Đương nhiên, Mindy cũng không ghét V hiện tại, ngược lại còn cảm thấy như vậy cũng rất thú vị.
Đối với một cô bé, những thứ khéo thay đổi không hề đáng ghét —— bạn trai thì không tính.
Mấu chốt chỉ một chữ, đẹp!
Chỉ cần trở nên càng đẹp hơn, vậy thì không có vấn đề gì.
Vừa vặn V dùng hai khẩu súng ngắn ổ quay, vừa chuẩn lại còn đẹp mắt! Cô bé cũng chỉ là muốn nói vài lời với hắn mà thôi.
Luke lại một lần nữa thay xong đạn, ha ha cười khẽ không hề lên tiếng.
Hắn chỉ dùng hai khẩu súng ngắn ổ quay, mà lúc này cũng đã bắn chết hơn 20 tên tội phạm, nếu như đổi loại súng khác, nơi này đã sớm không còn ai sống, nào có phần cho cô bé ra sức.
Không để nhóc nhận thức mình chỉ là một quần chúng đánh xì dầu, chẳng lẽ là không được hay sao? Haizz, đúng là còn quá trẻ, cần phải đọc thêm sách a. Trong lòng hắn làm ra một loại quyết định.
Mindy còn không biết, chính mình phàn nàn lại dẫn ra một vấn đề lớn như vậy, bây giờ cô bé đã xung phong xông ra đầu bậc thang, phát động tấn công về phía 5 tên tội phạm còn sót lại ở trên tầng 28.
Ỷ vào Armor mới trên người, bóng người nho nhỏ của cô bé nhảy vọt xê dịch ở các nơi hẻo lánh giữa các loại kiến trúc và vật dụng trong nhà, hai khẩu súng trong tay bắn ra làn đạn dày đặc.
So với đám đồng bọn bị Luke một phát súng bắn mất mạng kia, 5 tên tội phạm này không may hơn nhiều, bọn chúng bị viên đạn do Mindy bắn ra giống như mưa to đánh thành cái sàng, một tên may mắn nhất đều trúng hai phát, tên thảm nhất ăn năm phát đạn, chết máu chảy phần phật.
Luke không nhúng tay vào trận chiến đấu nhỏ này, hắn giống như là một người không liên quan, hai tay ôm ngực, nghiêng người dựa vào góc cua của cầu thang, hoàn toàn là tư thế của quần chúng ăn dưa đứng xem náo nhiệt.
Đột nhiên, cầu thang trên đỉnh đầu hắn vang lên một tràng tiếng bước chân.
"Nhanh lên, nhanh lên một chút, kẻ địch đã lên đến tầng 28."
"Khiên chống bạo loạn đâu? Cầm khiên chống bạo loạn rồi đi xuống, người phía sau bám theo..."
Luke dựa nghiêng ở trên vách tường, nhíu nhíu mày: Đủ chuyên nghiệp nha! Khiên chống bạo loạn mở đường, những người khác bám theo, đây là phương thức công thành điển hình của cảnh sát nha.
Đổi thành cha con Damon thủ ở chỗ này, nói không chừng thật sự sẽ để bọn chúng lao xuống.
Bây giờ thì sao...
Luke lười biếng cong tay phải lại, khẩu Colt Anaconda cũng không hoàn toàn được giơ lên, chỉ từ khe hở dưới nách bên trái chỉ xéo về vị trí chỗ rẽ trước cầu thang.
Phanh! Phanh!
Một tên cầm khiên chống bạo loạn mới lộ đầu ra đã bị bắn cho hơi dừng một chút, viên đạn thứ hai cũng bắn trúng bàn chân tên đang nâng lá chắn này, đánh nát gần một nửa chân phải của gã.
Tên tội phạm nâng lá chắn hét thảm một tiếng, mang theo lá chắn từ trên cầu thang lăn xuống.
Luke lại không thèm để ý tới tên này.
Tên này cần dùng hai tay nhấc tấm chắn, không hề cầm súng, còn chưa tính tên này binh binh bang bang lăn xuống, không ngã chết đã coi như gã may mắn.
Tên phía sau đè một tay lên bả vai tên nâng lá chắn còn chưa hiểu là có chuyện gì xảy ra, tay trái đột nhiên bị hụt một cái, thân thể cũng theo quán tính vọt xuống dưới.
Một chuỗi tội phạm cứ như vậy, không có bất kỳ thứ gì che chắn từ chỗ rẽ của cầu thang lần lượt lộ ra từng cái đầu.
Phanh phanh phanh phanh!
Ngực, bụng của 4 tên tội phạm chân quá nhanh lần lượt trúng đạn, bị bắn cho dính lên trên vách tường, lại ùng ục ục lăn xuống cầu thang, không còn chút âm thanh nào nữa.
Lúc này Luke mới không nhanh không chậm lại một lần nữa nạp đạn lại cho khẩu Colt Anaconda.
Trên đầu cầu thang, nửa nhóm tội phạm ở phía sau kịp thời dừng chân, từng tên đều đổ mồ hôi trán.
Tên thủ lĩnh béo người da đen vẫn còn ở trên tầng 29 lại không rõ ràng có chuyện gì xảy ra, miệng gào to: "Sao lại dừng lại? Xông lên cho tao, lao xuống đi."
Trong lòng mấy tên tội phạm dẫn đầu điên cuồng hỏi thăm mẹ già của tên thủ lĩnh béo người da đen này, miệng lại kêu to: "Leroy, Dahm bị bọn chúng bắn chết rồi, bọn thằng Tommy không có yểm hộ cũng đã bị bắn chết."
Tên thủ lĩnh người da đen Leroy kia ngạc nhiên: "Chết rồi? Làm sao lại chết?"
Dahm chính là tên giơ lá chắn dẫn đầu kia, theo lý mà nói, gã được khiên chống bạo loạn bảo vệ chặt chẽ nhất, súng trường phổ thông cũng không thể bắn thủng tấm khiên cảnh dụng chính quy này, rất khó chết nhanh như vậy.
Trên thực tế, tên Dahm cầm tấm khiên kia cũng không chết, chỉ là lúc lăn xuống đầu bị đụng nên hôn mê đi mà thôi.
Nhưng bây giờ mấy tên tội phạm kia đương nhiên là phải nói gã đã chết rồi, bằng không thì bọn chúng sẽ bị tên da đen béo Leroy chết bầm này ép phải lao xuống.
Một tên tội phạm vừa lui về phía sau, vừa kêu lớn: "Phía dưới có một tên cực kỳ lợi hại, kỹ thuật bắn quá ghê gớm, chỉ chớp mắt đã bắn chết năm người phía trước, Dahm cầm khiên đều không thể ngăn cản, hai phát là chết."
Leroy hoàn toàn không tin, kết quả là mấy tên tội phạm khác đều liên tục gật đầu: "Thực, phía dưới có một cao thủ dùng súng..."
"Cả bọn Thomas đều không còn động tĩnh gì nữa, tao nhìn thấy bọn nó chảy rất nhiều máu..."
"Ngực bọn nó đều bị mở một cái lỗ lớn, không thể sống được nữa..."
Một đống tội phạm phía trên thi nhau nói với tốc độ kinh người, giống như một nhóm người da đen mở Talk Show tập thể vậy.
Luke có chút hăng hái lắng nghe, nhìn Mindy tiễu trừ đám tội phạm còn sót lại trên tầng 28, thuận tiện ước định thực lực của tiểu loli bạo lực này.
Cho đến bây giờ, có vẻ tố chất thân thể của Mindy vượt xa đồng lứa, đây chỉ là một thứ.
Sự ưu tú chân chính của cô bé, là tốc độ phản ứng thần kinh được di truyền từ Damon cha mình.
Có vài lần, dường như là ngay lúc đối thủ làm ra phản ứng, cô bé cũng đồng thời lại một lần nữa biến đổi động tác của mình, một phát súng bắn cho đối thủ mất mạng.
Loại thao tác này tương tự như thuật đấu súng gần người và phản ứng linh hoạt của Luke.
Chỉ là những động tác mà Mindy làm ra này, chẳng qua chỉ căn cứ vào điều kiện thiên phú tự thân, cùng với một ít huấn luyện chuyên nghiệp, chứ cô bé cũng không thực sự sắp xếp ra thuật đấu súng hệ thống.
Có lẽ, mình có thể dạy một bộ phận thuật đấu súng cho cô bé?
Tiểu loli bạo lực này tương đối có giá trị bồi dưỡng, hơn nữa đã bị Damon dạy cho không đứng đắn.
Cô bé không có khả năng trở lại sinh hoạt giống như những cô bé phổ thông khác.
Luke sớm bồi dưỡng cô bé mấy năm, đợi tới lúc cô bé trưởng thành sẽ không bị coi là sử dụng lao động trẻ em nữa, làm như vậy hẳn sẽ không làm cha cô bé phát rồ?
Bây giờ hắn không định để cho Mindy tới giúp hắn, nhưng bây giờ Mindy mới 12 tuổi, lại thêm bốn năm năm nữa, sẽ là một nguồn giúp đỡ không tệ.
Nếu như là đồng đội, vậy thì quá hoàn mỹ. Trong lòng của hắn nghĩ như vậy, lông mày đột nhiên nhíu lại, nhìn lên vị trí trần nhà ngăn cách giữa mình và đám tội phạm.
Tên béo da đen Leroy trên lầu bị ngôn ngữ của thủ hạ oanh tạc một trận, cũng quả đoán nhận sợ.
Người dưới lầu kia không tới hai giây, một hơi bắn chết 5 tên thủ hạ của gã, còn là ở dưới tình huống có khiên chống bạo loạn mở đường.
Loại người này, Leroy tự nhận là không có can đảm dám cùng đơn đấu.
Thế là, gã làm ra một quyết định đơn giản: "Lựu đạn đâu, tao nhớ là mày thích tùy thân mang theomột quả lựu đạn mà."
Một người trẻ tuổi nhỏ gầy gốc Mỹ Latinh không chút do dự từ trước ngực lấy ra một quả lựu đạn, đưa tới: "Ở đây."
Một đám đồng bọn xung quanh cùng nhau phun ra những từ đơn bắt đầu bằng chữ cái F hoặc S, không tự giác lui ra bên cạnh.
Có tên còn nổi giận mắng: "Thằng khốn, không phải đã nói là chớ tùy thân mang thứ đồ chơi này rồi hay sao? Nơi này là New York, không phải là Ciudad Juárez ở Mexico."
Leroy cũng lui lại theo, đồng thời đưa tay chỉ tới đầu bậc thang: "Không cần cho tao, trực tiếp ném xuống. Nổ chết tên kia là tốt nhất, không chết thì bọn mày lại cùng nhau lao xuống bắt lấy nó."
Đám thủ hạ lại chỉnh tề nhìn gã chằm chằm: Không phải mạng của mày, mày không đau lòng đúng không!
Leroy nhìn vẻ mặt của mọi người, khó khăn nói: "Tao cũng sẽ đi theo."
Trong lòng đám thủ hạ khinh bỉ: Nói nhẹ nhàng nhỉ! Móa nó chứ mày cũng không phải là kẻ dẫn đầu xông lên mà.