Cảnh sát Mỹ muốn hợp pháp đánh chết nghi phạm trong phòng thẩm vấn như thế nào? Đương nhiên chính là loại phương pháp câu cá Luke từng chơi qua kia—— dẫn dụ nghi phạm chủ động cướp lấy súng.
Phương pháp này còn có thể đơn giản hoá trên phạm vi lớn—— chủ động nhét súng vào trong tay nghi phạm, sau đó một tiếng súng vang lên, thế giới lập tức trở nên yên tĩnh.
Sau đó cảnh sát liên quan tới vụ án cùng lắm chỉ bị điều tra rồi hạ chức, cao lắm chỉ không làm cảnh sát nữa mà thôi.
Chỉ cần không thu hình, lại cắn chết lý do nghi phạm muốn cướp súng, như vậy có thêm nhiều điểm đáng ngờ thì vẫn có thể kháng qua được.
Luke nghiêm mặt: "Chúng ta là người chấp pháp, đương nhiên phải nghiêm khắc tuân thủ kỷ luật của đồn cảnh sát, tôi chỉ nhắc nhở anh một chút mà thôi."
Joe: ... Móa nó chứ cậu chứ chém đi! Cậu nghĩ rằng chúng tôi không thuần thục loại nghiệp vụ này hay sao? Chỉ là bình thường không cần tới mà thôi.
Mặt mũi Joe tràn đầy biểu lộ khinh bỉ, nhưng trong lòng lại thầm lẩm bẩm: Tên này, cũng không phải là thành thật giống như vẻ bề ngoài nha.
Lại nghĩ tới chuyện tên này từng cùng cây gậy quấy phân heo John kia bắn chết hơn 50 tên tội phạm, Joe lại cảm thấy đây là chuyện đương nhiên.
Loại thám tử quái vật tay đen này, nếu như bảo thủ không chịu thay đổi, đã sớm bị đám tội phạm bắn chết, làm sao có thể sống đến bây giờ.
John rất nhanh đã gấp trở về.
Đối với hiệu suất của cục thám tử lần này, anh ta cảm thấy thực sự là quá kinh ngạc.
Đại đa số thời điểm trong dĩ vãng, còn phải dựa vào anh ta đi đào người ra.
Lần này, anh ta mới đánh tới tên lưu manh thứ hai, tình báo hữu dụng vẫn còn chưa tới tay, bên này đã để anh ta trở lại thẩm vấn phạm nhân.
Đi vào phòng thẩm vấn, anh ta nhìn sang phòng quan sát bên cạnh một cái: "Ai đang ở bên kia?"
Joe: "Yên tâm, là Connie, Luke và Selina."
John: "Cục trưởng đâu?"
"Cục trưởng biểu thị, ông ấy đang báo cáo tình huống với Cảnh sát trưởng, trong vòng một giờ sẽ không xuất hiện ở đây." Joe nói.
John bóp bóp nắm tay, nhìn nghi phạm trước mặt: "Ông ta quá coi thường chúng ta, không phải thế sao? Vẫn theo quy củ cũ đi."
Joe nhìn nắm đấm giống như bao cát này, nuốt một ngụm nước miếng: "Chờ một chút, cần tôi nhắc nhở anh, lần trước chính là tôi không?"
John sững sờ, nghiêng đầu nhìn về phía anh ta: "Là anh à?"
Joe: "Móa nó chứ mặt tôi đã sưng nguyên một tuần, uống thức ăn lỏng vài ngày, thể trọng giảm 5 pound, thế mà anh lại quên à?"
John vỗ vỗ trán: "Thật có lỗi, có thể là do tối hôm qua tôi say rượu còn chưa tỉnh."
Joe: "Fuck! Bây giờ mới 12 giờ, đêm còn chưa qua. Đứng sang đây, anh đứng sang đây cho tôi."
John: "... Nhẹ chút, còn phải đi điều tra án nữa."
Joe: "Yên tâm, cùng lắm chỉ để mặt anh sưng ba ngày mà thôi."
John: "OK, vậy thì ba ngày." Nói xong, anh ta nhắm mắt lại, đứng ở trước mặt Joe.
Bành!
"MF!" John văng tục một tiếng, cả người lui lại mấy bước, va lên trên tường: "Đây tuyệt đối là anh đang trả thù, cú này tuyệt đối là không chỉ sưng ba ngày."
Joe không nhanh không chậm thu hồi nắm đấm: "Lần trước, anh cũng nói chỉ để cho tôi sưng ba ngày."
John xoa quai hàm đã hoàn toàn sưng đỏ, lại một lần nữa đứng thẳng lên, lấy súng lục ra: "OK, bắt đầu làm việc đi."
Joe móc vào trong túi, lấy một chiếc chìa khoá còng tay ra, đi tới chỗ tên nghi phạm đang ngơ ngác nhìn kia: "Chút nữa anh nhắm chuẩn chút, đừng đánh trúng tôi."
John nhếch miệng cười một tiếng: "Yên tâm, chuyện này tôi quen."
Nghi phạm nhìn chiếc chìa khoá còng tay kia, trong đầu vận chuyển thật nhanh, đột nhiên hiểu ra hai người này đang làm cái gì, lập tức mặt mũi tràn đầy hoảng sợ kêu lên: "Đừng, đừng tới đây! Không, đừng!"
Đổi thành lúc khác, gã sẽ cảm thấy hai người này là đang diễn trò.
Nhưng hôm nay gã bị bắt vào đây vì là nghi phạm tập kích cảnh sát, hơn nữa xác thực là gã mới vừa dùng gậy đánh một người cảnh sát bất tỉnh, vậy cử động này của đối phương chưa chắc đã là đùa.
Bên cạnh, Luke và Selina mỗi người một cây kẹo que, ôm ngực đứng ở trước vách kính, vừa xem vừa liên tục gật đầu.
Luke thán phục: "Nhìn thấy chưa, quá chuyên nghiệp. Trước tiên chịu một đấm, đóng đinh tội tập kích cảnh sát, lại tiến hành bước kế tiếp. Quả nhiên là thám tử lão làng, thủ pháp quá ổn định."
Selina lại cau mày: "Nếu như chúng ta cũng làm như vậy, đến lúc đó là cậu đánh tôi, hay là tôi đánh cậu? Tôi cũng không muốn mặt bị sưng một tuần."
Luke nhún nhún vai: "Cô đánh tôi thôi, tôi tương đối kháng đòn."
Selina hài lòng gật đầu: "Uhm, tôi lại huấn luyện thêm một chút, tranh thủ khống chế lực đạo ở mức sưng hai ngày. Nhưng chúng ta hẳn là sẽ không thường xuyên dùng đến phương pháp này."
Luke không để bụng: "Nhiều một loại lựa chọn cũng tốt, ra tay không thể quá nhẹ, quá nhẹ sẽ không nhìn ra hiệu quả."
Connie ở bên cạnh ghé mắt: "Hai người..."
Luke nghiêng đầu, sáng sủa cười một tiếng với cô ta: "Học tập kinh nghiệm làm việc của các tiền bối, những người mới chúng tôi mới có thể tiến bộ càng nhanh."
Connie: ... Vậy cậu lại học hai tên khốn trong phòng bên cạnh?
Chuyện sau đó, lại rất đơn giản.
Nghi phạm đã bị định tội danh cướp súng tập kích cảnh sát, lúc nào cũng có thể bị bắn chết, phòng tuyến tâm lý rất nhanh chóng đã bị đánh tan, quả đoán nói rõ tất cả.
Trên thực tế, quyết định của gã cũng không hề sai.
John xác thực là có dự định đánh chết tên này, hoặc đánh thành trọng thương cũng được.
Dù sao vẫn còn một nghi phạm nữa, anh ta cược nổi.
Nhưng nghi phạm lại không đánh cược nổi.
Thế nhưng, tình huống thẩm vấn ra được cũng không tốt lắm.
Hai tên này thuộc về một băng đảng tên là Bloody Skull, là tay chân chuyên đi đánh người của nhóm người này.
Đại ca của bọn chúng tên là Billy - Chawton.
Việc tập kích Walter chính là nhiệm vụ mà tên đại ca Billy của bọn chúng giao cho bọn chúng.
Mà băng đảng Bloody Skull này chẳng qua chỉ là một nhóm người kiếm cơm ở khu Brooklyn, nhân số cốt cán cũng chỉ khoảng 50 tên, phía dưới còn có hơn 100 tên tay chân ở bên ngoài tán hàng.
Loại băng đảng nhỏ này, ở khu Brooklyn không có 200 cũng có 180, không có quan hệ phụ thuộc trực tiếp với thế lực Kingpin.
Muốn dựa vào khẩu cung của hai tên này để bắt được cái đuôi của Kingpin, căn bản là không có khả năng.
Dustin đã lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở trong phòng quan sát, âm thầm dự thính hai tên tay chân của Bloody Skull cung khai, sắc mặt tương đối khó coi.
Luke đến gần, thấp giọng nói: "Người trù tính chuyện này quá cẩn thận, tay chân rất sạch sẽ. Trừ khi tên Billy kia khai gã ra, nếu không chuyện này sẽ không có liên quan gì tới thế lực của "gã"."
Dustin đương nhiên là biết rõ "gã" mà Luke nói tới là ai.
Im lặng một lát, ông ta mở miệng nói: "Bây giờ toàn thể nhân viên của cục thám tử hủy bỏ nghỉ phép, lập tức tới đồn cảnh sát báo cáo. Cậu gọi John ra đây, chút nữa để cậu ta dẫn đội hành động. Sáng sớm ngày mai, tôi muốn New York không còn băng đảng Bloody Skull này nữa."
Luke: "Yes, sir."
Mặc dù hắn là người biết đánh nhau nhất trong tay Dustin, nhưng loại hành động quy mô lớn này, kẻ già đời trong cục thám tử như John lại càng thích hợp với tư cách làm chỉ huy tuyến đầu, dù sao thì anh ta cũng rất quen thuộc đối với người trong cục thám tử, có thể để cho bọn họ phát huy ra khả năng tối đa nhất.
Dustin cũng thuận tiện bán cho những kẻ già đời này một lần nhân tình, để bọn họ tự tay báo thù cho Walter, đối với kiếp sống Cục trưởng tiếp sau của ông ta cũng có chỗ tốt.
Một đêm bận rộn, nhân viên văn phòng của cục thám tử đều trở về tăng ca.
Bọn họ cần phải xử lý một đống lớn sự vụ như gọi điện thoại, lời khai, lệnh bắt giữ, không nhẹ nhõm hơn so với nhóm thám tử đi bắt người bao nhiêu.
Nhưng không ai có lời oán giận.
Walter với tư cách lão làng trong cục thám tử bị trọng thương, nếu như cục thám tử không có chút phản ứng, vậy sau này còn có ai trong đám thành viên băng đảng ở New York sợ cục thám tử nữa.