Sắc mặt của Jessica biến đổi không ngừng, ánh mắt lơ lửng không cố định, biểu lộ khi thì lo âu khi thì e ngại, còn có càng nhiều cảm xúc vi diệu hỗn tạp ở trong đó.
Luke cũng không thúc giục cô ta, chỉ yên tĩnh chờ đợi.
Jessica im lặng hơn mười giây, rốt cục mới nói: "Không, cái gì tôi cũng không biết."
Luke nở nụ cười: "Ms Jones, tôi rất cảm ơn cô có lòng bảo vệ khách hàng của cô, cùng với những thám tử chúng tôi, nhưng vụ án này chúng tôi lại muốn điều tra tiếp. Nếu như cô thật sự muốn chúng tôi tránh xa nguy hiểm, vậy không bằng nói tất cả manh mối mà cô biết về "gã" cho chúng tôi đi. Có lẽ Molly không phải là người bị hại đầu tiên, cô cũng không hi vọng có người bị hại kế tiếp xuất hiện đi!"
Jessica lại một lần nữa im lặng một hồi lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Tôi không biết gì cả, tôi không giúp được các cậu."
Nụ cười trên mặt Luke cũng không hề biến hóa, chỉ gật đầu: "Ok, chuyện này tạm thời cứ như vậy đi."
Nói xong hắn nhìn về phía Christine: "Bọn Richard đâu?"
Christine: "Bọn họ đi làm thủ tục xuất viện rồi."
Luke: "Cô đang làm việc, cũng đừng trì hoãn thời gian nữa. Chuyện nơi đây giao cho chúng tôi là được, nó là công việc của chúng tôi."
Christine nhìn vẻ mặt trấn định của hắn, nhớ tới cô bạn thân Harley, hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn lựa chọn tin tưởng Luke.
Trên thực tế, nếu cô ta không tin cũng không có cách nào.
Xem như bác sĩ chủ trị cũng không có cách nào ngăn cản Molly xuất viện về nhà, dù sao thì Molly cũng không phải là một bệnh nhân có tình huống trầm trọng.
Loại tình huống này, bệnh viện không có quyền cũng không có nghĩa vụ can thiệp vào việc đối phương xuất viện.
Chỉ là cô ta không muốn cứ như vậy nhìn Molly, mang theo tràn đầy thương tích trong lòng rời đi.
Trong đầu Christine xoay chuyển thật nhanh, miệng chỉ nói một câu: "Ok, cám ơn các cậu."
Đưa mắt nhìn vị y tá này rời đi, Luke và Selina đứng ở cửa phòng bệnh, mỗi người một chiếc kẹo que chocolate bắt đầu ăn.
Jessica nhìn bọn họ, có chút không hiểu thấu: "Hai người... đang làm gì thế?"
Luke: "Chờ Richard trở lại."
Nhìn sắc mặt của Jessica, hắn thuận miệng nói: "Yên tâm đi Ms Jones, tôi không phải là tới khuyên bọn họ. Cô nói không sai, bọn họ ở lại New York, trừ việc gia tăng khả năng lại một lần nữa gặp phải tên biến thái kia, xác thực là cũng không có tác dụng gì."
Trong lòng Jessica hồ nghi.
Cô ta tiếp xúc với cảnh sát cũng không phải là một hai lần, cảnh sát dùng người bị hại để câu nghi phạm, tuyệt đối là một trong những thủ đoạn thường dùng nhất.
Nhưng nhìn Luke, cô ta lại không quá muốn tiếp nhận loại suy đoán này.
Nguyên nhân từ tính tình và nghề nghiệp, quan hệ giữa cô ta và cảnh sát cho tới bây giờ vẫn luôn không tốt, nhưng cảm quan đối với Luke và Selina lại không xấu.
Hai cảnh sát trẻ tuổi như vậy, lại nguyện ý truy tra một vụ án dường như là không có công lao gì, vậy chỉ có thể kết luận rằng đạo đức nghề nghiệp của bọn họ rất tốt.
Cảnh sát chuyên nghiệp, đáng giá tôn kính hơn cảnh sát bẩn nhiều.
Lại chờ thêm hơn mười phút, Richard xong xuôi thủ tục xuất viện trở lại.
Nhìn thấy Luke ở trước cửa phòng, sắc mặt ông ta xoắn xuýt, nhưng vẫn lên tiếng chào hỏi hắn.
Luke nhìn biểu lộ không được tự nhiên này của ông ta, vẫn an ủi một câu: "Richard, ông đã cho chúng tôi đầy đủ trợ giúp, bây giờ dẫn Molly về nhà đi, con bé cần được nghỉ ngơi thật tốt."
Richard tiến lên, nắm chặt tay của hắn dùng sức lung lay: "Thật xin lỗi, cám ơn."
Nói xin lỗi, là bởi vì trước đó thái độ của ông ta ra vẻ là sẽ 100% hỗ trợ Luke, bây giờ lại muốn lâm trận bỏ chạy.
Mà tiếng cám ơn này, là ông ta cảm kích đối với tất cả mọi chuyện Luke đã làm.
Luke vỗ vỗ lên bờ vai của ông ta: "Đi thôi, chúng tôi đưa cả nhà ra khỏi thành phố."
Richard vội vàng lắc đầu: "Không, không cần."
Luke: "Ít nhất cũng phải để tôi xác nhận được là mọi người an toàn rời New York, đúng không?"
Richard cười khổ: "Chuyện này, được rồi, thật sự là làm phiền cậu..."
Mấy phút sau, cả nhà Molly đi ra ngoài phòng bệnh, hiển nhiên là Molly cùng và mẹ mình ở trong phòng bệnh đã sớm chuẩn bị xong cho việc rời đi.
Lúc đến bãi đỗ xe, Richard mới lên xe một lát, lại xuống xe đi đến chỗ Luke bên này: "Thám tử Luke, Molly nói là con bé cần quay về chỗ ở lấy lại giấy chứng nhận và vật phẩm tư nhân, cho nên chúng tôi muốn đi vòng một chuyến."
Luke gật đầu: "Không có vấn đề. Tôi sẽ đi theo sau xe mọi người."
Nhìn Richard lại một lần nữa lên xe, Selina mở miệng nói: "Molly chưa từng đề cập tới địa chỉ mà con bé ở trong khoảng thời gian này, có lẽ là nơi đó sẽ có manh mối quan trọng?"
Luke gật đầu: "Đương nhiên. Cho nên làm người tốt đều có hảo báo."
Selina rất tán thành.
Chút nữa nếu như Luke mở lời muốn kiểm tra một phen ở chỗ chỗ ở của Molly, Richard cũng rất khó có khả năng từ chối loại yêu cầu nhỏ này.
Nếu vừa rồi hai người mặc kệ trực tiếp rời đi, như vậy sẽ có khả năng trượt mất manh mối này.
Hai chiếc xe lái ra ngoài bệnh viện, Selina nhìn kính chiếu hậu một chút, như có điều suy nghĩ nói: "Vị nữ thám tử kia cũng đuổi theo, xem ra là cô ta cũng không quá yên tâm tới gia đình nhà này."
Luke gật đầu: "Đối đầu với một tên biến thái, không ai dám phớt lờ."
Hơn 20 phút sau, ba chiếc xe dừng ở bên ngoài một tòa chung cư có hoàn cảnh không tệ lắm.
Gia đình Molly đi ở đằng trước, hai người bọn Luke đi ở phía sau, nữ thám tử tư nào đó dán ở sau cùng, cứ như vậy lên lầu bốn.
Molly mở cửa phòng, sau khi vào phòng, hai người bọn Luke đi vào theo, còn giữ chặt lấy Richard thấp giọng nói câu: "Chúng tôi cần kiểm tra nơi này một chút, có thể sẽ có một ít manh mối, có thể chứ?"
Richard hơi do dự một chút, vẫn gật đầu: "Có thể, nhưng phòng ngủ..."
Luke: "Hiểu, chúng tôi sẽ không động loạn vào những thứ kia, ông có thể để vợ ông giúp Molly thu thập một chút trước."
Richard lo lắng bên trong phòng có tư ẩn của Molly bị nhìn thấy.
Molly từng bị một người đàn ông dẫn đi trong ba tháng, nói không chừng vẫn luôn ở chỗ này, ông ta thật sự sợ mình sẽ nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ, ví dụ như ảnh chụp băng ghi hình các loại.
Đạt được sự đồng ý của Richard, Luke liếc mắt ra hiệu cho Selina một cái, hai người tách ra hành động.
Selina đi vào trong phòng ngủ, cũng không có tiến vào, chỉ đứng ở cửa ra vào nhìn hai mẹ con thu dọn đồ đạc.
Cô muốn xác định hai người này sẽ không mang một ít vật phẩm hư hư thực thực là vật chứng đi.
Luke thì lại đi lại ở trong phòng.
Trên thực tế, cho dù hắn không di động, khứu giác nhạy bén cũng đã khóa chặt mùi của một người đàn ông, hơn nữa loại mùi này còn tương đối đặc biệt.
Nó dường như là nhiều hơn một chút gì đó so với mùi của người bình thường, nhưng thứ này lại không giống như mùi cơ thể của đại đa số người.
Sực khác nhau này giống như vị tươi và chua ngọt đắng cay mặn vậy.
Bởi vì khứu giác nhạy bén của Luke bây giờ đã đến mức độ có thể sử dụng nhuần nhuyễn, mới mơ hồ phát hiện ra một chút dị thường.
Nhưng mà, loại mùi này đặc thù như vậy, về sau nếu hắn gặp được người này, tuyệt đối là có thể ngay lập tức xác nhận thân phận của đối phương.
Trong lúc phân tích mùi, ánh mắt của hắn cũng không hề nhàn rỗi, quét nhìn các nơi ở trong phòng khách.
Không có bất kỳ thiết bị chụp ảnh hoặc quay phim nào, kể cả nhưng không giới hạn trong những vật như điện thoại, máy ảnh, camera, máy tính, tất cả đều không có.
Chỉ có một ít cà phê và chai rượu ở trong phòng khách là để hắn hơi hơi lưu ý, giá cả của những thứ này đều không rẻ, ít nhất cũng phải là tầng lớp trung lưu mới có thể thường xuyên mua sắm.
Tăng thêm chung cư cao cấp xa hoa này, vậy yêu cầu của tên Killgrave kia đối với phẩm chất cuộc sống cũng không thấp, địa điểm gã đặt chân hẳn là sẽ không lựa chọn khu dân nghèo dơ bẩn cũ nát, chuyện này lại thu nhỏ phạm vi tìm kiếm của Luke.