Bốn phía mơ hồ có tiếng người trò chuyện vang lên, tiếng nói chuyện đều không quá lớn, nhưng số lượng và vị trí lại tản mát khắp nơi.
Luke âm thầm tính toán, trong lòng giật mình: Rốt cuộc là có bao nhiêu người tham dự đây? Chỗ này cũng phải có mười mấy người đi.
Rất nhanh, cửa thùng xe đã bị mở ra, Luke và Selina đều bị nhấc xuống dưới, bỏ ở trên mặt đất.
Hai người vẫn dựa chung ở một chỗ, những người này cũng không định tách bọn họ ra.
Động tĩnh xung quanh đã nói rõ, người trong gia đình kia cũng đã bị đưa xuống xe.
Một lát sau, giọng của một người đàn ông vang lên: "Làm bọn họ tỉnh lại đi, tôi muốn nói cho bọn họ biết quy tắc của trò chơi."
Một cảm giác mát dịu truyền đến, Luke mừng rỡ.
Đây là nước lạnh, được đổ lên trên mặt làm cho hắn cảm thấy vô cùng thoải mái dễ chịu.
Nhưng hắn vẫn không động đậy, mà chú tâm lưu ý tới phản ứng của mấy người cùng bị nạn bên cạnh mình.
Đợi đến lúc Selina mơ mơ màng màng động đậy, hắn mới bắt đầu làm ra phản ứng cùng loại.
Selina đã tỉnh, nhưng rất rõ ràng là cô vẫn chưa tỉnh triệt để, chứng tỏ lượng thuốc mê kia cũng không ít.
Cô có chút hàm hồ mở miệng nói: "Xảy ra chuyện gì thế?"
Người đàn ông vừa rồi kia tiếp tục mở miệng: "Hoan nghênh đi tới sân chơi của chúng tôi! Thám tử Selina! Thám tử Luke! A, hai người còn có thêm bốn đồng đội ngoài dự liệu là thám tử Bob và ba người thân của anh ta. Vận may của hai người rất không tệ, có người cùng tiến hành trận trò chơi này với hai người, vốn nên chỉ có hai người, nhưng ai bảo thám tử Bob lại đột nhiên xông vào, chúc mừng hai người."
Trông thấy một đám người mang theo các loại mặt nạ, khăn trùm đầu ở trước mắt, Selina vẫn còn choáng váng: "Mày đang nói cái gì thế?"
Bob ở bên kia cũng đã tỉnh táo hơn một chút: "Chúng mày là ai? Muốn làm cái gì?"
"Ha ha, đáp án rất đơn giản. Bây giờ bọn mày đã gia nhập trò chơi của bọn tao, muốn biết đây là trò chơi gì không?" Trong giọng nói của người đàn ông kia mang theo vẻ cuồng nhiệt và trêu tức.
Bob: "Trò chơi gì? Bọn mày làm như vậy là phạm pháp, có biết không!"
Người đàn ông kia cười lên ha hả: "Đúng vậy, bọn tao phạm pháp. Thế nhưng... Ai biết được đây? Là Đồn cảnh sát Cleveland của mày sao? Hay là Đồn cảnh sát Houston của hai vị thám tử trẻ tuổi này?"
Dừng lại một chút, tên kia tiếp tục nói: "Được rồi, không nói nhảm nữa. Chúc mừng bọn mày, đã trở thành người tham dự của trò đi săn người thật, mà vai trò của chúng mày chính là... Con mồi."
Trong lúc nhất thời, Selina và Bob đều không lên tiếng, Luke càng là ngồi ở nơi đó giả chết.
Hắn chính là một cảnh sát viên vừa mới tốt nghiệp trường cấp 3, hẳn nên biểu hiện ra yếu ớt một chút.
"Haizz, thật sự là không thú vị." Người đàn ông kia thở dài một tiếng: "Trực tiếp nói cho bọn mày biết đi. Năm phút sau, trò chơi sẽ bắt đầu, ở bên trong trò chơi này thì bọn mày chính là những con mồi. Đã hiểu chưa? Giống như là lợn rừng hoặc hươu nai vậy, nếu như không cố gắng chạy trốn, sẽ bị giết chết!"
Trong lòng Luke đã hiểu ra, bọn người này chính là một đám biến thái đi bắt người thật tới để mua vui.
Giết người không phải là trọng điểm, trọng điểm là hưởng thụ quá trình giết người sống giống như là săn giết con mồi.
Ở trong khoảng thời gian này, hắn đã đại khái xác định được số lượng xe cộ và người ở trong phạm vi tầm mắt.
Bảy chiếc đều là xe việt dã, có xe bán tải có SUV, còn có xe việt dã chuyên nghiệp, mà nghe động tĩnh sau lưng của hắn thì chí ít còn có bốn năm chiếc xe nữa.
Như thế cộng lại đều đã vượt qua mười chiếc xe, còn chưa tính tới ba chiếc xe bán tải vận chuyển bọn họ tới đây.
Bên trên mỗi chiếc xe ít nhất đều có hai người, xe nhiều thậm chí còn có bốn người, cứ như thế mà tính toán, chí ít thì trên hơn mười chiếc xe ở đây cũng có ba mươi người, nhiều nhất có khả năng đạt tới 50 người.
Móa nó chứ... Đám mắc bệnh tâm thần này từ đâu chui ra? Bọn họ làm thế này mà không có ai phát hiện ra sao?
Nhưng hơi suy nghĩ một chút, Luke biết được, thật đúng là chưa chắc đã có người phát hiện ra.
Texas rất hoang vắng, chỉ cần không phải xác định được là bị mưu sát, tìm ra chứng cứ, chuyện mấy lữ khách ngoại lai biến mất thì đâu tính là gì?
Đừng nói là lữ khách, ngay cả vị thám tử tên Matt của đồn cảnh sát Houston trước đó, sau khi đi thăm người thân lại một đi không trở lại, như thế thì ai có thể phát hiện ra được?
Hơn nữa bọn họ cũng không phải là cảnh sát bản địa, ở đây bọn họ chính là bình dân.
Hàng năm ở trên toàn bộ nước Mỹ có bao nhiêu người đang đi đường mà bị mất tích, căn bản là không thể thống kê được.
Trong khu vực đất rộng người thưa, ngẫu nhiên phát hiện ra hài cốt không biết của ai chết từ vài chục năm cũng không phải là chuyện đáng ngạc nhiên, loại chuyện này có nhiều lắm, nhiều đến mức cảnh sát cũng không có cách nào điều tra rõ ràng được.
Trong đầu Luke vẫn còn đang suy nghĩ, Selina ở bên cạnh lại muốn mở miệng.
Trong lòng của hắn thầm mắng cô nàng ngốc nghếch, ở chỗ này có mấy chục người đang tụ tập, cô nói chuyện thì có ích lợi gì.
Giả vờ như là không còn sức lực nhích tới gần Selina, Luke vùi mặt vào khu vực mềm mại to tròn trước ngực cô, một tay thuận thế đặt ở trên mông cô ta, đầu ngón tay cực nhanh véo cô ta một cái.
Selina ngẩn người, nhìn Luke đang dán mặt ở trước ngực mình, lộ ra vẻ mờ mịt, giống như đột nhiên hiểu ra chuyện gì đó, lời trong miệng mới vừa rồi muốn mắng ra lại nuốt trở lại.
Thể chất của Luke biến thái tới cỡ nào? Đoán chừng Selina là một người rõ ràng nhất ở trên thế giới này.
Cô còn có thể mở miệng nói chuyện được, thì làm sao Luke có thể bị thuốc mê làm cho không tỉnh táo, không thể tự kềm chế được.
Cộng thêm trên mông bị véo một cái, cũng để cho đầu cô ta vốn đang mê man trở nên tỉnh táo hơn, lập tức đã hiểu ra là hắn muốn để cho cô ta ngậm miệng lại.
Động tĩnh của người nhà Bob bên kia cũng tương đối lớn.
Bob đang tức giận mắng, ba người gồm vợ và con gái, con trai của ông ta đang mờ mịt khóc rống lên, có vẻ như vẫn còn chưa rõ ràng tình huống là như thế nào.
Có lẽ cũng không phải là bọn họ không biết rõ tình huống, mà là đã mơ hồ hiểu rõ tao ngộ sắp tới, nên tinh thần đã bắt đầu hỏng mất.
"Được rồi, bây giờ bọn tao sẽ chuẩn bị rời đi, bọn mày sẽ có năm phút để chạy trốn. Sau đó, trò chơi đi săn sẽ chính thức bắt đầu! Ghi nhớ, chỉ có người thắng, mới có thể sống sót." Người đàn ông kia nói xong, huýt sáo một cái, sáu người xung quanh đều khởi động ô tô lái đi.
Luke đợi tới lúc bốn phía lại một lần nữa tối xuống, mới cực nhanh dò xét tình hình xung quanh.
Nơi này vẫn là một mảnh đất hoang, còn có không ít rừng cây.
Nhưng rừng cây kia cũng không dày đặc, cũng không lớn, người trốn ở bên trong đó, đứng bên ngoài có thể dễ dàng trông thấy.
Vừa rồi vũ khí trong tay những người kia cũng không nhất trí, nhưng cơ bản cũng chỉ có hai loại, cung và nỏ.
Thường thấy nhất trong đó có cung ròng rọc hiện đại và nỏ thập tự quân dụng, nhưng cũng có một số cung nỏ nhìn quái dị hơn, vũ khí nóng cũng chỉ có súng lục trong bao súng của một số người, nhưng cũng không cầm trong tay.
Rất hiển nhiên, những người này thật sự coi đây là một trận trò chơi, mà không phải là chiến đấu.
Động tác trên tay Luke cực nhanh, cởi T-shirt trên người ra, sau khi xé ra lập tức buộc lên hai chân cho Selina, chính hắn thì để chân trần.
Dùng thể chất đạt tới mức gần gấp năm lần người thường của hắn, bàn chân cũng cứng rắn hơn so với người bình thường không ít.
Chân trần đạp lên mặt đất có cảm giác không thoải mái, nhưng cũng không phải là không thể chịu đựng được.
Selina thì thôi đi, chân trần đi trên mặt đất, khẳng định là chỉ cần đi mấy bước cô sẽ đau đến mức quỳ xuống đất.
Khắp nơi trên mặt đất nơi này đều là những hòn đá nhỏ và cành cây linh tinh, chạy ở đây không khác gì so với hình phạt giẫm mảnh thủy tinh.
Còn về phần tại sao không cởi quần áo trên người Selina?
Ặc, cô ta đang mặc áo nội y cộng thêm quần thể thao ngắn, trừ bộ vị trọng điểm còn có thể được che kín, chỗ khác thì một chút vải vóc dư thừa cũng không có.
Sau khi làm xong tất cả những chuyện này, Luke kéo Selina cúi đầu xuống, nhanh chóng nói ở bên tai cô: "Tất cả lời bọn họ nói đều không cần tin tưởng. Trò chơi này không có người sống sót, nếu như không chạy thoát, cũng chỉ có con đường chết mà thôi."
...............................
Người dịch: thichthanhtu