Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 901: CHƯƠNG 901: TRIẾT LÝ SỐNG CỦA V, HARLEY MỜI DỰ TIỆC

Vì sao Kingpin lại bị rất nhiều băng đảng tôn xưng là Kingpin (ý là chủ não, bá chủ), là bởi vì gã có một cái đầu cực kỳ thông minh.

Không ai biết rõ bộ não kia đang ở đâu, cũng không ai có thể biết được thân phận chân thật và thế lực băng đảng của gã, như vậy dự luật RICO không có tác dụng gì với gã.

Mười năm gần đây, toàn bộ các đơn vị chấp pháp và nơi chấp pháp của liên bang Mỹ vẫn đang truy tìm Kingpin, đồng thời thi hành nhiều lần vây bắt, có mấy lần còn ở trong phạm vi nhỏ lưu truyền ra tin tức Kingpin bị bắt.

Nhưng sau khi một vài "Kingpin" vào tù, minh hữu và thế lực của Kingpin vẫn hoạt động như cũ không có chút trở ngại nào, tất cả vẫn như thường.

Chuyện này chỉ có thể chứng minh, Kingpin chân chính vẫn ở chỗ nào đó an toàn, vẫn an ổn phát triển đế quốc đen tối của mình.

Loại nhân vật thiên tài này, muốn dùng loại băng đảng cấp thấp như Bloody Skull kéo gã ra ngoài mặt nước, thì chỉ là chuyện xảy ra trong giấc mơ.

Cho dù là ngành chấp pháp IRS (cục thuế vụ quốc nội Mỹ) nổi tiếng ghê gớm khắp nước Mỹ, trong chuyện vây bắt Kingpin này, cũng không có biện pháp gì tốt.

Dù sao, ngay cả Kingpin là ai đều không làm rõ được, vậy phải chăng gã có trốn thuế lách thuế, cũng không thể nào tra được.

Trước đây, hành động của từng đơn vị chấp pháp đối với Kingpin, vĩnh viễn chỉ là thanh lý đám cành nhỏ trên cây đại thụ này mà thôi.

Không bao lâu sau, lại sẽ có băng đảng mới hoặc phần tử trung kiên từ trong ngục giam đi ra, tiếp nhận những vị trí để trống này.

Luke từ sau trận giao chiến với Bullseye, cũng đang thu thập tình báo về Kingpin, nhưng lại cũng không có thu hoạch gì, tự nhiên là rõ ràng vị chủ não này tuyệt đối là một đối thủ cực kỳ khó dây dưa.

Đối với hắn, vấn đề thường thấy nhất là kẻ địch ở đâu, mà không phải là chuyện ai là kẻ địch.

Về chuyện ẩn giấu thân phận này, Kingpin làm không hề kém hơn Luke.

Thầm nghĩ về Kingpin, hắn mở miệng nói: "Nghỉ ngơi sớm một chút đi, mấy buổi tối này chúng ta sẽ đi ra ngoài hóng gió một chút."

"Chúng ta sẽ ra tay với thế lực Kingpin?" Selina có chút hang hái, cô đã rảnh rỗi khá lâu rồi.

Luke: "Mặc dù làm như vậy thì khả năng ép gã đi ra rất nhỏ, nhưng ít ra cũng có thể chém đứt mớ xúc tu của gã, để gã đau một đoạn thời gian."

NYPD làm việc cần phải tuân thủ pháp luật, nhưng V sẽ chỉ nói một chút "Triết lý sống" đối với phần tử phạm tội mà thôi.

...

Năm ngày trôi qua, các ban ngày ở New York vẫn bình tĩnh như lúc ban đầu.

Nhưng ở mỗi buổi đêm, đại sự lại liên tiếp xảy ra.

Từ Manhattan đến Brooklyn, lại đến khu Queens, mấy băng đảng cỡ lớn lọt vào trọng thương, 10 hang ổ quan trọng đều bị người quét ngang xử lý.

Trong đó có một nửa hang ổ là thây ngang khắp đồng, người sống có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Một nửa hang ổ kia thì người trọng thương, tàn tật lại nằm đầy đất.

Chỉ trong ba ngày, động tĩnh này đã làm cho NYPD cảm thấy hoảng sợ.

Nếu tình huống như vậy tiếp tục kéo dài, rất có thể sẽ xảy ra băng đảng bạo loạn.

Từ ngày thứ ba trở đi, tất cả cảnh sát NYPD đều hủy nghỉ phép, số lượng xe tuần tra của cảnh sát ở khu trọng điểm vào buổi tối cũng nhiều lên gấp bội.

Đáng tiếc là điều này cũng không có một chút tác dụng gì.

Hai ngày sau đó, thành viên băng đảng nên chết đều chết đầy mấy nhà xưởng, thành viên băng đảng nên trọng thương tàn tật vẫn kêu than dậy khắp trời đất như cũ.

Mỗi phòng chứa thi thể trong đồn cảnh sát New York đều đầy chặt, số lượng bệnh nhân đến bệnh viện xử lý gãy xương kịch liệt gia tăng.

Ngay cả cục thám tử đều không thể không dừng nhiệm vụ truy tra Kingpin lại, bắt đầu điều tra nguyên nhân gây ra cơn bão tanh máu gần nhất này.

Luke và Selina cũng giống như mọi người, mỗi ngày đi làm đều chạy đông chạy tây, hỏi thăm nhân chứng, xem hình giám sát, lại đi theo mọi người cùng nhau cho ra báo cáo "điều tra không thấy kết quả".

Trên thực tế, mấy ngày nay hắn và Selina đều đang lấy việc công để làm việc "công", hỏi thăm nhân chứng và kiểm tra hình giám sát, đều đang tìm tên biến thái Killgrave kia.

Nhưng cũng không biết là có chuyện gì xảy ra với tên này, mấy ngày gần đây lại đột nhiên không có tung tích.

Sau cùng hai người bọn Luke lần theo đến bên bờ sông Hudson, Killgrave từ đây ngồi du thuyền rời đi, không lưu lại chút hình ảnh giám sát và manh mối nào có thể cung cấp cho việc truy tra.

Dòng sông Hudson lớn như vậy, mặt sông thỉnh thoảng có từng cơn gió mát thổi qua, mùi rất nhanh sẽ biến mất không còn, khứu giác nhạy bén ở dưới loại tình huống này cũng không có tác dụng gì.

Sáu ngày sau khi Walter bị tập kích, Harley gọi điện thoại tới, gọi hắn đi tới Kings Park Psychiatric Center một chuyến, cô ta từ chỗ Molly lấy được một ít manh mối cần giao cho hắn.

Thứ quan trọng nhất trong đó, là một tấm phác hoạ Killgrave.

Nhìn chữ ký M. K hình bông hoa nho nhỏ sinh động như thật ở dưới góc phải bức phác hoạ, Luke lập tức nở nụ cười: "Margaret vẽ à? Xem ra tay nghề vẽ tranh của cô ấy cũng không phí công sức học."

Harley cười như không cười nhìn hắn: "Cần tôi chuyển lời đánh giá "tay nghề" của cậu đối với cô ấy không?"

Luke nhún nhún vai: "Không sao cả, tôi là một người không hiểu nghệ thuật, tôi chưa từng che giấu chuyện này."

Harley nhìn vẻ mặt thản nhiên của vị thám tử nào đó, trong lúc nhất thời vậy mà không phản bác được.

Sự xấu hổ, là rất khó sinh ra ở trên người những người có nhận thức rõ ràng về khuyết điểm của mình, mà da mặt của loại người này thường là rất dày.

Bây giờ càng ngày càng cô ta càng cảm thấy Luke rất thú vị.

Bề ngoài của hắn anh tuấn ôn hòa, nói chuyện lễ phép, giọng điệu nhẹ nhàng, cho dù ai gặp một lần đều sẽ cảm giác được hắn là một người có tu dưỡng.

Nhưng chính là người này, lại thản nhiên thừa nhận chính mình không có chút hiểu biết gì đối với nghệ thuật.

So với đại đa số đàn ông luôn cố gắng giả bộ biết tuốt ở trước mặt cô ta, phong cách này hình thành sự tương phản hoàn toàn.

Hơn nữa, Luke chưa bao giờ khoe khoang cái gì ở trước mặt cô ta.

Hai người đã tiếp xúc mấy lần, thái độ của hắn đối với cô ta, không có khác biệt quá lớn so với thái đội với vợ chồng Richard.

Nếu không phải là bên trong ánh mắt hắn nhìn cô, cũng không thiếu khuyết vẻ hân thưởng, cô ta còn thật sự cho rằng hắn là gay.

Uhm, cô cũng đã sớm bác bỏ khả năng này.

Cô là tiến sĩ tâm lý học, tuỳ tiện đã có thể nhìn ra, xu hướng tính dục của Luke rất bình thường.

Điều này, từ bên trong sự phối hợp giữa hắn và đại mỹ nữ cộng tác Selina kia là có thể nhìn ra.

Chỉ là trạng thái của hai người này cũng rất thú vị, bên trong thân mật lại mang theo sự bình thản, người không biết còn tưởng rằng bọn họ là một cặp vợ chồng đã kết hôn nhiều năm.

Trong lòng suy nghĩ tới vấn đề sinh hoạt cá nhân của Luke, trên mặt Harley vẫn bảo trì loại biểu lộ cười mà như không cười kia: "Nghe nói, gần đây đồn cảnh sát các cậu rất bận rộn, vậy mà cậu còn có thời gian tới điều tra tên Killgrave kia à?"

Luke: "Bây giờ toàn bộ cảnh sát New York đều đang bận rộn những vụ án khác, không thiếu một mình tôi. Nhưng tên kia đã bỏ trốn, chỉ có thể chờ đợi chính gã xuất hiện mới được."

Harley ừ một tiếng, đột nhiên mở miệng nói: "Ngày kia nhà tôi muốn mở một bữa tiệc nhỏ, cậu có thời gian chứ?"

Luke sững sờ: "Tiệc nhỏ gì cơ? Tôi nói trước, nếu là một đống người bưng rượu đỏ trò chuyện về bệnh nhân tâm thần, hoặc là đại tác của một hoạ sĩ trừu tượng nào đó, thì tôi không tham gia đâu."

Harley khẽ cười một tiếng: "Yên tâm, trừ một cô bạn ngoại quốc của Margaret ở học viện nghệ thuật ra, cũng chỉ có Elsa nữa mà thôi."

Luke suy nghĩ một lát, hỏi: "Tôi có thể dẫn bạn gái theo chứ?"

Harley ngó ngó xe công vụ của hắn đang đỗ ở cách đó không xa, không nhìn thấy tình hình bên trong, nhưng cô ta biết rõ Selina đang ở bên trong.

Gật gật đầu, cô ta nói: "Nếu như là Selina, vậy thì không có vấn đề. Cậu biết đấy, tôi vì để cho Margaret né tránh những băng đảng thèm tiền phát điên ở Los Angeles kia, đã để cô ấy bình tĩnh sinh hoạt ở New York mấy tháng. Mặc dù cô ấy có một người bạn mới, nhưng khẳng định là cũng rất nhớ những người bạn cũ như các cậu."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!