Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 928: CHƯƠNG 928: ĐÁP LỄ, MỜI KHÁCH, ĐỀ NGHỊ

Foggy suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn giải thích: "Đây xem như là viện trợ pháp lý, không thu phí."

Luke ồ một tiếng: "Được rồi, xem ra chuyện các anh mời khách vẫn còn phải chờ một thời gian."

Động tác của hai người hơi dừng một chút, Foggy vội vàng nói: "Tối đi, chính là buổi tối hôm nay, tan ca chúng tôi mời cậu và Selina đi quán bar."

Luke cười gật đầu: "Vậy được rồi, chúng tôi sẽ không quấy rầy các anh làm việc nữa, Bye!"

Lúc này Karen đang đứng ở cửa ra vào vừa vặn giơ hai hộp đồ vật lên, nghe thấy vậy mở miệng nói: "Luke, món bánh ngọt mà cậu tặng chúng tôi lần trước rất không tệ. Hôm nay vừa vặn cậu tới chơi, cậu mang thứ này về đi."

Nói xong, cô ta đưa đồ vật trong tay tới trước mặt hắn.

Luke nhìn tới, là hai hộp donut.

Nhìn kiểu đóng gói này rõ ràng là loại rất phổ thông, cùng với nhãn hiệu nghe cũng chưa từng nghe qua, hẳn lại là quà "tạ lễ" của những người hàng xóm láng giềng kia cho hai người bọn Foggy.

Hắn dở khóc dở cười, lại không thể từ chối.

Chính mình đùa giỡn, cũng chỉ có thể cắn răng nhận lấy.

Miệng nói cám ơn xong, hắn nói với Foggy và Matt: "Tối nay các anh tan ca xong thì liên hệ nhé. Uhm, thuận tiện chúc các anh làm ăn thịnh vượng."

Sau đó hắn cầm hai hộp donut này nhanh chóng rời đi, nếu không Karen còn cảm thấy món quà "hồi lễ" này quá nhẹ, lại cho hắn thêm hai hộp nữa thì quá là phiền phức.

Lưu lại Foggy cùng Matt lại một lần nữa cười khổ.

Mấy ngày này, việc "làm ăn" của bọn họ ở đây khẳng định là sẽ rất thịnh vượng, nhưng những mối "làm ăn" này lại đều không kiếm ra tiền.

Vì cái gì mà một vị thám tử lại luôn ưa thích nói những lời nói làm nhói lòng như vậy!

Luke và Selina vừa gạt người vừa đi ra ngoài sở sự vụ, lúc ra bên ngoài lên xe, Selina mới lau trán: "Người ở đây nhiều đến quá phận, tôi nóng tới mức đổ mồ hôi đây này."

Luke tiện tay đưa hai hộp donut cho cô: "Cô nếm thử xem."

"Đây là nhãn hiệu gì thế, sao tôi chưa bao giờ thấy qua?" Selina nói xong tiện tay mở hộp, cầm lấy một cái cắn một miếng: "Emumu! Mùi vị bình thường, hơn nữa còn quá ngọt."

Luke: "Cho Khối Vàng đi, nó thích ăn đồ ngọt nhất mà."

Selina nghĩ cũng phải, tiện tay ném hết hai hộp donut ra chỗ ngồi phía sau: "Khối Vàng, đây đều là của mày."

Khối Vàng: "Gâu gâu?"

Selina: "Chớ phàn nàn, rất ngọt."

Khối Vàng do dự một chút, cuối cùng vẫn xuống miệng.

Bây giờ nó càng ngày càng bắt bẻ đối với đồ ăn, nhưng chủ yếu là nhằm vào vị mặn và hải sản sống.

Loại thực phẩm như donut, một con chó vốn có chứng bệnh hảo ngọt như nó chưa bao giờ từ chối.

Thành công ném hai hộp donut ngọt khé cổ cho cái động không đáy Khối Vàng, Selina mới hỏi: "Bọn Foggy không giống như là đang giúp đám người thưa kiện, có vẻ là đang làm công tác tình nguyện, nếu như không kiếm tiền thì bọn họ lấy cái gì trả tiền thuê nhà và điện nước, dịch vụ. Hôm qua hình như là cậu còn nói, hóa đơn của bọn họ đã chất đống?"

Luke lái xe tiến vào cửa sau, đỗ vào ga-ra dưới tầng một: "Tối nay hỏi bọn họ một chút là biết thôi."

Selina: "Có vẻ như cậu thật sự thưởng thức hai người bọn họ?"

Luke ha ha: "Ở trong số những luật sư mà chúng ta từng thấy, nhân phẩm của hai vị này hẳn là xếp trong số ba thứ hạng đầu, thứ mà luật sư ở nước Mỹ thiếu sót nhất chính là nhân phẩm."

Selina không phản bác được.

Dùng một câu tục ngữ để hình dung thì: lLuật sư ở nước Mỹ, xử bắn toàn bộ thì có người sẽ bị oan uổng, xử bắn một nửa lại có quá nhiều cá lọt lưới.

Luật sư có nhân phẩm tốt, cũng giống như nhà tư bản không muốn kiếm tiền, đều là tồn tại cực kỳ quý hiếm.

Bảy rưỡi tối, Luke nhận được điện thoại của Foggy, mời hắn và Selina cùng đi tới quán bar Jessy ở góc đường uống rượu.

Rất nhanh, Luke và Selina đã đi ra ngoài, đi chưa tới hai phút đã tiến vào quán bar ở gần nhất này.

Quán bar làm ăn bình thường, người không nhiều không ít, làm ăn ở khu Clinton cũng không có cách nào làm quá tốt.

Ba vị nguyên lão của văn phòng luật sư đang ngồi ở quầy bar, hai người bọn Luke đi tới ngồi xuống bên cạnh bọn họ.

Vẻ mặt của ba người bọn Foggy đều có chút mỏi mệt, nhưng tinh thần lại rất không tệ, đang cười cười nói nói trò chuyện vui sướng.

Nhìn thấy hai người bọn Luke, ba người đều cười cất tiếng chào hỏi.

Foggy hào sảng vung tay lên: "Tùy tiện gọi, đêm nay tôi mời khách."

Mũi Luke hơi hơi hít một hơi, đã ngửi thấy ly Whisky trước mặt Foggy tỏa ra mùi vị mô phỏng cực đậm.

Lại nhìn sang bên cạnh chén rượu kia, một quả "quả ô-liu" màu xám đen nằm đó, Luke cảm thấy đây nếu không phải là một quả ô-liu mốc meo, thì hẳn cũng chính là một quả trám.

Hắn vội vàng nói: "Bia Corona Extra, hai chai."

Bà chủ mặc áo sơ mi ca rô đen đỏ nghiêng đầu nhìn hắn: "Cậu trưởng thành chưa? Tôi cần xem bằng lái của cậu trước, cậu cũng đừng đưa thẻ học sinh ra."

Luke mỉm cười, nhìn về phía Foggy.

Foggy: "Jessy, cậu ấy là bạn của tôi, làm sao có thể là trẻ vị thành niên, mang rượu lên là được."

Jessy bĩu môi: "Cậu cũng không hề giống như một người trưởng thành. Đương nhiên, khuôn mặt không tính."

Foggy: "..."

Sau khi giáng cho Foggy một đòn choáng váng, bà chủ quán Jessy lập tức lấy hai chai Corona Extra ra đặt vào trước mặt hai người bọn Luke.

Bà ta chỉ là rất có hảo cảm đối với khuôn mặt non nớt của Luke nên mới nói thêm vài câu.

Nếu không chỉ tính ở khu Clinton này, trẻ vị thành niên đều không có ai phụ trách, quỷ mới quan tâm Luke có uống rượu hay không.

Năm người cứ như vậy bắt đầu nói chuyện phiếm, nói tới tình huống "rầm rộ chưa từng có" ở văn phòng hôm nay.

Luke nghe một lát, đột nhiên mở miệng nói: "Dựa theo cách nói của các anh, đại đa số người trong đó chủ yếu là muốn sửa chữa nhà cửa, đúng không?"

Foggy uống một ngụm Whisky: "Không sai."

Luke vuốt cằm: "Anh tính xem, tìm một công ty sửa chữa nhà giá rẻ cho bọn họ, có phải là sẽ khá hơn một chút hay không?"

Foggy nghe xong chỉ lắc đầu: "Không có khả năng. New York không có công ty sửa chữa giá rẻ, chỉ làm riêng một cánh cửa ít nhất cũng sẽ thu phí một hai trăm đô la, giá tiền này là không thể rẻ được."

Luke: "Vậy, tự mình thành lập, lại tìm mấy người địa phương thì sao?"

Foggy và Matt đều không hiểu: "Người địa phương?"

Chuyện này liên quan gì tới người địa phương? Người địa phương làm việc thì cũng muốn kiếm tiền, không thể làm từ thiện không công được.

Luke: "Trên thực tế, công ty sửa chữa cần có lợi nhuận để duy trì hoạt động và để thuê mướn công nhân, giá cả không có khả năng quá thấp, chúng ta có thể từ hai phương diện này cắt giảm chi tiêu."

Foggy: "Nói một chút xem."

Luke: "Nếu như tìm vài người địa phương trợ giúp, lại từ bên ngoài thuê mấy công nhân kỹ thuật, như thế sẽ không có công ty sửa chữa kiếm tiền từ đó, đơn thuần thuê công nhân, tiền sửa chữa sẽ có thể giảm đi rất nhiều."

Foggy nghe xong liên tiếp lắc đầu: "Không thể làm được. Coi như thuê người ở đây, cũng sẽ không rẻ đi bao nhiêu."

Luke cười hắc hắc: "Tôi biết hai nhân tuyển, có thể để bọn họ đi phụ, bọn họ rất quen với việc bốc vác vận chuyển và phá dỡ."

Trong lúc nhất thời Foggy vẫn không hiểu ra sao, mặt của Matt hơi động: "Cậu nói là Charles và Rakka?"

Luke gật đầu: "Chính là bọn họ, hơn nữa chuyện này còn có thể trực tiếp nói với Temple và mẹ của Rakka, dùng danh nghĩa làm công tác tình nguyện cho xã khu để cho bọn họ tới làm việc, vừa vặn đây cũng là quỹ từ thiện mà."

Matt và Foggy đều cau mày tự hỏi.

Luke đề nghị như vậy, là bởi vì Charles và Rakka thuộc về trẻ vị thành niên, thuê bọn họ làm việc không cẩn thận sẽ gây ra phiền phức.

Chuyện này một khi bắt đầu, sẽ là một đại công trình cực kỳ chính thức.

Sở sự vụ của Foggy cũng sẽ phải ra mặt, vậy thì càng phải cân nhắc kỹ những vấn đề liên quan tới pháp luật này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!