Ai ngờ động tác của đồng bạn bên cạnh lại cực kỳ nhanh nhẹn, lập tức lấy súng lục bên hông ra, nắm vào trong tay, một tay khác cố gắng áng chừng, đầu ngón tay duỗi dài, lại đưa một khẩu tiểu liên UMP súng tới trước mặt Nikola: "OK, bây giờ mày đã có hai khẩu súng, không còn vấn đề gì chứ."
Nikola: ... Móa nó chứ vấn đề lớn là đằng khác!
Nhưng tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm, súng trong tay D'Amico như có như không chỉ về phía gã.
Mặt mũi Nikola tràn đầy vẻ tuyệt vọng, nâng khẩu UMP trong tay lên, mặt mày méo mó, giơ chân lên Duang một tiếng đá văng cửa chính của văn phòng.
Phanh!
"A!" Một tiếng hét thảm vang lên bên ngoài cửa, Nikola lập tức cảm thấy trước mắt mình đột nhiên có thêm một bóng người nằm sấp.
Tinh thần của gã đang cực độ khẩn trương, không chút do dự lập tức bóp cò súng, dựa vào ưu thế từ trên cao nhìn xuống, hướng về phía bóng người đang nằm sấp điên cuồng nổ súng.
Phốc phốc phốc phốc phốc!
Bóng người ngoài cửa bị một chuỗi viên đạn bắn cho ngã xuống đất, cả người run rẩy, tiếng kêu thảm thiết vừa ra khỏi miệng lại vẫn không ngừng.
Không tới hai giây, băng đạn UMP đã bị bắn sạch.
Mặt mũi Nikola tràn đầy vẻ vui mứng: "Tao bắn trúng nó..."
Lúc này, gã mới nhìn rõ khuôn mặt của bóng người kia, vẻ mặt từ vui biến thành kinh hãi: "Ách? Jimmy, tại sao lại là mày?"
Tên tội phạm tên là Jimmy này, chính là một người duy nhất vừa rồi may mắn chạy trốn được từ họng súng của Mindy.
Giờ phút này hai mắt gã trừng trừng, nằm rạp ở trên mặt đất, sau lưng có hơn mười lỗ đạn đang tuôn ra máu tươi, bên trong miệng cũng tràn ra lượng lớn bọt máu, lẩm bẩm nói: "Đừng, đừng nổ, nổ súng. Là, là tao... Ách."
Nói đây, một hơi sau cùng của Jimmy đã ra hết, nghiêng đầu một cái, yên lặng không còn động đậy.
Gã may mắn tránh được viên đạn của địch thủ, lại không tránh thoát khỏi viên đạn của đồng đội, cuối cùng vẫn khó thoát khỏi cái chết.
Trong cửa, đám tội phạm đứng ở hai bên lại sửng sốt nhìn Nikola: "Bắn chết rồi à? Bắn chết tên kia rồi à?"
Nikola nuốt một ngụm nước bọt, đột nhiên giật mình tỉnh lại, luống cuống tay chân mò mẫm băng đạn.
Nhưng mò hai lần mới nhớ ra đây không phải là súng của mình, trên người gã căn bản là không có băng đạn UMP, vội vàng nghiêng đầu ra phía sau gọi đồng bạn: "Cho tao đạn..."
Ba ba ba!
Ba tiếng súng vang lên, trên đầu và ngực tên Nikola xui xẻo này có thêm ba cái lỗ, ngửa mặt ngã xuống.
Đám tội phạm ở hai bên cửa giật nảy mình, súng trong tay nhô ra, hướng về phía lối đi bắn loạn một hồi.
Bên trong phòng, D'Amico đã sớm đứng dậy, từ cầu thang bên trong gian phòng sải bước đi lên tầng cao nhất.
Tên béo da đen Leroy vội vàng đuổi theo.
D'Amico vẫn không dừng bước, chỉ nghiêng đầu nhìn lại, phát ra một tiếng hừ mũi lạnh lùng: "Ừm?"
Leroy vội vàng nói: "Ông chủ, tôi... Cần sử dụng vật sưu tập của ông."
D'Amico ngó ngó tủ thu gom vũ khí trong phòng, gật đầu: "Có thể."
Leroy nuốt một ngụm nước bọt: "Tôi muốn, dùng món lớn nhất kia."
D'Amico dừng lại một chút, nhưng bước chân lập tức nhịp nhanh hơn: "Tùy tiện, chỉ cần có thể chơi chết bọn chúng là được."
Dù sao thì gã cũng sắp rời khỏi cao ốc này, nơi này xảy ra chuyện gì, đều có thể chờ về sau xử lý.
Nếu như lần này xử lý xong kẻ tập kích, vậy là kết quả tốt nhất.
Loại kẻ địch đáng sợ thế này, gã tình nguyện để đám thủ hạ của mình cùng chết với đối phương, cũng không muốn để đối phương sống sót.
Nghĩ như vậy, tốc độ dưới chân D'Amico càng nhanh hơn, như một làn khói biến mất ở trên bậc thang.
Leroy cắn răng, chạy đến tủ vũ khí mở cửa ra, giơ cao hai tay, cầm món vũ khí trên cùng kia xuống, sải bước đi tới phía cửa ra vào.
Lối đi bên kia, Mindy mới vừa "báo thù" giúp Jimmy, bắn chết đồng đội Nikola của gã.
Cô bé thu súng lui về góc tường, nhìn Luke ở bên cạnh: "Chúng ta xông lên chứ?"
Luke lắc đầu: "Chờ thêm một chút, bọn họ sẽ không có quá nhiều đạn."
Theo lẽ thường, loại thành viên băng đảng ở trong hang ổ này, phổ biến chỉ mang theo hai băng đạn tùy thân.
Mà đám tội phạm ở bên phía đối diện kia, đã nhanh tay bắn xong băng đạn thứ nhất, bắt đầu thay băng đạn mới.
Armor trên người Luke và Mindy đều chống đạn, nhưng cho tới bây giờ hắn vẫn luôn không phải là người cứng rắn chịu viên đạn để xung phong.
Armor chẳng qua chỉ là để phụ trợ, nếu như không cần thiết hắn sẽ không cậy vào Armor để đấu đá lung tung, như thế sẽ rất dễ dàng để cho tính cảnh giác của mình thoái hóa, ngày nào đó gặp phải cạm bẫy làm không cẩn thận sẽ ngã xuống.
Dù sao thì nhiều nhất là 20 giây, đám luống cuống tay chân ở đối diện bên kia sẽ rơi vào quẫn cảnh vũ khí biến sắt vụn.
Đột nhiên, vẻ mặt của hắn hơi động, hơi hơi thò đầu ra nhìn một cái, không khỏi nghẹn ngào: "WTH?"
Mindy thấy vẻ mặt của hắn như vậy cũng cực nhanh thò đầu ra, trong miệng không nhịn được khẽ hô: "Shxt! Bọn chúng bị điên rồi à?"
Luke: "Dùng súng phóng tên lửa AT4 ở trong cao ốc, xác thực là bọn chúng bị điên rồi."
Mindy: "Chúng ta phá thế nào đây?"
Luke cười khẽ: "Bọn chúng muốn nhấc bàn lên, vậy cũng đừng trách anh lật bàn. Đi theo anh!"
Lúc đang nói chuyện, tay phải của hắn sờ xuống bên hông, rút khẩu Colt Anaconda ra, lật cổ tay một cái, vung ra một đường vòng cung xinh đẹp.
Phanh!
Ngay lúc vung ra một phát này, hắn cũng đồng thời biến thành một bóng đen xông ra ngoài góc tường, ở trong hành lang kéo ra một vệt đen thẳng tắp, trong nháy mắt đã xông qua khoảng cách hơn 10m.
Một lát sau, trong cửa ở bên kia lối đi, Leroy gỡ vũ khí cất chứa trên tủ và súng phóng tên lửa chống tăng AT4 xuống, trong ánh mắt chỉ còn vẻ điên cuồng, đứng ở chính giữa cửa chính.
Hít sâu một hơi, gã gầm nhẹ với đám thủ hạ đang nổ súng nói: "Tránh ra."
Đám thủ hạ đang nổ súng quay đầu nhìn lại, giật nảy mình, vội vàng lùi về chạy sang hai bên.
Món đồ chơi AT4 này căn bản cũng không phải là để sử dụng trong phòng, càng không phải là dùng để bắn người, tên béo da đen Leroy này quả nhiên là đã nổi điên rồi!
Leroy cười gằn, ngắm chuẩn lối đi bên kia, hơi nhấc ngón tay, mở nút bảo hiểm màu đỏ chỗ báng ra, ánh mắt xuyên thấu qua thước ngắm nhắm chuẩn về cuối hành lang.
AT4 không chỉ nổ, nó còn có đủ loại hiệu quả sát thương như mảnh vỡ, nhiệt độ cao, cường quang làm lóa mắt và tính thiêu đốt liên tục.
Leroy tin tưởng, bắn ra phát này, cho dù kẻ tập kích phía đối diện kia không bị nổ chết, cũng sẽ bị thiêu chết, không cẩn thận còn biến thành mù lòa.
Khi đó, bọn chúng sẽ có thể tuỳ tiện xử lý đối phương.
Nghĩ như vậy, ngón tay của gã lập tức dời về phía báng súng.
Phanh!
Trong tầm mắt của Leroy, nhìn thấy góc tường nơi xa đột nhiên có một cái bóng màu đen mơ hồ xuất hiện.
Đó là Luke vung vẩy tay phải, nhưng tên béo da đen này lại không có cơ hội chân chính thấy rõ nó.
Trong nháy mắt sau khi tiếng súng vang lên, cả người Leroy bay ngược ra ngoài, trên trán xuất hiện một cái lỗ, sau ót nổ tung.
Thế giới này, rốt cuộc không còn liên quan gì với gã nữa.
Tất cả 7 tên tội phạm trong cửa vội vàng rời xa cửa chính của văn phòng, trong lúc nhất thời cũng không có ai phát giác ra món đại sát khí AT4 này đã không còn người bắn nữa.
Lúc này, Luke vọt vào trong.
Phanh phanh phanh ba ba ba ba!
Trong cửa vốn ồn ào với tiếng kêu loạn đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Hai giây sau, Mindy mới vọt vào, nhìn thấy tất cả mọi chuyện trước mắt, bất đắc dĩ cắm hai khẩu súng trong tay vào hông: "Anh quá nhanh đi."
Lần này ngay cả viên đạn Luke đều không cần đổi, hai khẩu súng nhanh chóng cắm trở lại vỏ súng, tiện tay xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé: "Loại việc lật bàn này, nhất định phải thừa dịp bàn không chú ý, trong nháy mắt hoàn thành."
Mindy ngẩn người: "A? Thừa dịp... Bàn không chú ý?"
Hắn cất bước đi vào bên trong cầu thang: "Đúng, em thấy đấy, kết quả bây giờ quá mức hoàn mỹ rồi."