Luke đi vào trong gian phòng bí mật, tiện tay đóng cửa lại, vừa đi dọc theo bức tường, nhìn các loại vũ khí treo trên tường, vừa lên tiếng: "Ông đã bao giờ nghĩ tới tương lai chưa? Trước khi báo thù thành công vào đêm nay."
"Tôi..." Damon hồi tưởng một chút, bất đắc dĩ lắc đầu: "Thật sự là chưa từng nghĩ tới chuyện này."
"Vậy tương lai của Mindy thì sao?" Hắn tiếp tục hỏi.
Bờ môi của Damon giật giật, nói không ra lời, chỉ có thể im lặng lắc đầu.
Ánh mắt của Luke rơi lên trên vũ khí treo ở trên vách tường, miệng nói: "Trước kia ông không được lựa chọn, không báo thù rửa hận sẽ ăn ngủ không yên, không có thời gian suy nghĩ tới tương lai. Bây giờ thì thế nào?"
Damon không phản bác được.
Trước đêm nay, căn bản là ông ta chưa từng cân nhắc tới cuộc sống sau này của mình và con gái sẽ như thế nào.
D'Amico không chết, tâm tư của ông ta chỉ đặt ở trên việc báo thù.
Luke xoay người nhìn về phía ông ta: "Bây giờ ông mới ngoài bốn mươi, Mindy còn chưa tròn mười ba tuổi, hẳn là ông nên cho bản thân và cô bé có cơ hội lựa chọn lại một lần nữa."
Damon thở ra một hơi: "Cậu có đề nghị gì không?"
Luke đưa tay chỉ vào chồng tranh vẽ gốc trong tay ông ta: "Giống như lời tôi đã nói, ông có thể thử làm một họa sĩ vẽ truyện tranh, dù sao thì ông cũng không dựa vào công việc này để kiếm cơm, không sợ bị từ chối bản thảo."
Damon chần chờ: "Như vậy... được chứ?"
Ông ta không thể tưởng tượng ra cảnh về sau tay của mình chỉ cầm bút vẽ.
Luke cười khẽ: "Trước tiên tự cho mình một kỳ nghỉ dài đi, từ bên trong tiết tấu sinh hoạt trong quá khứ đi ra đi."
Nhìn ánh mắt của Damon rơi vào mớ vũ khí bên trên vách tường, hắn tiếp tục nói: "Còn những vật này, cùng với việc ông sẽ sử dụng chúng như thế nào, đều sẽ là một chút ham muốn nghiệp dư, mà không còn là ham muốn duy nhất."
Damon nghe đến đó, vô ý thức gật đầu.
Để ông ta triệt để từ bỏ súng và vũ khí tập hợp được trong mấy chục năm, thực sự là ông ta không làm được.
"Bây giờ lại nói tới chuyện của Mindy đi." Luke chuyển chủ đề: "Ông cần lại một lần nữa quy hoạch cuộc sống sau này, Mindy cũng giống như vậy."
Damon hơi vò đầu: "Cậu có ý kiến gì không?"
Luke: "Nhìn xung quanh xem, một cô bé 12 tuổi bình thường đều đang làm gì? Chính là đọc sách nha."
Damon ngạc nhiên: "Chẳng lẽ, còn muốn cho Mindy đi đọc... Tiểu học?"
Luke không nhịn được lấy tay bụm trán: "Damon, Mindy đã sắp mười ba tuổi, đầu óc cũng rất thông minh, trực tiếp học lớp bảy không được sao."
Đi học tiểu học? Nói đùa gì thế! Với mức độ thành thục của Mindy, đi học tiểu học còn không nhàm chán chết.
Tiểu loli bạo lực này rảnh rỗi sẽ cảm thấy vô cùng nhàm chán, làm không cẩn thận chỉ sau mấy ngày sẽ đánh cho đám nam sinh tiểu học ngây thơ kia phải kêu cha gọi mẹ.
Damon xấu hổ: "Tuổi của nó hẳn là nên đi học lớp sáu rồi."
Luke: "Đi học cũng không phải là để cho con bé học tập tri thức gì cả, con bé có chút tri thức còn phong phú hơn cả sinh viên, nhưng có thể để cho con bé học tập phương thức giao lưu giữa người bình thường, gặp chuyện cũng không thể lúc nào cũng dựa vào việc chém chém giết giết để giải quyết vấn đề."
Damon lại một lần nữa gật đầu, không thể phản bác.
Bây giờ để ông ta lại tập trung hết tâm trí, lập mưu trù tính hành động quét dọn phần tử băng đảng, chính ông ta đều cảm thấy không có hứng thú.
Bởi vì, con boss bự D'Amico thuộc về hai cha con bọn họ đã lạnh hẳn, hơn nữa vị đại ca đầu trọc kia chắc chắn là sẽ không giống như những con Boss lớn ở trong trò chơi, cách một ngày lại phục sinh trở lại.
Từ nay về sau, bọn họ không cần tiêu xài cho việc mua sắm vũ khí trang bị, huấn luyện tình báo, trắng trợn thanh tẩy cướp đoạt thành viên băng đảng nữa.
Với kiểu chi tiêu sinh hoạt bình thường của hai cha con, làm ba, năm vụ là có thể thoải mái an nhàn sống cả năm.
"Suy nghĩ một chút đi, về sau ông đi tham gia hoạt động cha con trong trường học, chẳng lẽ lại nói nghề nghiệp của mình là sát thủ." Luke nói: "Hơn nữa ít nhất thì vẽ truyện tranh cũng là một loại nghề nghiệp bình thường, đúng không?"
Damon lại một lần nữa gật đầu.
Nói đây, Luke cũng cảm thấy đã đủ rồi: "Những việc này cũng không cần phải gấp gáp, chờ một tuần hay một tháng sau mới quyết định cũng không muộn. Khoảng thời gian này hai người cố gắng nghỉ ngơi, cân nhắc kỹ cho Mindy và chính mình đi."
Nói xong, hắn mở cửa chính phòng bí mật, đi ra ngoài.
Mindy đã thay đổi một bộ áo ngủ bé heo màu hồng phấn ngồi trên ghế sô pha xem tivi.
Nghe thấy động tĩnh, cô bé nghiêng đầu quăng tới một ánh mắt ra vẻ "mọi chuyện sao rồi".
Luke giơ tay ra hiệu OK, vừa chạy ra ngoài vừa nói: "Đúng rồi, đêm nay còn có chút thu hoạch nhỏ, tôi thuận tiện mang về."
Damon không quá mức để ý, Mindy lại hiếu kì: "Là thứ gì thế?"
Luke kéo khóa mở cái ba lô lớn đặt ở trên bàn trà kia ra: "Là đồ ở trong tủ bảo hiểm trong hang ổ của D'Amico, đại khái có khoảng hai triệu đô la. Tôi đã lấy phần của tôi, 1 triệu này là thành quả lao động đêm nay của hai người."
Mindy nghe xong, cũng không có hứng thú gì.
Cô bé không ghét tiền, nhưng cũng không thiếu tiền.
Trừ lúc mua trang bị, những lúc khác, cô bé quả thật là không có nhu cầu quá lớn đối với tiền.
Damon khoát khoát tay: "Đêm nay nhờ có hỗ trợ của cậu, chúng tôi mới thuận lợi xử lý xong D'Amico, cậu cầm hết số tiền này đi."
Luke suy nghĩ một lát, gật đầu: "Được."
Hắn không muốn để hai cha con nhà này cảm thấy mình đang bố thí cho bọn họ, cầm số tiền kia, ít nhất cũng có thể để cho tâm lý của Damon cân bằng một chút.
Kéo theo cái ba lô to kia, hắn vuốt vuốt cái đầu nhỏ của Mindy: "Anh mới vừa nói với cha em rồi, hai người sẽ có một kỳ nghỉ nhàn nhã, em phải chuẩn bị cho tốt, đi đối mặt với tương lai tốt đẹp hơn nha, Mindy."
Mindy hiếu kì: "A? Ba ba muốn làm gì?"
Luke: "Ông ấy có thể sẽ làm một họa sĩ vẽ truyện tranh, ổn chứ?"
Mindy: "Cool! Về sau em sẽ được đọc truyện tranh trực tiếp."
Hệ thống: Mindy - Macready đưa ra yêu cầu, gia nhập đoàn đội của ký chủ, bây giờ là đồng đội một sao.
Luke: ... WTF! Tiểu loli này có phải là quá dễ bị lừa hay không, nói hai câu như vậy mà đã trở thành đồng đội?
Trong lúc nhất thời, tâm trạng của hắn trở nên phức tạp, không nhịn được lại một lần nữa xoa xoa cái đầu nhỏ của Mindy: "Hôm nay quá trễ rồi, có thời gian lại tặng cho em chút quà, ok?"
Mindy duỗi ngón út ra: "Một lời đã định."
Luke cười nhẹ, cũng duỗi ngón út ra móc với đầu ngón tay nhỏ nhắn: "Một lời đã định."
Một lát sau, bóng hình của hắn đã biến mất ở trong màn đêm, hai cha con đứng ở phía sau cửa sổ đưa mắt nhìn hắn rời đi.
Mindy mở miệng nói: "Ba ba, anh ấy thật sự là một người tốt, đúng không?"
Damon gật đầu: "Đúng thế."
Trầm ngâm một lát, ông ta vỗ vỗ lên trên vai Mindy: "Đi sang đây một lát, ta có việc nói với con."
Hai cha con đi trở về ghế sô pha trong phòng khách, Damon mới nói vài câu, Mindy lại một lần nữa kêu lên: "Cái gì? Cha đang nói đùa con đấy à! Đi học là cái quỷ gì, đây chính là tương lai tốt đẹp gì đó hả? V, tên khốn kia ~ "
Damon im lặng một lát, mới mở miệng nói: "V nhắc nhở ta, về sau xác thực là con nên có một cuộc sống bình thường."
Mindy trợn to hai mắt: "Con cảm thấy, sinh hoạt bây giờ của chúng ta rất bình thường mà."
Damon cười khổ: "Mindy, Frank - D'Amico đã chết rồi, địa bàn của gã rất nhanh sẽ bị những băng đảng khác nuốt vào. Chúng ta không cần phải hàng ngày nghĩ cách đối phó với gã, cũng không cần thường phải thường xuyên đi phá huỷ hang ổ của gã nữa."
Mindy không hiểu: "Nhưng vẫn còn những người xấu khác mà, chẳng lẽ về sau chúng ta không đối phó với chúng nữa?"
Damon lắc đầu: "Không, nhưng bọn chúng không phải là D'Amico, chúng ta không thể tiếp tục tốn quá nhiều tinh lực nhằm vào bọn chúng. Về sau, chúng ta sẽ có rất nhiều thời gian nhàn rỗi, cho nên V đề nghị cho con đi học."