Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 92: Chương 92: Hôn mê, vận chuyển

Sau khi tắm rửa qua loa, Luke nằm ngủ, rất nhanh đã nghe được Selina ở sát vách đã không còn động tĩnh gì nữa, hiển nhiên là cũng đã ngủ.

Bang Texas là vùng nông thôn, bốn phía đều là một mảnh tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng mơ hồ kêu vang ở bên ngoài.

Luke ngủ rất say.

Không biết là đã trôi qua bao lâu, hắn bỗng nhiên giật mình tỉnh lại.

Hắn nghe thấy ở căn phòng cách vách có người đang trò chuyện, còn là âm thanh của hai người đàn ông.

Nhưng sát vách là gian phòng của Selina mà, làm sao nửa đêm lại có tiếng đàn ông đang trò chuyện?

Trong lòng của hắn nổi lên cảnh giác, lập tức muốn đứng dậy, lại phát hiện ra toàn thân mình đã không còn chút sức lực nào, mí mắt nặng nề giống như là đã không ngủ mấy ngày rồi vậy.

Trong lòng Luke hoảng hốt: Đây. . . Là bị người bỏ thuốc mê rồi à?

Trong đầu chuyển động, rất nhanh đã nghĩ tới một chút chuyện gì đó, hắn cực nhanh ở bên trong danh sách năng lực của hệ thống tìm được một loại năng lực: Chống cự tra tấn cơ sở, điểm tích lũy: 100.

Quả quyết học tập loại năng lực này, thân thể của Luke không có chuyển biến gì tốt đẹp hơn, nhưng trong đầu bỗng nhiên xuất hiện lượng lớn tri thức liên quan tới chống cự tra tấn, trong đó có phương pháp đối kháng với việc dùng thuốc bức cung.

Luke dựa theo phương pháp kia, thành công để cho mình chống cự lại cảm giác mê man lúc nào cũng có thể ngủ thiếp đi kia, miễn cưỡng sờ tới khẩu súng dưới gối, lại có cảm giác muốn cầm lên nhưng lại không làm được.

Đang định thử đứng dậy, cửa phòng bỗng nhiên bị người mở ra, có hai người đeo mặt nạ phòng độc đi vào.

Một người trong đó nói ra: "Động tác nhanh lên một chút, cô gái kia đã được đưa lên xe, cũng đưa tên này lên luôn đi. A, đúng rồi, bọn họ là cảnh sát Houston, nhớ lấy khẩu súng đi."

Trong lòng Luke cảm thấy vô cùng nặng nề: Selina đã bị bọn chúng bắt rồi à? Hơn nữa, bọn này lại còn biết thân phận cảnh sát của hai người bọn mình?

Trong lúc suy nghĩ chuyển động, hắn cũng không có bất kỳ động tác gì cả, mặc cho hai người kia nâng thân thể chết lặng của hắn lên, lại lấy đi khẩu súng của hắn.

Một lát sau, hắn bị người ta nặng nề ném vào bên trong thùng xe của một chiếc xe bán tải, đụng phải một thân thể mềm mềm.

Luke cũng không cần mở mắt, trong mũi ngửi được mùi sữa tắm và dầu gội quen thuộc, đó là Selina.

Lo lắng trong lòng của hắn đã bớt đi một chút.

Chỉ cần những người này không tách hắn và Selina ra, tình huống sẽ còn có cơ hội xoay chuyển.

Nhưng mà, hai người kia lại không có động tĩnh gì nữa, đứng ở bên cạnh xe hút thuốc nói chuyện phiếm.

"Ha ha, lần này thì vui rồi. Trừ một đôi thanh niên trẻ này ra, gia đình bên kia thế nhưng mà có tới bốn người. Đáng tiếc chỉ có người đàn ông kia là cảnh sát, ba người khác đều là người bình thường, khẳng định là chơi đùa sẽ không thú vị bằng những con gà yếu ớt trước kia." Đây là giọng nói của người chủ nhà nghỉ tên Gais kia.

Một người khác lại mở miệng nói: "Đừng không biết vừa lòng như thế, lần này thế nhưng mà có tới ba người phụ nữ, nữ cảnh sát này lại còn xinh đẹp như vậy. . . ."

Luke ghi nhớ lại giọng nói này: “Mày chờ đấy, lát nữa tao sẽ để cho mày nổ tung tại chỗ.”

Gais vui cười hớn hở: "Thôi đi, nhiều nhất thì cậu chỉ có thể nhắm tới bác gái trung niên kia. Nếu cậu dám đụng vào nữ cảnh sát này, các thiếu gia sẽ tuyệt đối là không để ý mà xử lý cậu trước."

Một người khác khinh thường xì một tiếng: "Mẹ nó chứ! Món đồ tốt gì cũng phải để bọn họ chọn trước, chúng ta chỉ có thể ăn sái. Này, Gais, lần này chúng ta có cơ hội được chia cho con nhóc kia không? Tôi thấy hình như con nhóc ấy cũng rất nóng bỏng nha?"

Gais: "Đoán chừng là rất khó. Nếu như cậu không ngại chờ cho bọn họ chơi chán rồi mới đi tham gia náo nhiệt, có lẽ là còn có khả năng."

Người kia: "Vậy sao? Như thế cũng không tệ a."

Trong lúc hai người nói chuyện, bốn người khác cũng vác theo mấy người từ trong lầu ra.

Luke không nhìn thấy, chỉ nghe được đối thoại giữa mấy người bọn chúng.

Những mẩu đối thoại này cũng không nhiều, nhưng đủ để xác định gia đình bốn người kia cũng đã bị ném lên trên ô tô.

Sáu người!

Lần này đã có sáu người tham dự vào bên trong hành động bắt cóc kỳ dị này.

Nghe những người này nói chuyện, bọn họ vẫn chỉ là đến bắt mấy người bọn Luke mà thôi, những thành viên chân chính vẫn còn chưa xuất hiện toàn bộ.

Ô tô rất nhanh đã khởi động, cũng không đi về phía Wolfkel, mà lại chuyển phương hướng, lái sang phía đông.

Luke gắng sức chống cự lại tác dụng của thuốc mê, theo thời gian trôi qua, thân thể của hắn đang nhanh chóng khôi phục.

Bây giờ thuộc tính lực lượng của hắn là 24, hiệu quả thực tế là 48, gần đạt tới trình độ gấp năm lần người bình thường.

Đáng tiếc hắn vẫn chỉ là một con người.

Chỉ cần loại thuốc thích hợp, liều lượng dùng để hạ độc chết Tyson cũng không khác biệt gì so với liều lượng dùng cho người bình thường.

Một phương diện khác, thuốc mê mà những người này sử dụng với bọn họ có hiệu quả rất mạnh, nhưng lại không phải là có tác dụng làm cho bọn họ biến thành ngớ ngẩn.

Cho nên, lúc Selina vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh, Luke đã tỉnh lại ở trong phòng.

Bây giờ vẫn chưa tới 20 phút, loại cảm giác bất lực trên người Luke đang nhanh chóng biến mất rồi, cảm giác mí mắt nặng nề cũng không còn nghiêm trọng như trước nữa.

Hắn cẩn thận kiểm tra Selina ở bên cạnh, cô ta cũng không bị trói, nhưng rõ ràng là cũng trúng phải thuốc mê.

Trong lòng Luke nhanh chóng suy tư.

Trong mẩu đối thoại vừa rồi của những người kia, đã mơ hồ để lộ ra rất nhiều tin tức.

Những người này làm như vậy cũng không phải là lần thứ nhất, thậm chí đã hình thành một loại hình thức.

Mặc kệ là người vận chuyển bọn họ, hay là đại bộ phận những người đang chờ chơi "Trò chơi" kia, thậm chí đều không có hứng thú đối với người bình thường, ngược lại là họ càng có vẻ mong đợi hơn đối với hai người bọn Luke, và người đàn ông chủ gia đình tên Bob kia.

Bởi vì bọn họ là cảnh sát!

Chỉ từ điều này mà xét, đám người này tuyệt đối là không bình thường.

Đúng thế, nửa đêm đánh thuốc mê người ta, sau đó kéo lên xe, chuyện này để ở chỗ nào cũng đều là chuyện không bình thường.

Thân thể Luke nhúc nhích ở bên trong chiếc xe đang chạy, cố tình động chạm xung quanh, trừ một cây gậy gỗ, hắn cũng không đụng phải bất kỳ một vật gì.

Luke tìm một cơ hội, giấu cây gậy gỗ này xuống dưới người, sau đó lập tức nhướng mày.

FUxk! Bên trên cây gậy gỗ này lại có cây đinh, trực tiếp đâm lên bên trên bắp đùi của hắn.

Còn may là lực lượng không lớn, đâm vào không sâu.

Tay của Luke tìm tòi mấy lần ở bên trên cây gậy gỗ, lặng yên phát lực, cuối cùng đã nhổ hai cây đinh sắt ở phía trên ra.

Hai cây đinh sắt kia vốn ở đoạn gãy của cây gậy gỗ, cũng không phải là bị đóng chặt vào, bằng không thì hắn cũng không nhổ ra nổi.

Giấu hai cây đinh sắt kia ở trong tay, Luke bắt đầu điều chỉnh hô hấp, tranh thủ giữ trạng thái của mình ở mức tốt nhất.

Tay có hai tấc sắt, bên người có Selina!

Chuyện này đã coi như là cảnh hạnh phúc bên trong cơn ác mộng.

Nhưng mà, hắn vẫn cảm thấy có chút không công bằng.

Bản thân đang ở chỗ này cắn răng chống cự thuốc mê, còn bị đinh sắt đâm vào chân, còn phải cố gắng khôi phục thể lực để ứng phó với những sự kiện xảy ra sau đó, nữ chính nào đó lại ngủ giống như heo, hoàn toàn không có một chút phiền não nào.

Nghĩ đến chuyện này, Luke không nhịn được hung hăng nhéo cô nàng đang hạnh phúc ngủ say kia một cái.

Không thể để chính mình đau đùi một mình được, nhất định là phải đồng cam cộng khổ.

Selina mơ mơ màng màng a một tiếng, nhưng vẫn không tỉnh lại.

Khoảng hai ba mươi phút sau, xe dừng lại.

Luke thông qua thùng xe nhìn thấy cảnh tượng bốn phía vẫn là một mảnh cây cối, nhưng xung quanh lại đã sáng lên.

Không phải là đèn đường, mà là có rất nhiều đèn xe đang tụ tập ở một chỗ.

................

Người dịch: thichthanhtu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!