"Tôi đang ở New York, cho nên đêm nay Mr Wilson không cần phải ngồi chuyến bay khoang thương gia xa hoa, cũng không cần để chính mình oan ức ở khách sạn bốn sao đâu. Anh có thể an an ổn ổn ngủ ở trên giường nhà mình, làm mộng đẹp cả đêm." Luke chậm rãi nói.
Dừng lại một chút, hắn mới tiếp tục nói: "Mặt khác cũng nhắc nhở anh một câu, nếu như Mr Wilson anh không cố gắng một chút, có lẽ chỉ lấy được mức phí tin tức thấp nhất là 500 đô la."
Khuôn mặt Wade lập tức tiu nghỉu xuống, trong lòng cảm thấy tiếc nuối đối với việc không lừa được kẻ đại ngốc kia: "Vậy thật sự là quá tiếc nuối... A, ý tôi là quá tốt."
"Anh quyết định thời gian địa điểm đi, sau đó gửi cho tôi. Tốt nhất là vào bảy giờ tối nay, bên trong thành phố New York, tôi không có ý định bắt máy bay trở về Los Angeles để gặp mặt anh đâu." Luke ha ha: "Tiền, chui vào túi thì mới thuộc về anh, đúng không? Mr Wilson."
Wade: "... OK."
Sau đó Luke cúp điện thoại.
Lúc này Selina mới bắt đầu mắng: "Tên này làm thế nào mà có thể sống đến bây giờ? Từ nhỏ đến lớn gã không bị người ta đánh chết, chẳng lẽ là vì sinh hoạt xung quanh gã đều là người bị hỏng thính lực hay sao?"
"Người khốn kiếp nhất, dĩ nhiên không phải là luyện một ngày mà thành." Luke khoan thai nói: "Tốn hai ba mươi năm, thành công lên chức siêu cấp khốn nạn, cũng coi như là có thiên phú dị bẩm."
Selina cười ha ha thành tiếng: "Tôi rất muốn biết, khi còn bé, có bao nhiêu bạn học của gã muốn đánh chết gã. Uhm, giáo viên cũng có thể tính vào."
Luke: "Nói không chừng người ta sớm bị đuổi học nha."
Rất nhanh tin nhắn của Wade đã gửi sang: quán bar Sister Margaret' s School for Wayward Children, bảy giờ tối.
Selina nhìn tên quán bar dài một chuỗi ở trong tin nhắn ngắn này, cùng với chữ school kia, khóe miệng hơi run rẩy: "Đây sẽ không thật sự là trường học mà Wade từng học đấy chứ? Gã không sợ mình bị Thượng Đế nguyền rủa hay sao!"
Luke không để bụng: "Cô phải tin tưởng, người khốn kiếp luôn không sợ bị người khác nguyền rủa, bởi vì có quá nhiều người nguyền rủa bọn họ."
...
Sáu giờ rưỡi chiều, hai người bọn Luke lái xe công vụ cũ đi ra ngoài.
Chẳng qua là bây giờ xe công vụ cũ đã đổi thành màu xám đen, nhìn càng thêm không đáng chú ý, biển số xe cũng hoán đổi thành một biển số xe giả khác.
Hai người bọn Luke vẫn mặc theo phong cách thiếu niên thiếu nữ hip-hop, đều đội mũ lưỡi trai cỡ lớn cộng với kính râm vào đeo khẩu trang.
Tìm được quán bar có cái tên tràn ngập cảm giác quái đản kia ở khu Harlem, hai người lập tức đi vào.
Bước vào cửa chính, một loại cảm giác quen thuộc cứ thế tự nhiên sinh ra.
Phong cách của nơi này cực kỳ tương tự với quán bar lúc gặp phải Wade ở Los Angeles kia, đều là loại đẳng cấp thấp.
Trong quán bar cũ kỹ rách nát này, mùi cồn, thuốc lá, mồ hôi, mùi dịch nôn tràn ngập bên trong, mặt mũi khách hàng đều tràn đầy vẻ dữ tợn, đều là vẻ sớm nên bị đưa lên ghế điện.
Hai người đi đến quầy bar, riêng phần mình gọi một lon Cocacola.
Đối với việc này, vị battender tóc dài răng hô đeo kính đen của quán bar kia cũng không lộ ra vẻ mặt khác thường nào, chỉ là một lon Cocacola lại thu lấy 20 đô la, đầy đủ biểu hiện ra bản chất gian thương tăm tối của nơi này.
Đây có lẽ là bởi vì cách ăn mặc của hai người bọn Luke không hề giống với những người khác ở nơi này.
Luke nhét hai tờ mệnh giá 20 đô la này vào bên trong chậu thủy tinh trên quầy bar, mở miệng hỏi: "Wade đã đến chưa?"
Battender liếc mắt nhìn hắn: "Wade nào cơ?"
Luke trầm ngâm hai giây: "Là tên khốn mặt dày nhất kia."
Battender: "Đã rất nhiều ngày nay đều không thấy gã tới, nghe nói là say mê một mụ Châu Phi mông lớn như mông hà mã, loại nặng 400 pound kia."
Luke, Selina: ... Cái miệng này của ông, chẳng lẽ là có quan hệ máu mủ gì với cái miệng của Wade chăng.
Lúc này một người ngồi xuống trước quầy bar: "Ông lại truyền bá tin tức giả về vợ tôi, có tin tôi bắn nổ hết số rượu giả ở nơi này của ông hay không?"
Battender bĩu môi: "Vậy cậu chỉ có thể uống nước lọc."
Người tới ném một tờ 5 đô la vào bên trong chậu thủy tinh chứa tiền của battender: "Cho một ly Whisky giả do chính ông pha chế đi."
Battender không nhúc nhích: "Tổng cộng 25 đô la."
Người tới: "Ai bảo vừa rồi ông phỉ báng vợ tồi? Chỉ 5 đô la, bằng không thì tôi sẽ từ bên trong chậu chứa tiền của ông lấy đi 25 đô la."
Battender bất đắc dĩ rót một "ly" Whisky, một tầng chất lỏng nhàn nhạt màu hổ phách nhét thêm nửa cục đá lạnh, lại keng một tiếng đặt xuống trước mặt người vừa tới: "Wade, kiềm chế một chút, đừng uống say mà về nhầm nhà nhầm vợ."
Người tới đương nhiên chính là Wade.
Nghe vậy, gã dựng thẳng hai ngón tay biểu tượng quốc tế lên với battender, sau đo không để ý tới battender nữa, mà mặt mũi lại tràn đầy vẻ tươi cười: "Ông chủ, lại gặp mặt, lần này có nghiệp vụ gì thế?"
Luke uống một ngụm Cocacola: "Hôm qua, có người phát ra một phần treo thưởng báo thù kếch xù, anh biết chứ?"
Wade sững sờ, miệng lập tức nói: "Biết rõ. Không phải là cậu cũng muốn tìm tôi hỏi tin tức về mấy người đeo mặt nạ kia đấy chứ? Chuyện này tôi không giúp được đâu. Những người đeo mặt nạ kia đều rất đáng yêu, tôi rất quý bọn họ, chính là bọn họ để cho thành phố này tràn ngập không khí vui sướng hoạt bát..."
Đương nhiên là Wade sẽ không nói, sau khi xem video về Batman, ngay cả gã đều đeo mặt nạ đi ra ngoài làm mấy vụ, kỳ danh là "thi hành thẩm phán chính nghĩa " .
Đương nhiên, thẩm phán xong đám người xấu, toàn bộ tiền của đam người xấu đều tiến vào túi gã, bảo trì thói quen tốt sống không lãng phí.
Nhưng mà, gã không muốn cosplay Batman.
Batman xác thực là rất mạnh, nhưng gã lại là "Wade mạnh nhất ", cả đời không kém ai.
Bởi vậy gã mới mua cho mình một quần áo bộ màu đỏ sậm, tỏ ra chính mình không giống như Batman.
Trên thực tế, gã cảm thấy trên đường có quá nhiều người cosplay Batman, Armor màu đen quá mức phổ thông, căn bản là không xứng với khí chất và dáng người đặc biệt xuất chúng của mình.
Kết quả là có một đêm lúc gã đi ra ngoài "hành hiệp trượng nghĩa", gặp phải mấy tên cũng mặc quần áo màu đỏ sậm đang bắt cóc trẻ con.
Lúc ấy gã lập tức nổi giận, rút dao ra chém chết toàn bộ mấy tên khốn kiếp bắt cóc trẻ con này rồi ném xuống sông.
Bởi vì đối phương không chỉ mặc quần áo màu đỏ sậm, sau lưng còn cắm trường đao.
Trừ những bộ quần áo màu đỏ sậm này rộng rãi hơn một chút ra, thoáng nhìn thì tạo hình của mấy tên người xấu này thế mà không khác gì Wade.
Wade cảm thấy không hiểu thấu lại bị làm xấu hình ảnh, đương nhiên là xuống tay vô tình, toàn diệt đối phương.
Có lần tao ngộ này, Wade rút kinh nghiệm xương máu, hạ quyết tâm, nhịn đau cắt thịt.
Rốt cuộc gã phối thêm mấy khối nhỏ màu đen ở trên "chiến phục" của mình —— ví dụ như vị trí con mắt trên mặt nạ đã biến thành màu đen.
Phối hợp màu đỏ + đen, cộng thêm quần áo biến thành đồ bó sát, rốt cuộc để Wade tạm thời thoát khỏi nguy cơ đồ lậu.
Cho nên, nghe thấy Luke nhắc tới nhóm người đeo mặt nạ, gã quả đoán biểu thị thái độ của mình.
Chính gã là một trong những người đeo mặt nạ, làm sao có thể trợ giúp Luke đi bắt những vị "đồng bạn" này được, trừ khi... Thêm tiền!
Trong lòng Wade đắc ý: Lần này, nhất định phải để cho kẻ đại ngốc này móc thêm tiền ra mới được.
Luke: "Không, tôi muốn biết, là tin tức của những tên sát thủ kia."
"... Cho nên, cậu cho tôi một cái giá để tôi không thể từ chối đi." Wade gần như là đồng thời nói ra lời này.
Sau đó gã sửng sốt: "Cậu vừa nói cái gì?"