Nhìn bóng lưng của Luke sắp biến mất ở chỗ rẽ cầu thang, Mindy vội vàng đuổi theo: "Chờ một chút, sao bàn có thể chú ý tới anh được? Anh nói sai rồi!"
Luke: "Cho nên, làm người thì nhất định là phải đọc nhiều sách! Lời này kỳ thật rất đơn giản, chính là..."
Hắn bắt đầu dùng những từ ngữ để chém gió trên mạng không đáng tin cậy ở kiếp trước lừa gạt tiểu loli, hai người đồng thời đi lên trên sân thượng.
Bên trong hệ thống truyền tin, Damon lại đã đang đáp lời với kẻ thù của mình là D'Amico.
Hai người này nói chuyện lại dị thường dứt khoát.
Đêm nay Damon chính là đến báo thù rửa hận, căn bản là không hề ẩn giấu hành tung, lúc D'Amico lôi kéo con trai mình đi lên sân thượng đã nhìn thấy ông ta.
Trông thấy tạo hình của Damon, D'Amico lập tức hiểu ra: "Là mày!"
Damon: "Là tao."
D'Amico: "Vì sao mày không chịu thống khoái mà đi tìm chết đi?"
Damon: "Bởi vì tao muốn nhìn thấy mày chết."
D'Amico: "Vậy thử một chút đi!"
Damon: "Thử một chút thì thử một chút."
Hai người chỉ đơn giản nói mấy câu, trong mắt đều đã sắp phun ra lửa.
Cái gọi là kẻ thù gặp mặt cực kỳ đỏ mắt, hai người này dây dưa với nhau hơn 10 năm, chính là kẻ địch cả đời.
Một năm gần đây, hai người ngươi thiết kế bẫy rập, ta nhảy ra giết ngược.
Có vài lần kém chút nữa Damon đã ngã xuống, nhưng D'Amico cũng tổn thất nặng nề, tiền, hàng, người đều mất đi hơn mười nhóm.
Hai bên rống giận, giống như hai con trâu đực nổi điên, phóng về phía đối phương, giơ súng trong tay lên, điên cuồng nổ súng.
Ba ba ba ba!
Ngắn ngủi hai giây, hai người đã đụng vào nhau.
Trên người Damon có mặc chiến giáp nên chiếm lợi thế lớn, trúng ba phát đạn nhưng lại không có chuyện gì.
D'Amico lại bị một viên đạn bay sát qua xương sườn, nhưng gã lại giống như không biết, tiện tay ném súng lục đi, tiếp tục vọt mạnh, hai tay cũng đánh về phía Damon.
Damon không hề yếu thế, cũng ném súng trong tay đi, tiến lên chọi cứng.
Bên trong tiếng bành bành trầm thấp, quyền cước của hai người va chạm, điên cuồng đánh lộn.
Quấn lấy nhau đấu một phút, mặt mũi D'Amico đã bầm dập, máu mũi chảy ròng, trực tiếp bị đánh thành đầu heo.
Damon có Armor hộ thể, lại một lần nữa lông tóc không thương.
Đột nhiên, D'Amico đã hoàn toàn biến dạng cười gằn: "Mày có bộ xác rùa đen này thì ngon sao? Đi chết đi!"
Trong lúc nói chuyện, hai cánh tay của gã giữ chặt cổ tay của Damon, tung người lên, hai chân quấn lên cổ Damon, khóa kín cánh tay phải của Damon ở bên trong hai tay, dùng ra chiêu khóa Thập Tự kinh điển.
Cho tới bây giờ D'Amico vẫn luôn không phải là một tên đại ca yếu ớt gì, lúc gã còn trẻ không biết là đã từng dùng quyền cước đánh chết bao nhiêu đối thủ.
Gã tinh thông Judo, Aikido, Quyền Anh, Quyền Thái, là một cao thủ chính cống.
Cho dù tuổi đã gần 40, nhưng ngày nào gã cũng tham gia huấn luyện chiến đấu.
Gã đã sớm biết, đạn là bắn không chết tên đối thủ cũ Damon này, dáng vẻ phẫn nộ vừa rồi hơn phân nửa chính là giả vờ, chính là để chọc giận Damon, lại thuận thế tiếp cận Damon, tìm cơ hội giết ngượ trở lại.
Quả nhiên là Damon bị kích động, kỹ thuật bắn mất đi tiêu chuẩn.
Kỹ thuật bắn mà trước đây có thể bắn cho D'Amico biến thành cái sàng, giờ chẳng qua chỉ bắn trúng đối phương một phát.
Có lẽ, ở trong tiềm thức của Damon cũng không muốn một phát súng bắn chết kẻ thù lớn D'Amico này, ông ta cần phát tiết sự tức giận và lửa giận dồn nén trong mười mấy năm qua, thế nên mới hành hung D'Amico một trận, đánh cho gã mặt nở đầy hoa.
Lúc này, bóng dáng của Luke và Mindy cũng xuất hiện ở cửa thang lầu dẫn ra sân thượng.
Thấy cha mình dường như đang ở thế yếu, Mindy vô ý thức định móc súng ra.
Luke đè lại đầu vai của cô bé: "Không cần, cha em cũng không yếu tới mức như vậy, còn chưa nói ông ấy đang mặc Armor. Để chính ông ấy hoàn thành việc báo thù đi."
Mindy sững sờ trong chốc lát, mới hiểu được.
Damon mặc bộ Armor hoàn toàn mới kia ở trên người đánh với D'Amico, hoàn toàn chính là gian lận.
Damon chỉ không muốn giết D'Amico quá nhanh mà thôi.
Trong lòng Luke cười thầm: Làm đại ca băng đảng cũng cần phải biết thời thế nha, câu nói người giàu tiếp cận với khoa học kỹ thuật này thật sự là danh ngôn chí lý.
Mà người giàu D'Amico không tiếp cận với khoa học kỹ thuật, chính là ví dụ chứng minh mặt trái.
Giờ phút này ở trong sân, hai tay D'Amico kéo mạnh, phần hông vặn một cái, muốn bẻ gãy cánh tay của Damon.
Kết quả... Không thể bẻ nổi.
Gã ngẩn người, lại một lần nữa phát lực.
Vẫn... Không động đậy.
Damon đột nhiên ha ha ha nở nụ cười lạnh: "Surprise! Mother fucker!"
Ông ta kéo thẳng cánh tay phải bị khóa cứng, không quan tâm tới thể trọng gần 200 pound của D'Amico, chậm rãi cong lên.
"Mày! Đi chết! Cho tao!" Ông ta quát lớn một tiếng, xoay người vung mạnh cánh tay.
Thân thể khôi ngô của D'Amico lập tức bị Damon vung mạnh lên, vẽ ra nửa vòng tròn ở trên không trung, bành một tiếng nện xuống đất.
Cú này trực tiếp đập cho D'Amico phải nín thở mấy giây, hai tay hai chân rốt cuộc không khóa được cánh tay phải của Damon nữa, rủ xuống dưới, đồng thời trong miệng phốc một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.
Đây dĩ nhiên không phải là xuất huyết bên trong gì cả, chỉ là cú quật vừa rồi của Damon để cho D'Amico cắn trúng đầu lưỡi của mình, hỗn hợp có nước bọt cùng một chỗ ho ra.
Mindy nhìn thấy vậy hai mắt tỏa sáng.
Lần này bên trên Armor mới mà Luke cung cấp cho bọn họ, có hệ thống động lực phụ trợ rất đơn giản.
Loại hệ thống động lực phụ trợ này không thể sử dụng quá nhiều lần, nhưng để bảo vệ khớp xương không bị xoay chuyển, cùng với lực lượng mạnh mẽ bộc phát trong nháy mắt có thể nghiền ép bất kỳ người bình thường nào.
Giống như loại chiêu thức khóa Thập Tự lợi dụng tự trọng lượng thân thể để khống chế đối phương này, cũng chính là phương thức chiến đấu mà tục ngữ thường nhắc "cánh tay không lay chuyển được cẳng chân", đối mặt với hệ thống động lực phụ trợ của chiến giáp chính là muốn chết.
D'Amico vừa không thể bẻ gãy cánh tay "sắt" của chiến giáp của Damon, vừa không thể chống đỡ được lực lượng lớn của hệ thống động lực phụ trợ, trực tiếp bị nện thành trạng thái nửa tê liệt.
Luke lại một lần nữa bĩu môi: Đại ca băng đảng không hiểu khoa học, chính là bi kịch như vậy, trứng gà cũng dám chọi với tảng đá.
Damon ở trạng thái nửa quỳ chậm rãi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống nhìn D'Amico: "Mày còn có di ngôn gì hay không?"
D'Amico ho khan, lại kiêu ngao phun về phía Damon một ngụm nước bọt mang theo máu: "Mày cũng sẽ chôn cùng, kể cả con nhãi ở cùng mày kia nữa. Nó là con gái của mày đúng không? Ha ha, nó và mày sẽ cùng một chỗ xuống Địa ngục."
Damon đạp xuống một phát, miệng hung hăng mắng to: "Không, Địa Ngục chỉ thuộc về loại rác rưởi như mày, đi chết đi!"
Nói xong ông ta rút một khẩu súng khác ở trên người ra, ngắm chuẩn vào đầu D'Amico.
"Không, đừng giết ba ba của ta!" Một bóng người thon gầy nhào tới trước mặt Damon, ngăn ở trước họng súng.
Đây là một người trẻ tuổi khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, nhưng sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt nham hiểm.
Người trẻ tuổi vừa hô lớn vừa dùng sức đẩy vào ngực Damon, dường như là muốn mượn chuyện này ngăn cản ông ta nổ súng.
Damon im lặng không nói, khẽ đẩy, người trẻ tuổi này lập tức lảo đảo lui lại mấy bước, ngã ở trên mặt đất.
Ba!
Giữa trán D'Amico xuất hiện một cái lỗ.
Cặp mắt của gã còn trừng to nhìn chằm chằm vào Damon, nhưng lúc này đã dần dần mất đi hào quang.
"Ba ba! Ba ba!" Người trẻ tuổi kia kêu khóc bò tới, ôm thật chặt thi thể của D'Amico.
Damon im lặng cất bước, từ bên cạnh D'Amico và người trẻ tuổi kia đi qua.
"Ông chờ đấy, tôi nhất định sẽ giết ông." Người trẻ tuổi kia nhìn bóng lưng của Damon, đột nhiên rống lên.
Sau đó, gã lại nhìn về phía hai người bọn Luke ở cửa ra vào sân thượng: "Còn có mày, tất cả chúng mày đều không thể chạy thoát."
Hai tay Luke ôm ngực, ở bên trong hệ thống truyền tin hỏi: "Vị thiếu niên này can đảm lắm a, làm sao bây giờ?"