Damon căn bản là không để ý tới người trẻ tuổi kia, chỉ ở bên trong hệ thống truyền tin đáp lời: "Nó là con trai của D'Amico, Chris - D'Amico. Tôi từng điều tra qua, nó không tham dự vào "sự nghiệp" của D'Amico."
Luke: "Cho nên, ông dự định buông tha cho nó?"
Damon khẽ vuốt cằm: "Đúng thế. Tôi không phải là D'Amico, cừu hận với gã, không thể gây họa tới người nhà."
Luke ồ một tiếng, không nói gì nữa, chỉ nhìn Chris - D'Amico một cái, khóe miệng hơi nhếch lên: Đứa nhỏ này, có "tiền" đồ nha!
Từ bên trong kết nối tâm linh, hắn biết tính cách của vị đại thiếu gia này cũng không ra làm sao cả, đối phương nói muốn giết bọn họ cũng không phải là đang nói đùa.
Cố lên! Tôi xem trọng cậu nha, thiếu niên. Trong lòng Luke âm thầm chúc phúc cho người trẻ tuổi này, ba người xoay người mà đi.
Nhưng mà, hắn cố ý thả chậm bước chân, ngăn ở sau lưng cha con Damon.
Đợi đến lúc cha con Damon xuống lầu, lúc hắn đi đến cửa ra vào sân thượng, sau lưng đột nhiên truyền tới một tiếng súng nổ.
Ba!
Khóe miệng của Luke nhếch lên, xoay người nhìn tên dòng dõi nhà tội phạm Chris - D'Amico này: "Can đảm lắm."
Chris ngẩn người, lại một lần nữa bóp cò khẩu súng ngắn ổ quay trong tay.
Ba ba ba ba ba!
Luke hơi hơi nghiêng người, lắc lư thân thể vài cái, rút khẩu Colt King Cobra ra.
Ba!
Trán Chris xuất hiện một vết đạn, ngửa mặt ngã lên trên thân thể Frank - D'Amico, trên mặt vẫn là vẻ khó hiểu.
Gã không rõ, vì sao chỉ là khoảng cách mấy mét, chính mình lại không bắn trúng người đeo mặt nạ khuôn mặt tươi cười kia.
Luke thu súng trở về bao, nhìn vị D'Amico còn chưa nhậm chức đã bị hạ bệ này, bĩu môi: Thiếu niên, mồi câu rõ ràng như vậy mà mày đều đớp, mày đúng là vẫn too young, too simple nha.
Hắn sớm đã sở trường kỹ năng câu cá chấp pháp, ngay từ đầu đã biết trên người Chris có giấu súng, bởi vậy mới cố ý tụt lại sau cùng.
Để tiện cho vị D'Amico đời sau này ra tay, Luke không chỉ quay lưng về phía gã, còn hiểu lòng người thả chậm tốc độ chạp, chính là muốn thử sự kiên nhẫn của vị đại thiếu gia này.
Bây giờ xem ra, người trẻ tuổi đều không có đủ kiên nhẫn, việc này thật sự là quá tiếc nuối.
Cha con Damon lại một lần nữa xuất hiện ở bên trong thang lầu, nhìn về phía hắn đang đi xuống: "Sao rồi?"
Luke: "Thiếu gia D'Amico chờ không nổi, muốn dùng súng xử lý tôi."
Damon im lặng một lát, miệng há to, cuối cùng vẫn xoay người rời đi.
Ông ta không giết Chris - D'Amico, là lựa chọn của chính ông ta.
Nhưng Chris - D'Amico dám nổ súng với V, thì ông ta cũng không có tư cách yêu cầu V không bắn trả.
Ông ta còn không vĩ đại đến tình trạng đứng ra nói chuyện thay con trai của kẻ thù.
Mindy đi sau lưng Damon, lại lặng lẽ ngón tay cái lên với Luke, ý tứ đương nhiên là "Làm tốt lắm" .
Luke buông tay nhún vai, ra vẻ "tôi cũng rất bất đắc dĩ".
Năm phút sau, một mình Luke cõng một cái bọc lớn nhảy qua cửa sổ tầng 29, sau khi bắn dây thừng có móc ra, di chuyển sang một tòa cao ốc khác ở cách đó không xa.
Sau mấy lần đu đưa, bóng hình của hắn đã biến mất ở trong bóng đêm.
New Jersey, sau khi Damon cởi Armor ra chỉ còn mặc quần áo bó, ngơ ngác ngồi ở trên ghế trong phòng bí mật, mắt nhìn Mindy đang bận rộn ở bên cạnh.
Giờ phút này tiểu loli cũng đang mặc quần áo bó, đang từ trên tường gỡ xuống từng bức tranh: "Ba ba, chút nữa con tìm một cái va li rồi cất bọn nó vào nhé?"
Damon ừ một tiếng, im lặng một lát, đột nhiên nói: "Không, ngày mai đến trước mộ mẹ con đốt chúng đi, tất cả đều đã kết thúc rồi."
Mindy: "A, đốt?" Đây chính là những bức tranh mà Damon vẽ ra trong thời gian rảnh trong những năm gần đây, đều đủ để tập hợp thành mấy quyển manga.
Đây có lẽ cũng là sở thích duy nhất của Damon.
"Đúng vậy, đốt đi." Khoái cảm sau khi xử lý xong kẻ đại thù là D'Amico đã dần dần rút đi, cảm giác trống rỗng trong lòng Damon đang nhanh chóng sinh sôi.
Không còn D'Amico, sau này mình sẽ làm gì? Ông ta không nhịn được ở trong lòng tự hỏi.
Hơn 10 năm cố gắng chiến đấu, vào đêm nay đã triệt để kết thúc.
Ở buổi đêm sau khi báo được đại thù này, Damon mới phát hiện ra mình không có bất kỳ ý nghĩ gì đối với tương lai.
Mindy nhìn bộ dạng của cha mình, không nhịn được quan tâm hỏi: "Ba ba không sao chứ, có vẻ như không mấy vui vẻ?"
Damon mờ mịt một lát, thở dài.
Đây chỉ là một trận báo thù, sau khi làm xong chỉ giống như là trút được gánh nặng.
Vui vẻ? Không tồn tại.
Ngay cả khoái cảm trả được thù, cũng chỉ vẻn vẹn tồn tại trong chốc lát lúc đầu D'Amico nở hoa.
Trên thực tế, lúc Luke rời sân thượng cũng đã chú ý thấy trạng thái của ông ta không đúng, nên để hai cha con rời đi trước, để hắn ở lại kết thúc công tác dọn dẹp.
Trên đường trở về Damon còn kém chút lái xe lao xuống sông, sau đó không thể không để cho Mindy lái xe về nhà.
Lúc này, cửa phòng bị gõ vang.
Hai cha con đều nhìn về phía màn hình theo dõi, phát hiện ra một bóng người quen thuộc.
"Con đi mở cửa." Mindy lập tức bỏ đám bản gốc tranh vẽ trong tay lên trên bàn, nhanh như chớp chạy đi, cô bé rất không quen với trạng thái bây giờ của cha mình.
Cô bé không thể nói rõ loại cảm giác này, chỉ biết là cha mình đột nhiên trở nên chán chường, bộ dáng uể oải không còn sức sống.
Mở cửa phòng, Luke ôm một cái bọc lớn đi vào.
"Ba ba của em đâu?" Hắn mở miệng hỏi.
Mindy chỉ chỉ về phía phòng bí mật đang rộng mở, nhỏ giọng nói: "Đang ở nơi đó ngẩn người, giống như đột nhiên trở nên không vui vẻ vậy."
Nghe thấy lời này, tâm tình vốn đang tốt của Luke cũng hơi hơi thu liễm: "Để anh đi xem một chút."
Ném cái bọc trong tay lên trên bàn trà trong phòng khách, hắn đi đến cửa phòng bí mật, nhìn Damon ở bên trong đang cầm một chồng bản gốc tranh vẽ ngẩn người, cong đốt ngón tay lại gõ gõ lên cửa: "Sao thế, mệt mỏi?"
Damon nghe thấy tiếng của hắn, rốt cuộc hơi tỉnh táo lại một chút: "Cậu tới rồi à, ngồi đi."
"Không cần." Luke khoát tay, ánh mắt và năng lựuc kết nối tâm linh đều đang quan sát Damon, rất nhanh đã nở một nụ cười.
"Giải quyết xong D'Amico, cảm thấy không còn chuyện để làm, mất đi mục tiêu sống?" Hắn hỏi.
Với V, Damon không có gì cần phải giấu diếm: "Lúc Mindy sinh ra, tôi vẫn còn là một cảnh sát bình thường, luôn thề phải bắt được D'Amico. Bây giờ, rốt cuộc gã chết rồi, tôi lại không còn là cảnh sát nữa."
Luke gật đầu: "Cho nên, ông muốn về hưu hoặc sinh hoạt dưỡng lão?"
Damon hơi do dự một chút, vẫn lắc đầu: "Tôi không biết, bây giờ trong đầu không có ý tưởng gì cả."
Luke trầm ngâm một lát, ánh mắt rơi lên bên trên một bản tranh vẽ gốc trong tay ông ta, đột nhiên nói: "Vậy, sau này làm một họa sĩ vẽ truyện tranh đi?"
Damon ngạc nhiên nghiêng đầu nhìn: "A?"
Luke ra hiệu về phía chồng tranh vẽ gốc trong tay ông ta: "Mặc dù tôi không đọc truyện tranh nhiều, nhưng trình độ của những bức họa này cũng không thấp, cho nên ông có thể cân nhắc, làm một người vẽ truyện tranh."
Damon vốn định nói "Làm sao có thể", nhưng lời đến khóe miệng, lại dừng lại.
Cầm chồng tranh vẽ gốc trong tay, lật qua lật lại từng tờ, trong lòng ông ta không nhịn được bắt đầu suy tính đề nghị này của Luke.
Ông ta tuyệt đối là có thiên phú đối với việc vẽ tranh, ít nhất ở lĩnh vực truyện tranh là như vậy.
Như thế mới có thể để ông ta biến trải nghiệm quá khứ của mình thành truyện tranh cho Mindy xem, để những bưc tranh này làm bạn với cô bé vượt qua thời gian thơ ấu.
Luke nghiêng đầu nhìn Mindy đang đứng ở phía sau cách đó không xa: "Để anh và cha em đơn độc nói chuyện, được chứ?"
Mindy ồ một tiếng, ngoan ngoãn rời đi.