã hiểu ra đây là có chuyện gì.
Lên núi kiếm ăn, xuống sông uống nước, nhà nghỉ nằm cạnh đường xá đương nhiên là phải kiếm lấy chỗ tốt của xe cộ qua đường rồi.
Nhưng làm như vậy thật sự là không có vấn đề gì sao? Móa nó, bọn này sẽ không hợp tác với mấy cửa hàng kinh doanh xe kéo, sửa chữa ở bên Wolfkel kia đấy chứ?
Trong lòng của hắn rủa thầm như thế, đã nhận định đây chính là một cái “nhà nghỉ đen” chuyên môn lừa khách qua đường.
Kiếm một mớ với tiền phòng, kiếm một mớ với đồ ăn, xe kéo sửa xe cũng có thể lại kiếm một mớ nữa, chẳng mấy chốc mà có thể giàu sụ.
Trong quá trình này, mỗi chiếc xe không móc ra mấy trăm ngàn đô la, sợ là không đến Wolfkel được.
Nếu như đến được Wolfkel bên kia, nhất định là hắn sẽ đến đồn cảnh sát báo án, không thu thập được bọn họ, cũng phải làm cho lũ khốn kiếp dựa vào phương thức bàng môn tà đạo kiếm tiền này phải khó chịu.
Cuối cùng thì hai người cũng không dám chọn món ăn ở bên trong nhà nghỉ này, nhìn vệ sinh cá nhân của tên chủ nhà nghỉ kia, bọn họ cũng hoài nghi liệu sẽ có con rận rơi vào bên trong đồ ăn hay không.
Bọn họ chỉ có thể ở trên quầy mua một ít đồ ăn đóng gói đang có sẵn, ví dụ như là sandwich và các loại đồ hộp.
Những thứ này cũng đắt kinh khủng, giá cả đắt hơn gấp đôi so với giá trong siêu thị ở thành phố.
Ban đêm hai người tùy tiện ăn một chút, đã xài hết 50 đôla, ăn thức ăn nhanh trong thành phố cũng không tới cái giá này.
Dựa theo lệ cũ, trước khi trời sắp tối xuống, Luke lôi kéo Selina đi dạo một vòng.
Đến bất kỳ một chỗ nào, ít nhất cũng phải quen thuộc hoàn cảnh cơ bản, chuyện ấy rất quan trọng.
Nhưng bởi vì không có ô tô, phạm vi hai người đi bộ qua cũng không được tính là lớn.
Chờ hai người tản bộ sau bữa ăn xong, lúc trở lại nhà nghỉ, đi vào đã nhìn thấy có bốn người quen mắt.
Vợ chồng trung niên, nam nữ thiếu niên, đây chính là gia đình có bánh xe bị nổ vừa rồi ở trên đường kia.
Hiển nhiên, bọn họ cũng lựa chọn đi bộ tiến lên, cũng đã đi đến nơi này.
Nhìn thấy hai người bọn Luke, cặp vợ chồng trung niên kia lập tức chào hỏi bọn họ.
Dù sao thì khí chất bề ngoài của Luke và Selina cũng tương đối xuất sắc, một người ôn hòa nhã nhặn, một người xinh đẹp hào phóng, đại đa số người đều sẽ muốn thân cận với những loại người như thế.
Hai người bọn Luke cũng không trở về phòng, trong phòng thì ngay cả TV cũng không có, nhà nghỉ này chính là một nơi bị ngăn cách với thế giới.
Nói chuyện phiếm biết được, người đàn ông trung niên kia tên là Bob - Carter, ông ta là một thám tử ở Cleveland.
Lần này thừa dịp được nghỉ phép, đưa người nhà đến bang Texas cảm thụ phong cảnh bao la hùng vĩ xinh đẹp ở nơi này.
Người phụ nữ trung niên kia là vợ ông ta, Ethel, nam nữ thiếu niên là con gái lớn Brenda và con trai Bobby của ông ta.
Sau khi Brenda tốt nghiệp trung học vẫn chưa làm việc gì, Bobby còn đang học lớp mười một.
Đương nhiên, chuyện Brenda chưa đi làm là Luke đoán, dù sao thì sau khi tốt nghiệp trung học mà muốn đi học đại học, thì bây giờ cũng không phải là thời điểm khai giảng, bây giờ chính là thời gian sau cùng để mọi người tìm trường học thích hợp.
Người có thể nhàn nhã đi ra du ngoạn như thế này, trừ khi là nhà rất có tiền, đã sớm chọn xong trường, bằng không thì chính là loại người căn bản là không có dự định tiếp tục học đại học như Brenda.
Trường cấp 3 của Bobby cũng có tình huống đặc biệt, tạm thời được nghỉ mười ngày.
Hai người bọn Luke ngược lại không để lộ ra thân phận thám tử của mình, chủ yếu là không cần thiết.
Bọn họ tới đây cũng không phải là để điều tra án gì, thuần túy là tới vòng một vòng, sau đó lại về Houston đưa tin.
Người hai bên trò chuyện, ngược lại là Brenda cảm thấy rất hứng thú đối với Luke.
Nơi này trừ cha và em trai của cô ta ra, chỉ còn lại hai người đàn ông.
So với vị chủ nhà nghỉ đã “chém” của nhà cô ta một mớ tiền kia, đương nhiên là cô ta càng thích nói chuyện phiếm với Luke hơn, chí ít thì Luke vừa trẻ tuổi lại còn đẹp trai.
Chủ nhà nghỉ kia cũng không có động tĩnh gì, ngồi sau quầy ở cách đó không xa, tự mình rót rượu uống vào.
Mười giờ tối, hai người bọn Luke đứng dậy cáo từ trở về phòng.
Rửa mặt xong, Luke căn dặn Selina một tiếng, để chô cô cẩn thận một chút, dù sao thì nơi này cũng là nơi hoang dã, cần phải chú ý tới vấn đề an toàn.
Selina liếc mắt khinh bỉ hắn một cái, nhưng vẫn ngoan ngoãn đồng ý.
.....................
Người dịch: thichthanhtu