Luke nhíu mày: Tình hình này có gì đó không thích hợp.
Nhưng hắn vẫn không lên tiếng, chỉ yên tĩnh chờ đợi , chờ đợi Jessica đọc xong một chuỗi tên đường phố, sau đó chậm rãi bình tĩnh trở lại.
Nhưng, năng lực kết nối tâm linh của hắn lại có thể cảm giác được, cô ta vẫn chưa chân chính bình tĩnh.
Chỉ là các loại cảm xúc kịch liệt bị những tên đường phố mà cô ta vừa đọc kia tạm thời ép xuống.
Trong lòng của hắn thở dài, đã làm tốt chuẩn bị kết thúc công việc.
Hắn có được năng lực kết nối tâm linh và thôi miên cơ sở, đã sớm biết trạng thái tinh thần của Jessica có vấn đề, bởi vậy trước đó hắn không hề hỏi thăm cô ta.
Bây giờ, hắn chỉ hơi hơi thăm dò, đã cảm giác được Jessica lập tức trở nên uể oải, bên trong lại có một loại nóng nảy đang lan tràn, loại cảm giác này nhất định là không dễ chịu.
Sau khi Jessica bình tĩnh lại, mới mở miệng nói: "Bây giờ tôi không muốn nói tới chuyện này." Nói xong cô ta cất bước trở về căn phòng.
Luke cân nhắc lời kia của cô ta, cảm thấy chuyện này vẫn có chút hi vọng.
Bây giờ không muốn nói, đó chính là về sau có thể nói.
Hắn có kiên nhẫn, cảnh sát phá án không thể thiếu nhất chính là kiên nhẫn.
Cuộc trò chuyện giữa hai người dừng ở đây.
Rất nhanh, Harley vội vã chạy tới.
Giao lưu riêng với Luke còn có Richard trong chốc lát, cô ta để cho Selina đưa Molly đã giãy dụa mệt mỏi vào trong phòng ngủ.
Richard nhìn cửa phòng ngủ đóng chặt, trong lòng thấp thỏm, tiến đến bên cạnh Luke: "Luke, chuyện này. . . Không có vấn đề gì chứ?"
Luke: "Chúng ta chỉ có thể tin tưởng vào bác sĩ Harley, cô ấy mới là người chuyên nghiệp. Nhưng chuyện mọi người về nhà có thể sẽ phải hủy bỏ."
Richard khẩn trương: "Không, tôi sẽ không trách Molly, chẳng qua là tinh thần của con bé xảy ra chút vấn đề..."
Luke đưa tay ngăn cản: "Richard, bây giờ tôi cũng không định đưa các ông về đồn cảnh sát, về sau cũng không. Ý của tôi là, tốt nhất là ông tìm chỗ cho Molly, chờ chúng ta giải quyết xong chuyện này rồi lại về nhà."
Richard thở phào nhẹ nhõm, thăm dò mà hỏi: "Nơi nào bây giờ?"
Luke: "Chút nữa hỏi bác sĩ Harley đi, có lẽ cô ấy sẽ có đề nghị phù hợp."
Sắc mặt Richard xụ xuống, nhà tâm lý học có đề nghị gì hay, không phải chính là đưa vào bệnh viện tâm thần hay sao?
Nhưng để cho con gái với tinh thần xảy ra vấn đề đi phòng tạm giữ, vậy sẽ chỉ càng thêm hỏng bét.
Luke cũng không tiếp tục an ủi ông ta.
Với tình huống bây giờ của Molly, có thể vào bệnh viện tâm thần là kết quả tốt nhất, hắn không thể cho vợ chồng Richard kỳ vọng quá cao.
Lần này Harley tiến hành trị liệu hơn một giờ.
Đợi tới lúc mặt mũi cô ta tràn đầy vẻ mệt mỏi đi ra, vợ chồng Richard lập tức vây lại: "Bác sĩ Harley, Molly thế nào rồi?"
Harley quét nhìn mọi người trong phòng, sau cùng nhìn về phía Jessica: "Ms Jones, tôi không thể để lộ tình huống của bệnh nhân ra cho cô, cho nên làm phiền cô tránh một chút được không?"
Jessica một mực yên tĩnh ngồi ở nơi hẻo lánh mờ mịt ngẩng đầu, Harley lại lặp lại lời nói vừa rồi một lần.
Jessica yên lặng đứng lên, đi ra ngoài cửa.
Harley nói chuyện với mọi người cũng không lâu, chỉ nói với vợ chồng Richard là tình huống của Molly tạm thời đã ổn định, nhưng cần lập tức đưa tới chuyên khoa trị liệu của bệnh viện quan sát, chuyện này đối với bọn họ và con gái đều là lựa chọn tốt nhất.
Thời gian trị liệu này sẽ không quá ngắn, vợ chồng Richard phải làm tốt chuẩn bị tâm lý.
Sau đó ở dưới sự hỏi thăm của Luke, Harley cung cấp một bệnh viện chuyên khoa —— Kings Park Psychiatric Center.
Trại an dưỡng này nằm ngay ở bờ biển phía tây khu Brooklyn, hoàn cảnh coi như không tệ, đây cũng là chỗ làm việc hiện tại của Harley.
Harley cam đoan với vợ chồng Richard, có thể để cho Molly tiến hành trị liệu "bình thường" ở trong đó, bọn họ cũng có thể thường xuyên đến thăm Molly.
Vợ chồng Richard bị chuyện xảy ra hôm nay làm cho hoang mang lo sợ, rất nhanh đã đồng ý với ý kiến của Harley.
Xe công vụ của Luke thích hợp áp giải người có khuynh hướng bị uy hiếp nhất, hắn lập tức được sung làm lái xe lâm thời,đưa Molly đi trại an dưỡng.
Vợ chồng Richard thì lại lái xe đi theo sau.
Mọi chuyện thỏa đàm, mọi người đi ra ngoài.
Lần này Luke và Selina đều hỗ trợ, một lần đưa hết những vật phẩm của Molly xuống lầu, xếp lên trên xe của vợ chồng Richard.
Lúc ra cửa, Jessica ở ngoài cửa đột nhiên chạy chậm mấy bước, đuổi theo Luke: "Cho tôi số điện thoại của cậu đi."
Luke vừa dẫn Molly đi về phía trước, vừa móc danh thiếp ra đưa cho cô ta: "Hi vọng cô sẽ không để cho tôi phải chờ quá lâu, Ms Jones."
Jessica không trả lời, cầm danh thiếp nhét vào trong túi, nhanh chân rời đi.
Harley đi theo phía sau có chút hăng hái mà nhìn cảnh này, bên trong ánh mắt hiện lên vẻ tìm tòi nghiên cứu.
Đương nhiên là cô ta sẽ không cho rằng, đây là Jessica coi trọng Luke, khả năng càng lớn hơn là Jessica có việc gì đó muốn tự mình nói với hắn.
Đối với Jessica, cô ta cũng rất có hứng thú.
Chỉ là bây giờ tinh lực của cô ta chủ yếu ở trên người Molly, ngược lại cũng không nóng lòng đi tiếp xúc với Jessica.
Nửa giờ sau, Luke đánh giá trại an dưỡng ở bờ biển này: "Xem ra hoàn cảnh vẫn được, không phải loại tạo hình bên trong phim kinh dị."
Selina và hắn cùng đi ở trên bãi đá ngầm bên bờ biển, nhún nhảy một cái, thuận miệng nói: "Cậu cũng không hay xem phim kinh dị, làm sao biết là loại tạo hình gì?"
Luke trợn mắt một cái: "Lúc còn học trung học tôi đã xem qua những tác phẩm nổi tiếng của Jennifer - Lopez nha, khi đó cô ấy còn bị gọi là hoàng hậu gào thét, cô dám nói đó không phải là phim kinh dị?"
Selina nghẹn lời.
Bên trong bộ phim kia, đêm tối, sát nhân cuồng đeo mặt nạ, đại mỹ nữ Jennifer mặc áo ngủ rộng rãi ướt sũng chạy như điên, bộ phim kinh điển này đầy đủ ba yếu tố cấu thành phim kinh dị, làm sao có thể không phải là phim kinh dị cho được.
Cô chỉ có thể thay đổi chủ đề: "Làm sao để tìm ra tên Killgrave kia đây? Từ việc gã đưa Molly cho người khác, lại ám chỉ cho cô ta giết người hoặc tự sát đến xem, hẳn là gã sẽ không quan tâm tới món "đồ chơi" bị vứt bỏ này nữa."
Luke thở dài: "Trước đó Harley còn nói có khả năng là vì gã tự đại, không hạ lệnh cấm lộ bí mật với Molly. Bây giờ xem ra, không phải là gã tự đại, chẳng qua là muốn để Molly hoàn thành tự mình diệt khẩu mà thôi."
Lúc ấy nếu như không phải là hắn có mặt ở nơi đó, cuối cùng chết một người hay là ba người ở trong thang máy thì cũng vẫn còn chưa biết chắc.
"Chút nữa chúng ta đi tìm camera giám sát ở quanh chung cư chỗ Molly ở, thử xem có thể tìm được manh mối của Killgrave hay không." Hắn nói.
Hai người hàn huyên một hồi, chỉ thấy một người từ cửa trại an dưỡng đi tới.
"Làm phiền cô, Harley." Luke mở miệng nói.
Harley đẩy kính đen của chính mình, lại vuốt vuốt mái tóc vàng bị gió biển thổi: "Đây cũng là case của tôi, không phải sao? Các cậu định làm như thế nào?"
Luke: "Nếu Molly có manh mối gì cô lập tức nói cho chúng tôi biết, gần đây chúng tôi tập trung điều tra tung tích tên Killgrave kia, tranh thủ giải quyết mối phiền toái này sớm một chút."
Harley: "Mặc dù tôi không muốn nói, nhưng chuyện này đối với bệnh tình của Molly hẳn là không chỗ tốt gì, trừ khi để con bé tận mắt thấy người kia chết."
Luke ha ha: "Tôi là thám tử, dùng súng là năng khiếu của tôi. Cô là bác sĩ, trị liệu bệnh nhân là chuyên ngành của cô, không phải sao?"
Cô ta im lặng một lát: "Cũng đúng, vậy chỉ có thể hi vọng cậu thuận lợi trong mọi việc."