Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 924: CHƯƠNG 924: HỌC PHÍ, TIỂU LOLI Ở ĐƯỜNG CÙNG PHẢN KÍCH

Nhìn biểu lộ trợn mắt há miệng của Mindy, Damon vội vàng bổ sung một câu: "Bắt đầu từ lớp bảy."

"V, tên khốn kiếp kia ~" Mindy bỗng nhiên đứng lên, ở trên ghế sô pha dùng sức giơ chân: "Ở lớp bảy không phải đều là một đám trẻ ranh hay sao? Tại sao con phải đi học giống như lũ trẻ ranh kia? A a a ~~ "

Damon không ngăn cản con gái la hét, mặc cho cô bé phát tiết cảm xúc, chỉ tiếp tục nói: "V còn đề nghĩ ta làm một họa sĩ vẽ truyện tranh nữa, mà ta chỉ mới vẽ ở trong nhà là chính, không phải là cũng phải thử nghiệm làm quen với loại nghề nghiệp mới này hay sao? Bắt đầu từ ngày mai, sinh hoạt của chúng ta sẽ rực rỡ hẳn lên."

Mindy ôm lấy cái đầu nhỏ, nặng nề ngã ở trên ghế sô pha lăn qua lăn lại: "Đi học tính gì là cuộc sống mới!"

Mặt Damon lộ vẻ áy náy: "Mindy, thật xin lỗi."

Tiểu loli đang tại lăn qua lăn lại dừng lại, nghiêng đầu nhìn ông ta: "A?"

Damon sờ lên cái đầu nhỏ của cô bé: "Đây đều là do cha ích kỷ. Luôn nghĩ tới việc báo thù, kéo con vào cuộc. V nhắc nhở ta, con hẳn là nên có cuộc sống bình thường, mà không phải là mỗi ngày đi theo ta đi ra ngoài giết người."

Mindy: "Chúng ta giết đều là người xấu, chuyện này có gì sai."

Damon: "Thế nhưng, con có bạn bè hay không?"

Mindy nhăn đôi lông mày nhỏ lại, nghĩ trong chốc lát mới thăm dò hỏi: "V có tính không?"

Damon nở nụ cười khổ: "Những đứa trẻ khác, chí ít đều có mười mấy người bạn học, dù không phải là bạn thân nhưng cũng có thể gọi ra tên, cùng nhau đùa giỡn. Con thì chỉ có thể nghĩ đến V, thậm chí ngay cả mặt của hắn con đều chưa thấy qua."

Mindy á khẩu không trả lời được.

Bạn cùng lứa gì đó thì cô bé không quan tâm, nhưng đúng là cô bé chưa từng thấy qua khuôn mặt của V.

Nhưng kỳ thật tấm mặt nạ tươi cười kỳ dị kia của V cũng khá thú vị? Tâm tư của tiểu loli đột nhiên đi chệch một chút.

Lại trò chuyện thêm một hồi lâu nữa, rốt cuộc Damon để cho Mindy chấp nhận hiện thực —— cô bé phải đi học, hơn nữa chỉ trong vòng 1-2 tuần tới.

Damon nói ra quyết định này, vẫn không quên tự động viên: "Không sai, về sau chúng ta cần phải học cách sống của người bình thường, không có khả năng lại đi chém chém giết giết."

Mặt mũi của Mindy tràn đầy sự tuyệt vọng, lại không thể phản bác cha mình.

D'Amico chết rồi, cô bé và cha mình xác thực là đã không còn lý do tiếp tục ra ngoài tiêu diệt người xấu nữa.

Đột nhiên, trong đầu cô bé hiện ra một chút ý tưởng.

Cực nhanh bắt lấy chút ý tưởng ấy, cô bé ngăn cha mình đang ở nơi đó thao thao bất tuyệt quy hoạch tương lai lại: "Ba ba, bây giờ chúng ta có một vấn đề rấtlớn."

Damon nghiêng đầu nhìn sang: "A, vấn đề gì?"

Mindy: "Vừa rồi hình như ba ba mới đưa hết 1 triệu cho V."

Damon không để bụng: "Đúng, nhưng đó là hắn nên có được."

Mindy gật đầu: "Đúng, con cũng cảm thấy là anh ấy nên có được, nhưng học phí của con thì sao?"

Damon đột nhiên sửng sốt, ngơ ngác hỏi: "Học... Phí?"

Mindy: "Ba ba, chẳng lẽ ba ba muốn đưa con đi tới khu người da đen hoặc khu trường công học tiếng Tây Ban Nha hay sao? Như thế xác thực là không cần bỏ tiền ra, nhưng con sợ chính mình sẽ không nhịn được đánh chết một ít tên lưu manh băng đảng vặt vãnh."

Damon liên tục lắc đầu.

Trong những ngôi trường có hoàn cảnh kém ở nước Mỹ, rất nhiều đứa trẻ đều có quan hệ thân thích với đám lưu manh băng đảng, thậm chí có người dựa vào những mối quan hệ này đưa cần vào buôn bán trong trường học, tính nết của những đứa bé này cũng không hề tốt.

Đại bộ phận trong số bọn chúng, mấy năm sau sẽ là thành viên băng đảng mới, chính thức chuyển chức làm con buôn cần hoặc dược phẩm.

Với tính tình của Mindy, xảy ra xung đột với những đứa trẻ kia dường như là điều tất nhiên, mà gây chuyện ở trong trường học thực sự là rất khó giải quyết hậu quả.

"Hai tuần này ta sẽ đi tìm trường cho con, khẳng định là loại có hoàn cảnh tốt nhất kia." Damon nói.

Mindy nháy mắt, nhìn ông ta: "Vậy học phí thì sao?"

Damon vuốt ve bộ ria mép của mình: "Hẳn là sẽ không tốn bao nhiêu tiền chứ?"

Mindy tiện tay với lấy laptop bên cạnh, tìm tòi một lát, quay màn hình sang cho cha mình xem: "Trường trung học Trevor này, là một ngôi trường tốt bên trong các trường trung học cơ sở ở New York. Tạm thời không cân nhắc tới vấn đề xếp lớp cho xon, nhìn thử xem học phí nhập học bình thường của nó là bao nhiêu?"

Damon liếc qua, không hiểu nói: "Một học kỳ hơn 20 ngàn, cũng không nhiều lắm mà?"

Mindy: "Đúng là không nhiều. Thế nhưng, chúng ta không có tiền."

Damon: "A?"

Mindy: "Tiền chúng ta góp nhặt được trước đó, thật vất vả mới trả hết nợ cho V. Mấy ngày nay chúng ta vì làm quen với Armor mới, đi tìm băng đảng Ireland kia gây phiền phức, kết quả là cao tầng của bọn chúng đều trốn hết, cũng không kiếm được chút tiền nào."

Damon nhớ lại một chút, phát hiện ra chuyện đúng là giống như lời Mindy nói, trong nhà thật sự là không có tiền.

Mindy nhìn nét mặt của ông ta, hung hăng bổ sung một đao: "Ba ba, con nhớ là Armor mới lần này, hình như chúng ta lại nợ V 1 triệu?"

Ngón tay đang xoa ria của Damon dừng lại, sắc mặt cứng ngắc, giống như là đã bị hóa đá.

Thật đúng là ông ta đã quên mất chuyện này.

Vốn cho rằng sau khi báo thù xong thì mình sẽ được nhẹ gánh, kết quả là đột nhiên lại phát hiện ra chính mình vẫn là một con nợ lớn.

Mindy nhìn nét mặt của cha mình, trong lòng vụng trộm vui: "Cho nên, chúng ta vẫn nên đi tìm thêm mấy con dê béo, hung hăng vớt mấy vố đi."

Damon nhíu mày: "Tạm thời thong thả, nghỉ ngơi mấy ngày rồi lại nói." Ông ta cũng không muốn mới vừa nói dứt miệng, dứt lời đã bị mất mặt.

Mindy thở dài, đi về phía phòng riêng của mình.

Damon: "Con sao thế? Tức giận à?"

Mindy: "Ba ba, con nào có nhỏ mọn như vậy. Ba ba chờ một chút, con tìm chút đồ vật."

Một lát sau, cô bé từ trong phòng đi ra, hai tay ôm một... con heo đất tiết kiệm màu hồng phấn.

Damon tiếp tục ngơ ngác: "Con làm gì thế?"

Mindy đặt con heo đất màu phấn hồng lên trên bàn trà, một đấm đánh nát nó, tiền mặt và tiền xu vụn vặt lẻ tẻ từ bên trong tản mát khắp mặt bàn.

Cô bé không nhanh không chậm bắt đầu đếm, miệng nói: "Ba ba, đây là tất cả số tiền còn lại trong nhà. Để con đếm thử xem, chỗ này hẳn là đủ để chúng ta ăn mấy bữa thức ăn nhanh."

Damon: "A? Chờ một chút, mấy ngày trước không phải là ta mới cho con 1000 đô la hay sao?"

Mindy: "Nhưng cha bảo con đặt một đôi Butterfly knife kiểu số 42 chế tác thủ công, còn có hai con dao quân dụng kinh điển mà cha nhìn trúng mà? Không đủ tiền, con còn phải bù thêm mấy chục đô la vào nữa."

Vừa nói, trong lòng tiểu loli vừa cười trộm, trên tay đã nhanh chóng đếm xong tiền: "OK, còn 114 đô 53 cent, hai chúng ta bớt ăn bớt mặc một chút, hẳn là có thể sống qua hai ba ngày."

Damon: "..."

Đối mặt với "nan đề" mà con gái đưa ra, ông ta phát hiện ra mình rất khó có thể tiếp tục kiên trì ý nghĩ trước đó.

Thở dài, ông ta đứng lên, cầm lấy Armor đặt bên cạnh còn chưa treo vào trong tủ chứa đồ: "Rồi, đổi trang bị đi, đêm nay chúng ta lại đi làm một chuyến nữa."

Mindy cười khanh khách, cực nhanh đi thay quần áo.

Damon nhìn thấy con gái vui vẻ như vậy, trong lòng bất đắc dĩ: V, tôi đã cố hết sức rồi, nhưng có vẻ kết quả cũng không hề tốt.

Nhưng mà, làm đàn ông cần phải giữ chữ tín.

Nói ngày mai nghỉ, vậy thì... Đêm nay đi tìm một băng đảng quét dọn một lần đi. Damon nghĩ như vậy, suy nghĩ mục tiêu phù hợp.

Một lát sau, hai cha con lại một lần nữa lái xe đi ra ngoài.

Trên xe, Mindy hỏi: "Lần này đi tìm ai đây?"

Damon: "Còn nhớ rõ nhóm lớn người vãng lai làm ăn với D'Amico mà chúng ta điều tra được trước đó không?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!