Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 937: CHƯƠNG 937: KHÁCH HÀNG CŨ GHÊ GỚM = KẺ ĐẠI NGỐC?

Nghĩ tới cảnh tượng thần tiên tụ họp trong đêm tối ở New York vào hai ngày sau, khóe miệng của Luke vểnh lên.

Sát thủ là cái gì? Trên tay ít nhất phải có một mạng người mới có thể gọi là sát thủ, hơn nữa số người giết được còn liên quan trực tiếp với cấp bậc tự thân.

Một sát thủ ngoi lên được cấp cao, không làm khoảng 10 lần "nghiệp vụ lớn", vậy thì cũng không lấy nổi danh tiếng đỉnh cấp.

Mà hắn đã sớm suy đoán ra, bên trong quy tắc phán định của hệ thống, sát thủ ≈ người xấu, số lượng người mà bọn chúng giết đại biểu cho điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy ở bên trong hệ thống sẽ là bao nhiêu.

Giết người không có lý do chính đáng, thậm chí là dùng lý do chính đáng đi sát hại người vô tội, đều chạy không thoát khỏi phán định người xấu của hệ thống.

Những sát thủ vì tiền mà đến này, có mấy tên sẽ nương tay đối với người vô tội đây?

Luke cảm thấy, nếu thật sự có loại sát thủ có lương tâm này, vậy hắn bị trừ điểm tích lũy cũng đáng.

Cho nên, những sát thủ này trong mắt hắn cũng không phải là kẻ địch, mà là một đám. . . quái cấp tinh anh, thậm chí là quái cấp Boss.

Nghĩ tới đây, tâm trạng của hắn vui sướng, không khỏi lẩm nhẩm hát "They told him don't you ever come around here. . ."

Selina ở bên cành liếc hắn một cái, cũng không lên tiếng.

Mấy ngày nay, tên này không có việc gì đều ưa thích lẩm nhẩm hát vài câu, điển hình của tâm trạng tốt.

Hẳn là vì đã thành công có được phòng thí nghiệm mong mỏi đã lâu đi. Trong lòng cô ta nghĩ như vậy.

Luke vẫn luôn ưa thích nghịch ngợm những món đồ liên quan tới máy móc, kể cả nhưng không giới hạn trong Armor, trang bị tùy thân, UAV, xe hơi, xe mô-tô.

Không riêng gì chính mình tạo mới, hắn còn chuyên môn đào móc chút ít máy móc sản phẩm, đồ cổ rách nát để sửa lại, trưng bày trong nhà.

Loại yêu thích này, thấy thế nào đều giống như một vị trung niên hoài cổ.

Đàn ông, vĩnh viễn là một đứa trẻ chưa trưởng thành a!

Selina không cân nhắc tới chuyện này nữa, mở miệng hỏi: "Buổi chiều tiếp tục trinh sát hoàn cảnh xung quanh những mục tiêu này?"

"Không, tôi đi tìm người quen trước đã." Luke lắc đầu, thuận miệng nói: "Bấm dãy số của Wade - Wilson." Điện thoại trong xe lập tức bắt đầu quay số điện thoại.

Selina ngạc nhiên: "Cậu tìm tên khốn này làm gì?"

Luke vừa nghe tiếng chuông chờ, vừa thuận miệng nói: "Gã là cư dân bản địa ở New York, lại làm lính đánh thuê. Cô nói xem vụ làm ăn 10 triệu đô la này, gã lại không biết?"

Selina nghĩ cũng phải.

Không phải là cô ta đần, thực tế là tên khốn Wade kia làm cho cô khắc sâu ký ức, nghe thấy tên cũng làm người ta có xúc động muốn móc súng.

Điện thoại reo đến lúc chuông tự động ngắt đều không có ai trả lời, Luke chẹp chẹp miệng: "Gửi một tin nhắn sang cho Wade đi, nói cho gã biết có khách hàng cũ tìm gã mua tin tức, phí tin tức có giá 500 đô la trở lên."

Chương trình trên xe lại một lần nữa thi hành mệnh lệnh, kết quả là. . . Vẫn không có phản ứng.

Selina nhìn Luke, cười vui vẻ.

Người có thể để cho Luke không công mà lui cũng không có nhiều, tên khốn Wade kia cũng coi như trở thành một phái riêng.

Luke cũng không tức giận.

Hắn vốn cũng không hay tức giận với người khác, tức giận loại khốn kiếp như Wade lại càng không cần thiết.

"Lại gửi thêm một tin nhắn nữa, nói cho gã biết, nếu thật sự không trả lời cuộc điện thoại này, tôi sẽ lấy 30% số thù lao mà Weyland trả cho gã lần này, coi như phí trung gian giới thiệu nhiệm vụ." Hắn lại một lần nữa nói ra.

Trong một căn hộ ở nơi nào đó ở New York, Vanessa đang dựa vào Wade cùng xem tivi cầm điện thoại di động lên, miệng nói: "Nói không chừng là chuyện gì đó quan trọng thì sao." Wade lười biếng co quắp ở trên ghế sô pha, một tay còn không thành thật kéo lấy chân của cô ta: "Anh phải nghỉ ngơi thêm, lần trước làm nhiệm vụ đã làm anh mệt chết rồi."

Vanessa cười dùng bàn chân trần giẫm lên trên mặt hắn, đạp tên khốn này ra: "Đã mấy tháng rồi mà anh còn chưa nghỉ ngơi đủ hay sao?"

Wade làm ra vẻ lợn chết không sợ bỏng nước sôi, đánh chết không buông tay: "Thân yêu, vì sao anh lại cần nghỉ ngơi, chẳng lẽ là em không biết hay sao?"

Vanessa khinh bỉ lườm gã một cái, nhìn dãy số xa lạ không được lưu tên kia, mở tin nhắn ra.

Nhìn qua một chút, cô ta lập tức ném điện thoại di động sang cho Wade.

Wade vội vàng không kịp chuẩn bị, lập tức bị cục gạch nhãn hiệu Nokia này đập trúng sống mũi, đau gào một tiếng: "A, mặt của tôi, khuôn mặt vô cùng đẹp trai, có thể kiếm cơm của tôi!"

Vanessa: "Khách hàng cũ của anh tìm anh, hơn nữa còn nói nếu anh không trả lời điện thoại lại cho họ, họ sẽ tìm anh đòi tiền hoa hồng trong vụ làm nhiệm vụ cho Weyland."

Wade bụm mặt, không quên khịt mũi coi thường: "Mơ mộng hão huyền! Ai cũng đừng nghĩ tới chuyện lấy tiền từ trong tay của anh. . ."

Kết quả là nhìn thấy khuôn mặt giống như cười mà không phải cười của Vanessa, gã vội vàng bổ sung: "Tiền của anh chính là tiền của em."

Vanessa vừa bực mình vừa buồn cười, không nhịn được dùng chân day lên mặt của gã: "Em đã bao giờ đòi tiền của anh chưa?"

Wade lập tức lắc đầu: "Không, những ngày qua đều là em nuôi anh mà."

Vanessa bất đắc dĩ: "Được rồi, mau gọi điện thoại. Không phải là anh nói sẽ mở tiệc Giáng Sinh hay sao? Nếu không có tiền thì anh dự định để bạn anh uống nước máy à?"

Wade vừa xem tin nhắn trên điện thoại, vừa nói: "Đố chính là lễ Giáng Sinh! Là thời điểm anh thích nhất! Nó chỉ thuộc về hai chúng ta. Anh sẽ không gọi ai đâu. Uhm, coi như bọn họ đến, vậy cũng phải tự mang rượu."

Lúc này, rốt cuộc gã nhìn thấy hai tin nhắn kia.

Ngẩn người, gã ngoẹo đầu hồi tưởng, miệng không khỏi Fuck You một tiếng, lập tức bắt đầu nhập số.

Vanessa hiếu kì.

Người có thể để cho Wade tích cực như vậy, thật sự là khách hàng cũ? Hay là gã nợ đối phương rất nhiều tiền, ví dụ như. . . Tiền hoa hồng?

Wade chú ý tới nét mặt của cô ta, im lặng làm khẩu hình "kẻ đại ngốc" .

Vanessa hiểu.

Mặc kệ là những khách hàng kia trả bao nhiêu tiền, ở bên trong miệng của Wade đều chỉ là kẻ ngốc, chỉ là lớn nhỏ khác nhau.

Sau đó, cô ta lập tức nhìn thấy mặt Wade hiện ra nụ cười nịnh nọt: "A lô, ông chủ Luke, đã lâu không gặp, có nghiệp vụ gì cần tôi hay không?"

Trên xe, Luke cười nói: "Mr Wilson, liên lạc với anh quả thật là không dễ dàng nha, sẽ không quấy rầy đến anh đấy chứ?"

Đương nhiên là có quấy rầy! Tay của Wade vẫn nắm lấy chân của Vanessa, trong lòng lẩm bẩm như vậy, nhưng ngoài miệng lại lập tức phủ nhận: "Không có, không có. Món phí tin tứckia. . ."

Luke: "Không tiện nói qua điện thoại, gặp mặt rồi bàn lại."

Mặt Wade hiện lên vẻ vui mừng: "A, ông chủ Luke, bây giờ tôi đã quay về New York. Nếu như ông chủ muốn gặp mặt nói chuyện, có khả năng là cần cho tôi một chút phí đi lại. Tôi cũng không yêu cầu cao đối với vé máy bay, khoang thương gia là được, khách sạn bốn sao cũng tạm ổn. Khách sạn Tứ Quý mà lần trước tôi ở không được tốt cho lắm, bồn cầu bị rỉ nước, tiếng nước nhỏ làm tôi ngủ không ngon trong mấy ngày. . ."

Lúc này không phải vừa vặn chính là dịp Giáng Sinh hay sao, dẫn Vanessa đi Los Angeles nghỉ phép miễn phí, còn có thể đi bãi biển tắm nắng, sau đó hắc hắc hắc. Suy nghĩ trong lòng người nào đó, đã thành tấn mà hiện ra.

Trong xe, Selina không nhịn được chửi nhỏ một tiếng.

Luke lại tâm bình khí hòa.

Có thể nổi giận với bất cứ ai, nhưng tuyệt đối là không được nổi giận với Wade, làm như vậy sẽ chỉ tra tấn sự vui vẻ của chính mình.

Hắn chỉ hơi ngắt lời: "Mr Wilson, tôi đang ở New York."

". . . Tốt nhất thì bên trong phòng là giường đôi, chủng loại hình tròn kia, như thế tôi sẽ không bị lăn xuống đất, ách, ông chủ nói cái gì?" Wade nói dứt nửa câu sau mới ngậm miệng lại, ngạc nhiên hỏi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!