Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 894: CHƯƠNG 894: CHUYỆN TÔI CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC, CHƯA HẲN CÔ ĐÃ CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC

Thừa dịp Richard bị vợ gọi đi khuân hành lý, Luke còn cực nhanh kiểm tra phòng tắm và phòng bếp.

Trong phòng bếp không có gì đặc biệt.

Trong phòng tắm cũng không có vật phẩm nào thuộc về nam tính, kể cả bàn chải đánh răng cũng chỉ có kiểu nữ, bên trên móc treo áo lại có một bộ quần áo lót đặc biệt.

Trước đây không lâu Luke mới bổ sung một chút thường thức cơ bản về loại quần áo này, lập tức nhận ra nó là kiểu I. D. Sarrieri mới nhất năm nay, cùng loại với bộ quần áo Molly mặc trên người lúc bị phát hiện kia.

Đặc điểm chính chung nhất của chúng là mỏng, xuyên thấu, in hoa, ở giữa như ẩn như hiện mạnh mẽ kích thích cảm quan của người nhìn, rất phù hợp với mục đích bọn nó được sản xuất ra.

Bản thân món quần áo cũng không có giá trị quá lớn, nhưng tin tức mà nó để lộ ra lại đáng giá để đi sâu nghiên cứu.

Tên biến thái kia, còn ưa thích để người bị hại mặc loại quần áo sát người xa xỉ như thế này? Hắn âm thầm suy nghĩ, lại một lần nữa rời khỏi phòng tắm.

Bên kia, gia đình Molly đã đi ra ngoài cửa phòng ngủ.

Richard đẩy một rương hành lý, Novena vợ ông ta đeo một cái túi lớn, bên trong là các loại tạp vật thuộc về Molly, mà Molly lại chỉ đeo một cái ba lô nhỏ dành cho nữ.

"Vẫn còn không ít đồ, chúng ta chuyển những thứ này xuống trước đã." Richard nói với Luke.

Luke: "Cần tôi hỗ trợ không?"

Richard vội vàng lắc đầu: "Không cần đâu, Luke, cậu đã giúp chúng tôi rất nhiều rồi."

Luke cũng chỉ thuận miệng khách sáo một câu.

Dù sao thì việc khuân đồ này cũng không phải là đại sự gì, hắn không cần phải quá nhiệt tình.

Quá mức nhiệt tình, ngược lại sẽ làm người ta cảm thấy khó chịu.

Trong lúc hai người đang nói chuyện, đã đi tới chỗ chỉ cách thang máy mấy mét.

Giờ phút này, Luke đứng ở bên cạnh cửa thang máy, bên cạnh hắn cách đó không xa, Jessica ôm ngực dựa vào tường, cúi đầu đứng ở nơi đó.

Molly và mẹ cô, Novena, đứng chung ở một chỗ, Novena lại một mực ôm con gái, lưu ý ánh mắt của cô bé, vẻ lo lắng lộ rõ trên mặt.

Richard đi tới, đang định nhấn nút gọi thang máy.

Giờ phút này một tay ông ta cầm rương hành lý một tay khác kẹp túi xách màu đen của chính mình, động tác có chút vụng về.

Molly tiến lên một bước, từ dưới nách ông ta rút cặp công văn ra: "Để con cầm giúp ba ba cái này."

Richard vừa nhấn nút gọi thang, mỉm cười với con gái: Tiểu thiên sứ của mình, từ nhỏ đã tri kỷ hiểu chuyện như thế. Cho dù trên người con bé mới vừa xảy ra chuyện bết bát như vậy, nhưng thái độ đối với mình vẫn không hề thay đổi. Thật sự là quá tốt!

Một lát sau, cửa thang máy mở ra, ba người đi vào, Richard nhấn phím xuống lầu một, cửa thang máy chậm rãi đóng kín.

Jessica dựa bên tường vẫn luôn cúi đầu rốt cuộc ngẩng đầu, ánh mắt vừa vặn nhìn thẳng vào gia đình ba người.

Cô ta lại đột nhiên phát hiện, Molly đang đứng ở vị trí tận cùng nhất bên trong thang máy, tay đang từ trong túi công văn của Richard rút ra, theo bàn tay kia đi ra... Là một khẩu súng ngắn ổ quay.

"Tôi nhất định phải làm như vậy!" Trên mặt Molly hiện lên nụ cười, nhìn Jessica, súng ngắn ổ quay lập tức nhắm về phía Richard.

"Molly! Đừng!" Jessica cực kỳ hoảng sợ, khẽ hô lên một câu.

Lúc này, cửa thang máy chỉ còn lại một khe hở rộng cỡ bàn tay.

Ba!

Một tiếng súng quanh quẩn vang lên ở bên trong chung cư, trong lòng Jessica chợt lạnh xuống, sắc mặt uể oải: Xong! Xong cả rồi.

Lúc này cô ta lại đột nhiên phát hiện ra, không biết từ lúc nào Luke đã đứng ở phía trước, một tay đè cửa thang máy lại.

Mà cô ta không thấy được chính là, giờ phút này một tay bàn khác của hắn đang cắm khẩu súng ngắn ổ M686 quay vừa mới bắn xong trở về vỏ súng dưới nách.

Lúc cửa thang máy chỉ còn lại một khe hở cỡ 2cm sau cùng, nó lại một lần nữa mở ra, lộ ra mặt mũi của vợ chồng Richard tràn đầy giật mình ở bên trong, còn có Molly vẫn đang mỉm cười, miệng lầm bầm "Tôi nhất định phải làm như vậy".

Luke lách vào trong thang máy, hai tay khẽ động, đã đẩy vợ chồng Richard đi ra, bắt lấy Molly đang xoay người lại nhặt lại khẩu súng ngắn ổ quay kia.

Dưới chân hắn khẽ động, súng ngắn ổ quay ở trên mặt đất lập tức bị mũi chân của hắn đã ra ngoài thang máy.

Lúc này, hắn mới nắm lấy Molly từ trong thang máy đi ra ngoài.

Cửa thang máy lại một lần nữa lặng yên đóng kín, trôi xuống lầu một.

Trong số bốn người có mặt còn lại, trong lúc nhất thời chỉ có Molly là vẫn đang không ngừng thì thào "Tôi nhất định phải làm như vậy", còn đang liều mạng giãy dụa ở trong tay Luke, muốn đi nhặt lấy khẩu súng ngắn ổ quay ở trên mặt đất kia.

Selina trong vòng hai giây, ở trong phòng bên kia nhanh chóng thăm dò, sau khi xác định tình hình rõ ràng, mới lại một lần nữa thò đầu ra hỏi: "An toàn?"

Luke: "An toàn."

Lúc này Selina mới cắm khẩu súng trong tay trở về bao súng, bước nhanh đi tới.

Luke nhìn về phía vợ chồng Richard và Jessica: "Tôi cảm thấy, chúng ta cần phải trở về bên trong phòng nói chuyện một chút."

Cũng không đợi những người khác trả lời, hắn quay về phía Selina nói: "Tìm một cái túi, trước tiên bọc khẩu súng ở trên mặt đất lại đã."

Đầu óc Jessica vô cùng hỗn loạn, nhìn hắn ngơ ngác hỏi: "Làm sao cậu làm được?"

Cử động móc súng của Molly quá đột ngột, lại làm trong lúc cửa thang máy bắt đầu đóng kín, hơn nữa ai cũng không biết ở trong túi công văn lại có một khẩu súng ngắn ổ quay.

Cho dù Jessica phá tan cửa thang máy, cũng không đuổi kịp tốc độ bóp cò của Molly.

Mà động tác nổ súng thu súng của Luke lại cực nhanh, lại đưa lưng về phía cô ta, cô ta căn bản là không nhìn thấy hắn làm cái gì.

Luke nhìn cô ta, mỉm cười: "Ms Jones, chúng tôi dám điều tra vụ án này, tự nhiên là có đầy đủ năng lực. Có đôi khi việc mà tôi có thể làm được, nhưng cô chưa hẳn đã có thể làm được."

Bờ môi Jessica giật giật, không phản bác được.

Ngay mới vừa rồi, Luke ngăn cản Molly móc súng.

Theo tình hình trong thang máy lúc đó, cô bé móc súng không phải là để tự sát, mà là muốn giết cha mẹ của mình, thậm chí là làm cả hai chuyện một lúc.

Có khả năng là Luke đã cứu mạng cả nhà Molly.

Mà Jessica lúc ấy trừ kinh hãi hô một tiếng, chuyện gì khác cũng không thể làm.

Trước đó cô ta nói Luke không giúp được gì, giờ phút này lại lộ ra vẻ rất buồn cười.

Trên thực tế, Luke vẫn biết trong túi công vụ của Richard có súng, điều này không thể gạt được khứu giác nhạy bén.

Nhưng con gái của Richard bị thương tổn, tên biến thái tổn thương con gái của ông ta vẫn còn chưa sa lưới, ông ta mang một khẩu súng để phòng thân cũng không phải là chuyện gì kỳ quái.

Luke cũng không thèm quan tâm chút chuyện vặt này.

Vừa rồi Jessica cũng cũng giúp được một chút chuyện.

Lúc cô ta hô ra câu "Molly! Đừng" kia, đã cho Luke một lời nhắc nhở.

Để hắn nghiêng người di chuyển trong chớp mắt, khóa chặt Molly ở trong thang máy đang chĩa họng súng về phía Richard.

Trong chớp mắt, Luke phát động kỹ thuật rút súng nhanh.

Bởi vậy hắn từ dưới nách nhanh như chớp rút súng ngắn ổ quay M68 ra, lúc cửa thang máy chỉ còn sót lại khe hở 10 cm, chuẩn xác một phát súng bắn trúng súng trong tay Molly.

Viên đạn, ở một ít thời điểm xác thực là còn có tác dụng hơn nhiều so với một người.

Ít nhất nó có thể không bị ảnh hưởng xuyên qua khe hở chỉ rộng 10 cm, Luke lại không làm được.

Một lát sau, mọi người lại một lần nữa trở lại chung cư.

Nhìn Molly bị Luke đè nằm sấp ở trên ghế sô pha, nhưng vẫn không ngừng giãy dụa, trong miệng vẫn như một cái máy lặp lại câu "tôi nhất định phải làm như vậy", còn có khẩu súng ngắn ổ quay đã bị cất vào một cái túi giấy dai kia nữa, trong lòng mọi người nổi lên từng cơn ớn lạnh.

Lúc này Selina cũng từ trong phòng tìm được tứh phù hợp, tự mình ra tay mang lên cho Molly.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!