Chuyện này không giống với lần trước Luke bắt hai tên nhóc da đen kia làm công tác sửa chữa nhà.
Đó chẳng qua chỉ là giao dịch miệng, tiền mặt kết toán trong ngày, người nào đó lại không sợ hai tên nhóc kia chạy đi kiện hắn.
Foggy nghĩ trong chốc lát, vẫn có chút chần chờ: "Chuyện này. . . Có thể làm được sao?"
Luke lại uống thêm một ngụm bia, khoan thai nói: "Lần trước sửa nhà, Charles và Rakka phụ trách vận chuyển rác rưởi và vật liệu xây dựng, lương mà tôi trả cho bọn chúng chỉ có 20 đô la mà thôi."
Foggy và Matt yên lặng.
Chuyện này đương nhiên là bọn họ biết rõ, Temple từng đề cập qua với bọn họ.
Đổi thành công ty sửa chữa chính quy, dù không có kỹ thuật, lương của công nhân chỉ phụ trách phụ việc vặt cũng sẽ không thấp hơn 50 đô la.
Bản thân vị công nhân kia cũng không kiếm được nhiều tiền như vậy, đại bộ phận trong đó bị công ty sửa chữa thu.
Vừa nghĩ như thế, hai người cảm thấy đề nghị này cũng có vẻ khả thi.
Luke cười nói: "Hơn nữa không phải là anh từng nói anh có quen bạn giỏi sửa chữa hay sao? Anh giúp Elena sửa ống nước là học từ chỗ bạn anh. Bây giờ anh tìm mấy người công nhân phù hợp, tiết kiệm một chút tiền cho những gia đình kia cũng tốt."
Foggy gãi gãi đầu: "Như vậy à? Chuyện này xác thực là có thể suy tính một chút."
Luke nói tiếp: "Công nhân làm việc vặt, trước tiên tạm quyết định là Charles và Rakka. A đúng rồi, lần trước tôi nhìn thấy bọn nó còn có bảy tám đứa bạn nữa, đứa cầm đầu kia hình như tên là Hudson gì đó! Hình như đám này cũng vô công rồi nghề, không bằng các anh trực tiếp liên lạc với người lớn trong nhà bọn nó đi, nói không chừng bọn nó cũng cần phần công tác này."
Foggy và Matt sững sờ, cùng nhau yên lặng.
Nói tới đây, hai người đã triệt để hiểu được.
Charles, Rakka, cùng với đám Hudson có điểm chung gì?
Thứ nhất, bọn chúng đều là trẻ vị thành niên hoặc là đám choai choai mới vừa thành niên ở khu Clinton.
Thứ hai, bọn chúng đều từng có ý định với nhà mới của Luke.
Lòng dạ của người nào đó, thật đúng là rất "lớn" nha! Trong lòng Foggy và Matt không khỏi oán thầm.
Nhưng đề nghị này của Luke xác thực là có tính khả thi, thành công cũng không ai bị tổn thất, cùng lắm thì chỉ để đám choai choai chơi bời lêu lổng kia cảm nhận được bài học công việc một lần.
Hơn nữa đây còn là một công việc đàng hoàng, được phát tiền lương.
Chuyện này gây hại đối với đám choai choai kia hay sao? Khẳng định là không phải.
Giống như là đại đa số trẻ con đều không thích đọc sách, nhưng đọc sách là việc xấu hay sao? Rất nhiều người lớn lên mới phát hiện, đọc sách thật sự là một chuyện tốt, chỉ là bọn nhỏ không quá hưởng thụ việc này mà thôi.
Luke cũng không để ý chuyện Foggy và Matt biết rõ lòng dạ của hắn nhỏ mọn.
Đây chính là dương mưu.
Dù sao... Hắn đưa tiền!
Chính mình dùng tiền thuê người làm việc, không có chút nào đuối lý cả.
Quỹ từ thiện và 2 triệu 300 ngàn kia, chính là thứ mà hắn dùng bí danh làm ra.
Loại bí danh không quá quan trọng này, Luke đã sớm lợi dụng tin tức của những người mất tích làm ra một đống lớn.
Mỗi một bí danh, sau khi dùng một hai lần sẽ bị từ bỏ, căn bản là không sợ người tra được, cho nên hắn trực tiếp đi vào sòng bạc tẩy trắng chút ít tiền đen để dự phòng.
Nói một cách đơn giản, những bí danh này chỉ cần cầm tiền mặt đi đổi thành thẻ đánh bạc, sau khi thua mấy lần lại đổi lại thành tiền, lập tức sẽ biến thành thu nhập do cá độ.
Chỉ cần nộp thuế, vậy nó chính là thu nhập hợp pháp.
Loại phương pháp này không thích hợp để chính hắn sử dụng, cũng không thích hợp để một thân phận sử dụng nhiều lần, làm như thế sẽ làm cho người khác chú ý.
Nhưng dùng một đống lớn bí danh chân thực đi rửa một chút tiền nhằm mục đích dự phòng, lại không thành vấn đề.
Tiền trong tài khoản của những bí danh chân thực này cũng không có nhiều, từ 1 triệu đến 100 ngàn, thậm chí 10.000 cũng có, loại bí danh sau cùng này có số lượng nhiều nhất.
Lúc cần dùng vào việc tư, Luke luôn dùng những bí danh này để thuê xe, thuê phòng, đặt trước vé máy bay, rất thuận tiện trong việc che giấu hành tung.
Mà lần quyên tiền này là ý tưởng mà hắn lâm thời làm ra.
Trước đó hắn cũng từng dùng bí danh quyên tiền cho trận động đất ở California, dù sao thì quyên góp đều là tiền đen, cả đời cũng dùng không hết.
Nhưng sau khi nhìn thấy Foggy và Matt, hắn cảm thấy có thể áp dụng loại thủ đoạn gián tiếp này để làm chuyện tốt.
Ở nước Mỹ này, xuất tiền nhất định là có thể tìm luật sư làm viện trợ pháp lý cho người nghèo, nhưng hắn không thể cam đoan mức độ chuyên nghiệp của những luật sư kia.
Trên thực tế, bản thân nước Mỹ cũng có loại viện trợ pháp lý không ràng buộc này.
Câu nói "Nếu như bạn không trả nổi phí luật sư, chính phủ có thể miễn phí uỷ nhiệm cho bạn một vị luật sư" bên trong tác phẩm truyền hình điện ảnh, chính là nghiệp vụ viện trợ pháp lý do toà án cưỡng chế phân công cho từng văn phòng luật sư.
Dựa theo số lượng luật sư nhiều hay ít, loại số lượng viện trợ pháp lý do chính phủ phân công này cũng sẽ tăng hay giảm tùy theo.
Mà văn phòng luật sư sẽ giao đại bộ phận những vụ viện trợ pháp lý cho thực tập sinh làm, để tiết kiệm thời gian cho nhóm luật sư chính quy.
Thời gian của nhóm luật sư chính quy thế nhưng là rất quý giá —— một giờ 500 đô la trở lên, tuyệt đối là đủ đắt.
Thứ nhất là trình độ của thực tập sinh không đủ, thứ hai là loại viện trợ pháp lý này chỉ nhận số lượng án theo yêu cầu, mà sẽ không khảo sát xem liệu luật sư có làm hết sức hay không.
Tình huống người vốn không cần ngồi tù, bị luật sư vô trách nhiệm do chính phủ cử tới làm cho phải ngồi tù mấy năm hay mười mấy năm, nhìn mãi đã quen mắt.
Nếu như so sánh, loại luật sư nguyện ý cung cấp viện trợ pháp lý không ràng buộc, cũng tận tâm tận lực như Foggy và Matt thực sự là rất hiếm thấy.
Luke cũng không ngại tiêu ít tiền, để xem đến cùng là hai vị này có thể kiên trì bao lâu.
Cho dù một hai năm sau bọn họ thay đổi lề lối, nhưng trong thời gian này bọn họ cũng sẽ trợ giúp được không ít người.
Chỉ cần bọn họ có thể kiên trì bản tâm làm tiếp, luật sư Matt chính là một đồng đội đáng giá để đầu tư.
Thầm nghĩ những việc này, Luke mở miệng nói: "Như vậy đi, nếu là để hàng xóm ở khu Clinton giải quyết vấn đề sinh hoạt khó khăn, tôi cũng bỏ ra một chút sức đi. Đối với mỗi đứa trẻ làm ra cống hiến đối với việc trùng kiến khu Clinton, tôi sẽ cung cấp cho gia đình bọn nó từ 1000 đến 10.000 đô la tiền trợ cấp sinh hoạt."
Cả Foggy, Matt, Karen đều ngạc nhiên nghiêng đầu: "A?"
Selina cũng hợp thời chêm lời: "Thêm tôi một suất đi."
Luke cười gật đầu: "Được. Khoản quyên tặng này bắt đầu từ con số 100.000 đi, bắt đầu từ ngày mai các anh cần làm một phần hiệp nghị quyên tặng, sau đó có thể tìm chúng tôi lấy chi phiếu."
Karen không nhịn được nói: "Một khoản tiền lớn như vậy, hai người... Không suy tính kỹ một chút à?"
Cho dù là hạn mức quyên tiền thấp nhất, Luke và Selina đều phải bỏ ra 50 ngàn mỗi người.
Tuyệt đại bộ phận các gia đình trên khắp nước Mỹ đều không có đủ 50 ngàn đô la tiền tiết kiệm, đừng nói tới loại người trẻ tuổi như Luke và Selina.
Karen là lo lắng hai người bọn họ phùng má giả làm người mập.
Luke mỉm cười: "Không cần lo lắng, trên thực tế mỗi người trong chúng tôi bỏ ra 100.000 cũng không có vấn đề gì, việc này phải xem có bao nhiêu đứa trẻ nguyện ý góp một viên gạch đối với việc trùng kiến xã khu."
Matt nghe giọng điệu của lời này, trong lòng hơi động, không nhịn được lắc đầu cười khổ: Tên này, thực sự là quá mức thù dai.
Đây rõ ràng chính là dùng tiền nện, cũng muốn bắt bọn choai choai Charles, Rakka, Hudson tới khổ cực lao động.
Nhưng vẫn là câu nói kia —— việc này đối với những tên nhóc da đen kia cũng không phải là chuyện xấu.
Trong cuộc đời của những đứa trẻ này, chỉ có những "người anh em" dùng việc kiếm tiền dẫn dụ bọn chúng gia nhập băng đảng, buôn bán dược phẩm vi phạm lệnh cấm.
Dùng tiền để bọn chúng làm công tác tình nguyện, thật sự là việc mà người thực sự đức độ mới làm.
Nghĩ tới đây, Matt cũng quả đoán gật đầu: "Được, ngày mai tôi sẽ khởi thảo một phần hiệp nghị quyên tặng cho hai người xem qua."
Hai người bọn Luke gật đầu, mọi người lại tiếp tục thảo luận kế hoạch thành lập đội sửa chữa vừa rồi.