Mặc dù trong lòng bất mãn, nhưng đám tội phạm cũng biết, đây chính là cực hạn của Leroy.
Tất cả mọi người đều muốn trèo lên trên, lên làm thủ lĩnh, chẳng phải là vì danh chính ngôn thuận sai sử thủ hạ đi đưa... à không, là chống cự kẻ địch hay sao!
Người gốc Mỹ Latinh trẻ tuổi kia nghe nói như thế, dứt khoát nhổ chốt lựu đạn, ngồi xổm cúi người xê dịch về phía đầu bậc thang, muốn nhét nó qua khe hở lan can vào bên trong cầu thang phía dưới.
Nhưng lúc gã đang ngồi xuống xê dịch, lựu đạn dần dần vươn về phía khe hở, một khuôn mặt Zorro tươi cười kỳ dị đột nhiên từ bên trong góc cầu thang bên dưới xông ra.
Xuất hiện theo nó, còn có một họng súng đen ngòm nữa.
Phanh!
Người Mỹ Latinh trẻ tuổi bị họng súng Colt Anaconda gần trong gang tấc nổ nát cổ tay, bàn tay vẫn còn cầm quả lựu đạn đã nhổ chốt bảo hiểm kia, bay ra phía sau.
Đám tội phạm sững sờ, cái tay đứt kia rơi xuống đất, còn nảy lên hai lần, lựu đạn vốn cũng sắp nổ đinh đinh đang đang lăn ra, lăn về phía bọn chúng.
"Holyshxt!"
"Mother fucker!"
"OMG!"
Một chuỗi đủ loại tiếng rống vang lên, một đám tội phạm ầm vang chạy tứ tán.
Tốc độ hành động của tên béo da đen Leroy này càng thêm tăng vọt, làm ra tư thế chó đớp cứt bổ nhào ra sau một cây cột bên cạnh.
Ầm!
Một tiếng nổ lớn, màng nhĩ cả bọn đều nổ vang, đầu choáng mắt hoa.
Một mảng lớn bụi mù tràn ngập ra quanh khu vực đầu bậc thang, làm bọn tội phạm bị sặc phải ho khan liên tục.
Bên dưới, nhìn về phía Mindy đang kinh ngạc nhìn tới, Luke chỉ nói: "Giải quyết xong chưa? Hẳn là chúng ta có thể lên tầng 29 rồi."
Mindy và hắn đều đội mũ giáp, có tai nghe điện tử tự động loại bỏ tạp âm, bởi vậy mặc dù tiếng nổ vừa rồi lớn, nhưng hai người lại cũng không bị ảnh hưởng gì.
Nhưng mà, giờ phút này tiểu loli vẫn cảm thấy rất giật mình: "Dùng lựu đạn ở bên trong cầu thang? Bọn chúng bị điên rồi à?"
Nếu có thể không cần kiêng kỵ dùng lựu đạn ở trong nhà như thế này, bọn họ cũng không đến nỗi phải dây dưa lâu như vậy mà vẫn không giết chết Frank - D'Amico.
Hai cha con đều có thể chờ tới lúc Frank đi vào trong cao ốc, trực tiếp nổ bay cả tầng nhà.
Làm như vậy chính là biện pháp đơn giản nhất, cam đoan kẻ thù sẽ chết không thể chết lại.
Nhưng đó là báo thù sao? Không, đó là tập kích khủng bố, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến lượng lớn người vô tội, sẽ còn làm cho NYPD, FBI và Department of Homeland Security điên cuồng truy tra.
Bọn họ không phải là Kingpin, còn không tới mức phát rồ như vậy.
Frank cũng sẽ không ở trong địa bàn của mình trắng trợn ném chất nổ, đó là đưa cho NYPD cơ hội tới cửa điều tra gã, mà địa bàn của gã tuyệt đối là không chịu được việc truy tra.
Mindy không biết, lựu đạn cũng không phải là tiêu chuẩn thấp nhất của thành viên băng đảng của Frank.
Quả lựu đạn vừa rồi, cũng chỉ là đam mê nhỏ của một người trẻ tuổi mới từ Mexico Ciudad Juárez tới mà thôi.
Bọn tội phạm trên tầng đầu váng mắt hoa, duy chỉ có một người phản ứng rất nhanh.
Tên béo da đen Leroy kia cố nén khó chịu, bò dậy lập tức chạy lên tầng trên.
Thang máy một mực dừng ở lầu một không lên được, khẳng định là đã bị người tập kích phá hỏng, cầu thang cũng bị kẻ tập kích chặn.
Bây giờ đường lui duy nhất chính là... Đi theo đại ca D'Amico.
Máy bay trực thăng trên sân thượng cao ốc, chính là thủ đoạn rút lui khẩn cấp của D'Amico.
Leroy cảm thấy, so với việc mình ở đây liều mạng với tay súng đáng sợ kia, còn không bằng mau chóng đi lên tìm đại ca D'Amico, mọi người nhanh chóng đi thì tốt hơn.
Bởi vậy, lúc Luke và Mindy đi đến tầng 28, tên béo da đen này đã lảo đảo leo lên sàn 29, báo cáo việc lớn không ổn với đại ca D'Amico.
Mà đám tội phạm vẫn còn đang ở tầng 28, bị lựu đạn "tự dẫn nổ" nổ cho đầu óc choáng váng, quân lính tan rã, căn bản là không có bất kỳ chút chống cự hữu hiệu nào, đã bị Luke và Mindy lần lượt bắn chết, kể cả những tên trước đó chưa chết đều bị bổ sung một phát súng.
Thiểu số mấy tên lẩn đi xa, cũng không trốn khỏi vận mệnh bị Mindy truy sát, bị tiểu loli đuổi theo bắn loạn giết chết.
Bên trong hệ thống truyền tin, Damon vẫn luôn giữ yên lặng rốt cuộc không nhịn được nói: "V, chỗ các cậu đang xảy ra chuyện gì thế, sao tôi lại nghe thấy tiếng nổ? Đêm nay chúng ta không mang theo hỏa lực nặng mà?"
Ông ta muốn hỏi chính là, Luke và con gái của mình làm ra động tĩnh lớn như vậy, thật sự là không sợ bị NYPD quy mô vây quét hay sao?
Luke: "Là người của D'Amico tự ném lựu đạn, tôi cũng không biết bọn chúng lại tùy thân mang theo món đồ chơi này."
Damon ngạc nhiên: "Lựu đạn? Mindy, a, hai người đều không sao chứ?"
Luke cười nói: "Không có việc gì, bọn chúng làm việc cẩu thả, tự nổ chính mình, chúng tôi sắp dọn dẹp xong tầng 29. Ông ở bên kia chuẩn bị sẵn sàng đi, nếu như D'Amico chạy trốn, thì chỉ là chuyện xảy ra trong mấy phút tới mà thôi."
Damon: "Hiểu rõ."
Giờ phút này thành viên băng đảng D'Amico đã nằm liệt giữa đường hơn 50 tên, người ở trên tầng 29 hẳn là sẽ không có quá nhiều.
Luke và Mindy dừng lại ở đầu bậc thang tầng 29, hắn giơ tay ra hiệu cho Mindy tạm dừng, nhanh chóng ló ra một con mắt, nghiêng nhìn tình hình bên ngoài đầu bậc thang sau đó lại một lần nữa trốn về góc tường, toàn bộ quá trình không nhiều hơn nửa giây.
Phanh phanh ba ba!
Một hồi đạn bay tới, đánh cho bức tường chỗ đầu bậc thang kêu loạn.
"7 tên, bên trái 3, bên phải 4, hai khẩu tiểu liên UMP một khẩu súng trường AK, còn lại đều là súng lục." Hắn thuận miệng nói.
Mindy: "Em trái, anh phải?"
Luke: "OK, nghe anh đếm ngược, 3, 2, 1."
Số 1 đếm ra khỏi miệng, từ hai bên góc tường trái phải, hai người đồng thời nhô nửa người ra, ba khẩu súng lập tức nổ súng.
Ba ba ba ba ba!
Bên trong tiếng kêu gào thê thảm, 7 tên tội phạm ngã 6 tên.
Trong đó 4 tên bên phải hoàn toàn không còn động tĩnh, bên trong 3 tên bên trái có hai tên ngã xuống kêu thảm, một bên bị dọa cho trốn về sau góc tường.
Luke cũng không lên tiếng.
Mindy lại ảo não hừ một tiếng: "Thế mà để lọt một tên."
Cô bé dùng hai khẩu súng, Luke lại chỉ dùng một khẩu súng ngắn ổ quay Colt King Cobra.
Luke toàn diệt4 mục tiêu, cô bé lại để lọt mất một tên, chênh lệch này thực sự là rất lớn.
Nhưng cô bé cũng không cảm thấy mất mát.
So kỹ thuật bắn với V? Cô bé đã sớm không có ý tưởng này.
Mặc kệ là kỹ thuật bắn lúc V đối chiến với Bullseye ngày trước, hay là kỹ thuật bắn mà đêm nay V biểu hiện ra ngoài, tối thiểu đều cao hơn cô vé một cấp độ, chỉ dựa vào súng và số lượng viên đạn thì rất khó đền bù.
Trong văn phòng cuối hành lang, sắc mặt của Frank - D'Amico âm trầm.
Tên béo da đen Leroy đã hạ giọng nói: "Đi nhanh một chút đi, ông chủ, tình huống bây giờ vẫn còn đang ở bên trong vòng khống chế của chúng ta, nhưng chút nữa thì chưa hẳn."
Trên cái đầu trần trùng trục của D'Amico lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, im lặng một lát, đưa tay chỉ một một cái: "Mày, dẫn bọn nó đi ra ngoài chống chọi đi."
Ngón tay của gã chỉ vào Leroy trước, sau đó lại chỉ toàn bộ vào 5 tên thủ hạ ở hai bên cửa.
"A? Tôi cũng đi?" Mặt mũi Leroy tràn đầy vẻ giật mình, đưa tay chỉ lên cái mũi của mình, đám thủ hạ cũng quay sang nhìn lẫn nhau.
D'Amico hừ lạnh một tiếng: "Mày không đi, chẳng lẽ để tao đi à? Đi nhanh lên."
Leroy cắn răng, xoay người vung tay lên: "Chúng mày lên cho tao."
Trong lúc nhất thời đám tội phạm kia đều không nhúc nhích.
Leroy giơ súng trong tay lên: "Tao nói, lên cho tao."
"Nikola, mày lên trước đi." Trong nháy mắt, hai tên tội phạm đã hoàn hồn, miệng hô hào.
Hai tên lập tức cùng nhau dùng sức, đẩy tên Nikola ở gần cửa chính nhất kia ra cửa chính.
Tên Nikola xui xẻo lảo đảo một cái, sau khi đứng vững, nhìn hai đồng bạn mới đẩy chính mình, vẻ mặt cầu xin: "Nhưng tao, tao chỉ có một khẩu súng lục thôi, bọn mày đều có hai khẩu..."