Tuần cảnh da trắng im lặng một lát, gật đầu: "Thật xin lỗi trưởng quan Cobb. Đây chỉ là việc chung, quấy rầy." Nói xong, hai tuần cảnh này xoay người lên xe rời đi.
Đưa mắt nhìn xe tuần tra của cảnh sát biến mất ở góc đường, Luke dường như thuận miệng nói một câu: "Đám người của phân cục 15 này, có cá tính nha, nói đi là đi."
Walter nghiêng đầu liếc sang, lại phát hiện biểu lộ trên mặt Luke là loại kinh ngạc rất bình thường kia.
Ông ta hừ lạnh một tiếng: "Bên trong NYPD, người trong phân cục 15 này hoàn toàn không đáng tín nhiệm. Bọn họ chính là một đoàn băng đảng, chính là chủng loại có huy hiệu cảnh sát kia."
Luke nghe thấy vậy, nhìn Walter cười: "Cám ơn trưởng quan đã nhắc nhở."
Walter khoát khoát tay, xoay người lên xe: "Đi thôi, chúng ta còn có hai chỗ hiện trường vụ án đang chờ được điều tra nữa."
Hai người bọn Luke lái xe đuổi theo.
Selina nhìn xe của Walter ở phía trước, miệng không khỏi nói một câu: "Walter thật đúng là dám nói, chúng ta thế nhưng là người của Dustin nha."
Luke: "Nhưng mặc lệ là Dustin hay là Walter, tuyệt đối là đều không nghĩ tới chuyện chơi chết đối phương, thậm chí còn cố gắng bảo vệ đối phương. Người của phân cục 15 nha, ha ha."
Selina suy nghĩ một chút tới những tư liệu tra được trong mấy ngày vừa rồi, cũng không còn gì để nói.
Phân cục 15 quả thật là giống như lời Walter nói, chỉ là một đám phần tử băng đảng có huy hiệu cảnh sát.
Nhưng thứ quái thai mọc ra đủ loại dị dạng này, lại bởi vì đủ loại nguyên nhân, được không ít người ở cả hai phe đen và trắng bảo vệ.
Bây giờ cho dù là tổng bộ NYPD cũng không thể triệt để thanh tẩy nó, chỉ có thể để cho nó cứ như vậy tiếp tục tồn tại.
4 người đến địa điểm thứ ba còn chưa tới năm phút, Luke canh giữ ở cửa chính lại một lần nữa nhìn thấy một chiếc xe cảnh sát từ bên ngoài chậm rãi lái qua.
Nhưng lần này tuần cảnh trên xe cũng không xuống xe.
Nhưng Luke lưu ý thấy trên xe cảnh sát lái qua kia, tuần cảnh trên ghế lái phụ lấy điện thoại di động ra.
Hắn cũng nhanh chóng lấy điện thoại nhãn hiệu giả ra thao tác vài cái.
Ở cách xe tuần tra của cảnh sát không xa, thiết bị thu âm trên xe công vụ của hắn lập tức được khởi động, ngắm chuẩn vào tuần cảnh đang trò chuyện kia.
"Blake, bọn họ lại tới địa điểm nổ thứ ba rồi." Tuần cảnh bên trên ghế lái phụ nói: "Ừm? Được rồi, chúng tôi sẽ tiếp tục nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của bọn họ, có tình huống gì sẽ thông báo cho anh..."
Trong lòng Luke ung dung, Selina từ bên cạnh lại gần cùng nghe cũng ra vẻ "quả là thế".
Nghiêng đầu nhìn Walter và Ricky ở bên trong rách nát nhà xưởng một chút, hắn thở dài: "Bây giờ tôi thật sự là đã tin tưởng, Dustin để tôi đi theo bọn họ, thuần túy là vì bảo vệ tính mạng của bọn họ, mà không phải giúp bọn họ tra án."
Selina không phản bác được.
Giám thị hành động tra án của đồng sự của mình giống như tội phạm, thủ đoạn của người của phân cục 15 này quả nhiên là đủ kỳ lạ.
Kết quả là sau khi 4 người đến địa điểm thứ tư, xe cảnh sát xuất hiện ở gần đó lại nhiều thêm một chiếc.
Nhưng chiếc xe cảnh sát này cũng không có chế phục, chỉ là một chiếc xe Ford có bề ngoài bình thường mà thám tử thường dùng.
Mặc dù hai vị thám tử trên chiếc xe này khá là cẩn thận, chỉ dừng ở xa xa quan sát, nhưng cũng không trốn khỏi giám sát trên xe công vụ của Luke.
Lúc ở địa điểm thứ ba, Luke đã điều ra danh sách nhân viên cảnh sát của phân cục 15 ở trong kho tài liệu, tìm được tư liệu của vị tuần cảnh mật báo trước đó, đồng thời thuận tiện tra cảnh sát có tên "Blake" bên trong danh sách một chút.
Sau đó vị thám tử tên là Blake - Tadio này bị tìm được, đồng thời bị tìm ra còn có thám tử Carl – Hoffman, cộng tác của gã ta.
Blake là một người Mỹ Latinh, 28 tuổi, cộng tác Hoffman là người da đen, 37 tuổi.
Sở dĩ Luke điều tra bọn họ, là bởi vì hành động và thái độ của bọn họ có vấn đề, vô cùng có thể là người tiên phong của Kingpin cài vào trong đồn cảnh sát.
Bên trong phân cục 15 không có cảnh sát tốt, đây là thường thức mà chúng nhân viên cảnh sát bên trong NYPD bí mật mặc nhận.
Trên thực tế, bên trong hơn 100 cảnh sát ở trong phân cục 15, có lẽ vẫn còn vài cảnh sát không tính là hỏng.
Mà bên trong những cảnh sát được gọi là không hỏng này, đại bộ phận cũng chỉ là hạng người nước chảy bèo trôi, tầm thường vô vi kiếm miếng cơm ăn mà thôi.
Những người này ngay cả việc làm một cảnh sát hỏng đều không đủ chuyên nghiệp, tuyệt đối là đám khờ dại ăn shit đều không giành được cục nóng hổi ở trong truyền thuyết.
Loại lâu la chỉ có thể làm chân chạy này không có tác dụng gì lớn đối với Luke, hắn cần khóa chặt những cảnh sát "có thể làm" làm việc xấu kia, từ nội bộ của bọn chúng mới có nhiều cơ hội truy xét ra manh mối của thế lực Kingpin.
Thám tử Blake và thám tử Hoffman lặng lẽ chạy đến giám thị đồng sự trên tổng bộ, hiển nhiên chính là loại người "có thể làm" này, đương nhiên cũng là một ít cá tương đối "lớn" ở trong phân cục 15.
Luke quả đoán ghi tên hai vị này vào trong cuốn sổ đen nhỏ của mình.
Đợi đến lúc tra xét xong địa điểm thứ tư, lần này Luke lại một đường đi theo Walter quay về tổng bộ.
Trong bãi đỗ xe ngầm, Luke gọi hai người bọn Walter đang định đi lên lại, nói về chuyện vừa rồi phát hiện ra Blake và Hoffman ở gần đó giám thị cho bọn họ nghe.
Walter và Ricky không hề cảm thấy giật mình, trên mặt lộ ra vẻ "quả là thế", chỉ gật đầu nói là đã biết, sau đó quay về đại sảnh văn phòng.
Hai người bọn Luke cũng không tiếp tục đi theo.
Đưa Walter quay về đồn cảnh sát, vậy nhiệm vụ của bọn họ cũng coi như là đã hoàn thành, vẫn nên dành cho bản thân một chút thời gian nhàn rỗi, thuận tiện ăn bữa cơm trưa muộn thì càng tốt hơn.
Ngay lúc hai người dẫn theo Khối Vàng từ trên cầu Brooklyn xuống bờ sông, trong cơn gió lạnh đong đưa thổi, hưởng thụ cơm trưa, thì điện thoại di động của Luke kêu vang.
Hắn tiện tay nhận cuộc gọi, tiếng của Christine nhanh chóng mà còn cố tình hạ giọng từ bên kia truyền tới: "Cô thám tử tư tên là Jessica kia lại tới. Không biết cô ta nói cái gì với người nhà Molly, bây giờ cha mẹ Molly đang chuẩn bị cho Molly xuất viện, lên đường về nhà, tôi cảm thấy cậu nên biết rõ chuyện này."
Luke: "Cám ơn cô, Christine, tôi sẽ lập tức chạy tới."
Mười lăm phút sau, lúc hai người bọn Luke đi tới phòng bệnh, Christine đang ở cửa ra vào nói chuyện với thám tử tư tên Jessica kia: "Không phải là tôi ngăn cản Molly rời đi, nhưng bọn họ hoàn toàn có thể chờ đến lúc hai vị thám tử kia đến, nói cho bọn họ một tiếng."
"Bọn họ tới cũng không có một chút tác dụng nào, bọn họ không biết là họ đang đối mặt với loại nguy hiểm dạng gì đâu." Mặt mũi Jessica tràn đầy vẻ không kiên nhẫn nói: "Bọn họ không bảo vệ được chính mình, càng không bảo vệ được Molly. Tin tưởng tôi đi, cả nhà Molly rời New York mới là lựa chọn tốt nhất, cô tốt nhất là cũng coi như chưa từng thấy qua người trong nhà này, như thế mới sẽ không bị liên luỵ vào."
Luke bước nhanh hơn: "Ms Jones, lại gặp mặt."
Jessica nhìn thấy hắn và Selina, sắc mặt lập tức không hề đẹp mắt: "Thám tử, Molly cũng không phải là tội phạm, con bé có quyền được về nhà."
Luke đưa tay, ra hiệu cho Christine không nên phản bác Jessica, lúc này mới mở miệng nói: "Cô nói đúng, chúng tôi cũng không hề tạm giữ con bé. Trên thực tế, tôi tới đây là vì —— cô."
Jessica và Christine đều hơi sửng sốt một chút: "What?"
Luke: "Chuyện của Molly đã qua, con bé tĩnh dưỡng ở đâu, tự nhiên là do cha mẹ của con bé quyết định. Chúng tôi sẽ không bởi vì thuận tiện phá án, mà cưỡng ép giữ con bé ở lại New York. Thế nhưng..."
Hắn dừng một chút, mới tiếp tục nói: "Ms Jones cô vẫn luôn ở New York, đã sớm liên quan tới vụ án này. Vì để chân tướng được rõ ràng, tìm được tội phạm, hẳn là cô có thể phối hợp với công việc của chúng tôi chứ, dù sao thì có vẻ như cô biết được một ít tin tức liên quan tới vị Killgrave gì đó kia."