Rất nhanh, Molly đã bị mấy loại công cụ trói buộc bao gồm còng tay bằng da trói tay ra sau lưng, nằm nhoài ở trên ghế sô pha.
Dù vậy, cô bé vẫn còn đang dùng sức giãy dụa, ý đồ đến gần túi giấy dai chứa súng ngắn ổ quay đặt ở trên bàn trà.
"Luke..." Richard nhìn bộ dạng của con gái như thế, đau lòng không nhịn được, khẽ hô một câu.
Luke đưa tay: "Tôi không thể để con bé nói chuyện riêng với mọi người được, chỉ có thể tạm thời làm như vậy. Mặt khác, tôi cần gọi một bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp tới, kiểm tra tình huống của Molly, trước đó cô ấy đã từng làm chút tâm lý trị liệu cho Molly, ông đồng ý chứ?"
Richard và vợ Novena liếc nhau, lại nhìn con gái đang không ngừng giãy dụa, cùng với khẩu súng ngắn ổ quay ở trên bàn, sau khi im lặng một lát, Richard khó khăn gật đầu: "Đồng ý. Thế nhưng... Có thể để cho cô ấy bảo mật được không?"
Lúc nói lời này, ông ta lại không nhịn được nhìn về phía khẩu súng ngắn ổ quay kia.
Luke: "Cô ấy là một bác sĩ tâm lý có đạo đức nghề nghiệp, sẽ không tùy ý tiết lộ thông tin của bệnh nhân."
Nói xong, hắn đi ra ngoài cửa phòng, gọi điện thoại cho Harley.
Đơn giản nói tình huống mới xảy ra vừa rồi, Harley bên kia lập tức biểu thị mình sẽ lập tức chạy tới.
Đây cũng không phải là cô ta nhiệt tình cỡ nào, mà là hành động của Molly giống như là biểu hiện sau khi bị một ít thủ pháp cao cấp thôi miên.
Những thủ pháp thôi miên cao cấp này, không phải là ai cũng có thể làm được.
Trên thực tế, 99.99% bác sĩ tâm lý đều không được tận mắt thấy loại thôi miên cao cấp này.
Bọn nó đối với những vị bác sĩ tâm lý này mà nói, giống như là người bình thường, đối với sản phẩm huyễn tưởng bên trong các tác phẩm truyền hình điện ảnh.
Học thức tướng mạo của Harley này đều vô cùng xuất chúng, dựa vào ưu thế tự thân, trong một vài tình huống tình cờ, mới từ trong nội bộ của một ít tay to nghe nói về thứ này.
Giờ phút này, thế mà thật sự có một ca thực tế xuất hiện ở trước mắt cô ta, sao cô ta có thể bỏ lỡ được.
Ngay lúc cô ta mặc áo khoác màu lam nhạt vào, cầm chìa khoá lên, phía sau cô ta truyền tới một giọng nữ: "Harley, hôm nay không phải là chị được nghỉ hay sao?"
Harley vừa sửa sang lại quần áo, vừa cực nhanh nói: "Margaret, nói cho em biết một tin tức tốt. Em còn nhớ vị thám tử Luke ở Los Angeles kia chứ? Thuộc hạ của Elsa bạn em, cậu ta có chuyện tìm chị."
Margaret ngạc nhiên: "Cậu ấy tới công tác à?"
Harley nở nụ cười: "Không, cậu ta và cấp trên của cậu ta là Elsa đều được điều tới NYPD, vui vẻ không?"
Margaret: "Cái gì? Elsa cũng tới à? Chuyện này..."
Harley biết rõ cô ta đang nghĩ cái gì, trực tiếp gật đầu: "Em có thể tiếp xúc với bọn họ, bọn họ là nhưng người đáng để tín nhiệm, cũng sẽ giữ kín hành tung của em. Chờ tối nay lúc chị trở về, chúng ta lại thương lượng chuyện này, OK?"
Margaret: "Quá tốt rồi, mấy tháng này làm em chán sắp chết rồi, cảm giác giống như ngồi tù vậy."
Harley mở cửa phòng: "Không phải là em mới kết giao được một người bạn mới rất hợp ý ở trong trường hay sao. Hơn nữa ngồi tù vẫn tốt hơn là ngủ ngoài nghĩa địa, ít nhất còn có thể thấy được màu sắc rực rỡ, mà hai mắt đen thui."
Margaret nghe thấy vậy, thân thể run một cái, giống như là bị tình hình tự mình một người nằm trong quan tài hù dọa.
Đợi đến lúc tiếng cửa phòng đóng lại vang lên, cô ta mới tỉnh táo lại: "Không đúng, chết chẳng phải là cái gì cũng không nhìn thấy hay sao! Thế nhưng, một người nằm ở dưới mặt đất, cảm giác kia thực sự là rất đáng sợ nha."
Nói tới đây, cô ta không khỏi lại một lần nữa rùng mình một cái: "Đừng nghĩ tới chuyện này đừng nghĩ tới chuyện này, vẫn nên suy nghĩ xem làm cho Elsa ngạc nhiên như thế nào đi."
Bên này Luke nói chuyện điện thoại xong, đi vào trong nhà, hướng về phía Jessica vẫy tay: "Ms Jones, mời đi ra đây một chút."
Jessica a một tiếng, hơi mờ mịt ngẩng đầu: "Cái gì cơ?"
Luke: "Ta cần đơn độc nói chuyện với cô một chút."
Jessica do dự một chút, vẫn đứng lên đi ra cửa, nhưng bước chân lại có chút chần chờ.
Luke đứng ở chỗ rẽ cầu thang của chung cư, đợi tới lúc cô ta đi đến gần, không vòng vo mà trực tiếp hỏi thăm: "Đối với tất cả những việc xảy ra vừa rồi, cô có gì muốn nói hay không?"
Jessica cắn môi: "Cậu có ý tứ gì?"
Giờ phút này trên mặt Luke đã không còn nụ cười nữa, biểu lộ cực kỳ lạnh nhạt: "Trước đó tôi tán đồng quan điểm của cô, cảm thấy để cho gia đình Molly rời đi là một lựa chọn tốt, nhưng sự thật đã chứng minh tôi sai, cô cũng sai. Trốn tránh không giải quyết được vấn đề, sẽ chỉ sinh ra bi kịch càng lớn hơn. Cho nên, tôi nhất định cần chính thức hỏi cô một lần: Ms Jones, liên quan tới tên Killgrave kia, cô còn có manh mối gì có thể nói cho tôi biết không."
Bờ môi Jessica run rẩy, hai tay không tự giác ôm lấy chính mình, dường như cảm thấy hơi lạnh vậy.
Luke yên tĩnh chăm chú nhìn cô gái trẻ tuổi mà xinh đẹp này.
Mái tóc của cô ta dài mà đen nhánh như mực, hơi xoăn, làn da trắng nõn, đôi môi đỏ thắm, phối hợp với khuôn mặt xinh xắn, là một đại mỹ nhân phù hợp với thẩm mỹ của đại đa số người.
Trên thân cô ta mặc một bộ áo len màu đen cộng với áo khoác da ngắn màu đen, tăng thêm một cái khăn quàng cổ màu xám thật to, bên dưới là một cái quần jean màu lam xám bó sát người, bao vây lấy bộ mông không lớn nhưng lại căng tròn, bên trong vẻ lười nhác chán chường lại mang theo một chút thu hút.
Phối hợp với dáng vẻ rụt rè vào giờ phút này của cô ta, lại càng thêm điềm đạm đáng yêu, rất dễ dàng kích phát ý muốn bảo hộ của đàn ông.
Giờ phút này Luke lại không có cảm giác gì.
Hắn đã thấy nhiều phụ nữ xinh đẹp, từ loại đại minh tinh tỏa hào quang như Jennifer - Lopez, Sheila, đến loại đại tiểu thư thiên kim tu dưỡng khí chất đều tốt như Ginny, Karen - Thompson, lại đến loại nữ thám tử đặc vụ lão luyện anh khí như Elizabeth, DEA Palmer, họ đều không hề kém hơn vị này.
Chớ nói chi là trong nhà còn có Selina với chỉnh thể hình tượng khí chất đều đang không ngừng tăng lên, kháng tính của hắn đối với mỹ nữ rất cao, đặc biệt là lúc làm việc lại càng như vậy.
Tên Killgrave kia thế mà kém chút nữa ở ngay dưới mí mắt của hắn chế tạo ra một vụ thảm án gia đình, sự khó chịu trong lòng Luke đang liên tục tăng lên.
Hắn sẽ không giận chó đánh mèo cô gái trước mắt này, cô ta hẳn cũng là một trong số những người bị Killgrave hại, nhưng hắn cũng muốn biết rõ, tên biến thái kia muốn làm gì.
Hoặc là, gã đã từng làm gì?
Jessica một hồi lâu đều không lên tiếng âm thanh.
Luke tiếp tục tấn công: "Ms Jones, tình huống vừa rồi cô cũng nhìn thấy rồi đấy. Trước đó cô nói không biết rõ tình hình là vì muốn tốt cho nhà Molly, tôi tin tưởng. Nhưng bây giờ, chúng ta cùng bọn họ đã đều là người trải nghiệm vụ việc, hoàn toàn không biết gì cả về Killgrave mới là nguy hiểm nhất."
Nhìn sắc mặt của Jessica biến đổi, hắn liên tục gia tăng vật đặt cược: "Tôi không có ý bức bách cô nói ra tất cả, nhưng ít ra có thể nói cho tôi biết về những manh mối mà cô có thể nói, chuyện khác tôi sẽ tuyệt đối không truy hỏi."
Jessica cúi đầu xuống, thân thể dựa sát lên bức tường sau lưng, mũi chân vô ý thức di di ở trên mặt đất.
Một lát sau, rốt cuộc cô ta nói: "Gã tên là Zebediah - Killgrave, có được năng lực đặc thù nào đó, có thể khống chế người khác, làm ra tất cả mọi việc mà gã muốn để đối phương làm."
Nói xong câu đó, cô ta lại im lặng.
Luke trầm ngâm một lát, hỏi: "Loại khống chế này, có tác dụng trong thời hạn như thế nào? Người bị khống chế có nhớ rõ chuyện xảy ra lúc bị khống chế hay không?"
Thân thể Jessica run rẩy mãnh liệt hơn, miệng đột nhiên đọc ra một ít từ ngữ: "Đường lớn, phố White Birch, đường Higgins, đường Corbett..."