Nói tới đây, Matt nghiêng đầu về phía Foggy: "Mục đích của khoản tiền từ thiện này rất rõ ràng, chính là cho đám người nghèo khó bị tổn thất trong những vụ nổ ở khu Clinton lần trước. Foggy, có phải là cậu từng đề cập chuyện của bà Elena với một ít người hay không?"
Foggy vội vàng lắc đầu phủ nhận, anh ta cũng không dám mạo hiểm lĩnh loại "công lao lớn" này: "Không, chuyện này thật sự không phải là tôi làm, tôi không biết người nào có tiền cả. . ."
Nhìn ánh mắt hoài nghi của Karen, còn có thấu kính đen nhánh của Matt, đột nhiên anh ta hiểu ra: "Không, tôi biết không ít kẻ có tiền, nhưng có lương tâm giống như thế này thì không có một ai cả, hơn nữa tôi cũng không quá quen với bọn họ."
Matt gật đầu.
Trước đó anh ta và Foggy là thực tập sinh ở văn phòng luật sư đỉnh cấp Landman - Zack ở New York, ở nơi đó bọn họ đã thấy không ít kẻ có tiền.
Nhưng lúc công ty lớn siêu cấp Roxxon của nước Mỹ và một xí nghiệp danh nghĩa bị một công nhân mắc bệnh thưa kiện, vụ đó bị giao cho hai người bọn họ phụ trách, đồng thời yêu cầu truy tố ngược lại vị công nhân mắc bệnh chờ chết kia.
Cuối cùng Matt và Foggy lựa chọn rời chức.
Trên thực tế, một khi chiến thắng vụ kiện kia, bọn họ sẽ có thể ở lại văn phòng luật sư Landman - Zack, trở thành luật sư chính thức.
Đó là chuyện tốt mà vô số sinh viên luật tha thiết ước mơ, tiền lương hàng năm ở mức triệu là chuyện ở trong tầm tay, nhưng cuối cùng vẫn bị hai người từ bỏ.
Bởi vậy, đối mặt với khoản quyên tặng kếch xù giống như là từ trên trời rơi xuống này, tâm tình của hai người chập trùng không ít, nhưng cũng không hề cảm thấy mừng như điên.
Nhiều khi, cất giấu ở bên trong đĩa bánh không phải là thuốc độc thì chính là lưỡi câu.
Nhưng theo kiến thức và thường thức pháp luật của hai người, cũng không phát hiện ra bên trong hiệp nghị quyên tiền nàycó vấn đề gì.
Thứ nhất, quyền sử dụng món tiền từ thiện 2 triệu 300 ngàn này không ở trong tay bọn họ.
Cho dù sau này lai lịch của dòng tiền có vấn đề, vậy cũng chỉ có thể đi tìm người quyên tiền, mà không thể tìm phe thứ ba không liên quan như bọn họ.
Thứ hai, nội dung bên trong hiệp nghị quyên tặng đối với văn phòng rất đơn giản, tuyệt đối không có cạm bẫy che giấu nào, ngược lại còn có bó lớn lỗ thủng để lách.
Với trình độ luật học của hai vị tiến sĩ ở đại học Colombia này, rất xác định số tiền kia về sau không hề có nguy hiểm.
Thế nhưng mà, người nào lại không hiểu thấu quyên nhiều tiền cho văn phòng của bọn họ, cùng với những người ở khu Clinton này như vậy?
Trong lúc nhất thời, ba vị nguyên lão rơi vào bên trong yên lặng.
Cuối cùng vẫn là Karen đánh vỡ nó: "Có phải là chúng ta nên thông báo cho Elena một chút hay không, bây giờ nhà bà ấy mới chỉ sửa xong đường điện nước mà thôi, những thứ khác trên cơ bản đều không có tiền làm. Đơn xin tiền trợ cấp đã gửi đi rất nhiều ngày rồi nha?"
Lúc này Foggy và Matt mới từ trong suy tư giật mình tỉnh lại.
Bọn họ ngẩn ở đây lo lắng cho 600 ngàn cho văn phòng, còn không bằng mau chóng giúp những người bị hại trong mấy vụ nổ xin được tiền từ thiện.
Dù sao thì tiền quyên cho văn phòng còn có thể tạm thời không sử dụng, nhưng những vụ nổ kia đã để cho rất nhiều gia đình nghèo hỏng cửa nát tường, nứt mái mưa dột.
Nghĩ tới đây, Foggy từ trong bọc lấy ra một chồng văn kiện dày: "Tôi có tư liệu của những người kia ở đây, chút nữa đưa số điện thoại cho cô, cô thông báo cho bọn họ chạy tới điền mẫu đơn nhé."
Karen: "Không có vấn đề."
Matt: "Tôi xem tư liệu của bọn họ trước một chút, tìm ra gia đình có tình huống kém nhất trong đó, có thể xếp mẫu đơn của bọn họ lên trước."
Ba người nói xong lập tức bắt đầu làm việc.
. . .
Buổi chiều, Luke và Selina tan tầm về nhà, lái xe đi ngang qua văn phòng, phát hiện ra nơi này không ngừng có người ra ra vào vào.
Chỗ tốt là rất nhiều người ở nơi này không có xe, cho nên tình huống kẹt xe cũng không xảy ra.
Trong lòng Luke đã đại khái hiểu là có chuyện gì xảy ra, Selina lại hiếu kì: "Đây là đang làm gì thế, Foggy và Matt sắp giàu rồi à? Có nhiều khách hàng tới cửa như vậy."
Luke liên tục gật đầu: "Nhất định là sắp giàu rồi. Uhm, chúng ta đi lên xem một chút đi, nói không chừng còn có chuyện khác thì sao."
Selina lại lắc đầu: "Tôi nhìn có vẻ là không giống như thế. Vẻ mặt của những người này mặc dù đều có chút vộu, nhưng đại đa số đều có vẻ rất vui, bọn họ cũng không giống như đám côn đồ, không thể là chạy tới cướp đoạt sở sự vụ được."
Luke dừng xe ở ven đường: "Chỉ là này sở sự vụ này, thứ đáng tiền nhất bên trong đoán chừng chỉ có quần áo trên người Matt và Karen."
Selina đẩy cửa, cười ha hả: "Cũng đúng, quần áo của Foggy. . . Ha ha."
Hai người đi lên tầng ba, bên trong cầu thang cũng không ngừng có người từ trên đi xuống dưới, cảm giác giống như một cuộc họp xã khu vậy.
Dĩ vãng nếu như tập hợp đông người thế này khẳng định sẽ là một đám cãi lộn, giờ phút này lại rất bình thản, cùng lắm chỉ dùng ánh mắt im lặng tranh đấu, ý đồ dùng ánh mắt đâm chết đối phương, lại không có ai cãi nhau ẩu đả.
Đợi tới túc leo lên tầng ba, hai người bọn Luke đi qua đầu bậc thang muốn đi tới cửa văn phòng, lại bị mấy người cùng nhau hét dừng.
"Này, chớ chen ngang chứ."
"Chen ngang sẽ bị xếp xuống sau cùng đấy."
"Tuổi còn trẻ như thế, như thế nào lại không biết xếp hàng như vậy?"
Luke cũng không tức giận, cười nói: "Chúng tôi không phải là tới làm nghiệp vụ."
Kết quả là một đống người quăng ánh mắt khinh bỉ tới, một người da đen lanh mồm lanh miệng nói như rap: "Ừm a ~ trước đó, đã có người từng nói như vậy. Người anh em ~ lý do này không dùng được đâu. Ô ~ ra đằng sau xếp hàng đi."
Luke, Selina: . . . Ông thực sự là nên đi làm ca sĩ mới đúng.
Luke cũng không có ý định tán gẫu với những người này, chỉ móc điện thoại ra gọi Foggy.
Một lát sau, Karen mặc một chiếc áo sơ mi hoa màu lam thật mỏng từ trong sở sự vụ ló đầu ra.
Tháng mười một ở New York này, vậy mà trán của cô ta lại đang đổ mồ hôi, trên gương mặt là hai vùng đỏ rực, giống như là mới vừa vận động dữ dội vậy.
Hướng về phía hai người bọn Luke vẫy tay, ra hiệu cho bọn họ đi tới, miệng cô ta vẫn còn đang giải thích với đám người đang xếp hàng: "Không phải, bọn họ không phải tới để điền mẫu đơn, nhà bọn họ không có việc gì."
Mọi người đang xếp hàng nghe thấy thế, mặc dù có chút không tình nguyện, nhưng vẫn miễn cưỡng tránh ra một con đường.
Vừa rồi mấy người chế tạo phiền phức ở nơi này, đã bị đuổi ra sau tiếp tục xếp hàng, mọi người cũng không muốn chính mình lại giẫm lên vết xe đổ.
Trên thực tế, bọn họ xếp hàng trước sau chẳng qua chỉ là tiêu hao thêm chút thể lực, trình tự đệ trình mẫu đơn chân chính vẫn sẽ dựa theo tình trạng thiệt hại của nhà bọn họ.
Điều này, Matt và Foggy đương nhiên là sẽ không nói với những người này.
Vẫn để cho bọn họ có chút kiêng kỵ là tốt nhất, bằng không thì có thể là những người này sẽ chen hết vào trong văn phòng, nếu như thế sẽ không thể làm được việc gì cả.
Hai người bọn Luke tốn hơn một phút, mới thông qua khoảng cách ngắn ngủi hơn 20m, đi vào văn phòng luật sư của Foggy và Matt.
Hai người kia đang bận rộn, chỉ riêng phần mình lên tiếng chào hai người bọn Luke, Foggy trực tiếp mở miệng nói: "Thật có lỗi, hôm nay quá bận, có chuyện gì không?"
Luke cười nói: "Không có việc gì. Tôi ở dưới lầu thấy ở đây có rất nhiều người đang tụ tập, sợ nơi này của các anh xảy ra chuyện gì, nên đến nhìn thử xem."
Foggy: "Vật thật sự cám ơn cậu, chỉ là tạm thời cũng không có việc gì, chúng tôi đang xử lý một chút nghiệp vụ mới vừa nhận được."
Luke nghiêng đầu nhìn hàng người xếp hàng dài bên ngoài phòng làm việc, gật đầu: "Đây cũng không giống như là một chút nghiệp vụ, đây có vẻ như là sắp kiếm bộn tiền a."
Foggy và Matt cũng không khỏi phải dừng lại một chút, gần như đồng thời nở nụ cười khổ.
Nếu như nói lời này của Luke là đúng, thì những người trước mắt này đều là tới đòi tiền, mà không phải là đưa tiền.
Nếu như nói lời này của Luke là sai, vậy hai người bọn họ xác thực là mới vừa kiếm được một số lớn tiền của phi nghĩa, mặc dù vẫn còn chưa đi đổi chi phiếu 50 ngàn đô la tháng thứ nhất này ra tiền mặt.