Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 939: CHƯƠNG 939: MỘT LẦN GẶP MẶT, HAI KHOẢN GIAO DỊCH

Luke không nhanh không chậm lại uống thêm một ngụm cocacola: "Tôi sẽ không miễn cưỡng anh đi tổn thương những người đeo mặt nạ "đáng yêu" kia, tôi chỉ quan tâm tới những sát thủ kia mà thôi."

Wade: . . . Mother fucker! Tại sao lại như thế này.

Lúc này gã mới nhớ ra, dù rằng cảnh sát chính nghĩa không được cảnh sát chào đón, nhưng sát thủ không thể nghi ngờ càng là mục tiêu thích hợp hơn, vị trước mắt này vừa lúc lại là một cảnh sát.

Chỉ là không biết cảnh sát LAPD chạy tới cướp công việc của NYPD, lại là loại thao tác dị thường gì.

Nhưng những chuyện này đều không có liên quan hệ gì tới gã.

Luke lại uống một ngụm cocacola, nhẹ nhàng lắc lư chai nước trong tay, nhìn chất lỏng màu nâu đen này nổi bọt: "Tra ra tư liệu của một sát thủ, xem mức độ nguy hiểm của gã, mỗi tên sẽ có giá từ 100 đến 1000 đô la."

"Ít như vậy à?" Wade không khỏi nghẹn ngào.

Luke ha ha: "Đây là phí tin tức. Tôi chỉ cần những loại tư liệu thông thường như vẻ bề ngoài, hình thể, lai lịch, danh hiệu của bọn chúng, cũng không phải là bảo anh đi chém chết bọn chúng."

Wade nghe thấy thế, trong lòng bắt đầu tính toán.

Lần treo thưởng kếch xù này tối thiểu cũng sẽ hấp dẫn mấy chục trên trăm tên sát thủ chạy tới, trong đó khẳng định là sẽ có những tên rất lợi hại.

Gã không cần tra ra tất cả mọi thứ về đối phương, ví dụ như điểm dừng chân.

Chỉ cần là gã nghe nói tới, sẽ có thể báo cho kẻ đại ngốc này, nói không chừng còn có thể đổi được phí tin tức.

Số lượng mười mấy người là quá ít, vậy gã sẽ không báo cáo láo thành hơn 100 người sao? Như thế sẽ có mấy ngàn đô la vào tay.

Trong lòng nghĩ như vậy, trên mặt gã lộ ra nụ cười, miệng lại nói: "Như thế cũng quá thấp đi? Ông chủ, có nên thêm một chút hay không?"

Luke: "Ngại ít? Vậy trước tiên tính toán tiền hoa hồng lần trước cho tôi đi. Trong ngành nghề của các anh, tiền hoa hồng hẳn là 10-30% đi, tôi lấy số trung gian 20% giá trị thôi. Lần trước ít nhất anh cũng kiếm được bảy con số, coi như thấp nhất cũng là 1 triệu, 20% chính là 200 ngàn. . ."

Wade theo bản năng chất vấn: "Một nửa của 30% không phải là 15% hay sao?"

Luke nhíu nhíu mày: "Cho nên, anh quyết định trả cho tôi 150 ngàn rồi?"

Vừa nghe thấy khoản "nợ" sáu chữ số mà chính mình đột nhiên nói ra, Wade quả đoán giơ tay đầu hàng: "OK, tôi cảm thấy giá cả cậu đưa ra rất hợp lý, tôi đã không kịp chờ đợi bắt đầu làm việc đây. Việc này cứ như thế đi, Bye Bye!"

Nói xong, gã uống một hớp cạn sạch hơn phân nửa cốc Whisky toàn nước đá kia, đứng dậy nhanh như chớp bỏ chạy.

Luke cầm chai cocacola trong tay, cũng đứng người lên gọi Selina: "Đi thôi."

Battender ở cách đó không xa đột nhiên nói: "Tôi cũng có thể cung cấp tin tức, chỉ cần giá cả mà cậu vừa nói kia, thế nào?"

Luke cười khẽ: "Ông không sợ Wade tìm ông làm phiền sâo?"

Battender bĩu môi: "Để gã đi giết người thì không có vấn đề, nói tới việc tra tin tức, gã chính là một thằng em trai."

Luke ừ một tiếng, nghiêng đầu nhìn khách ngồi trong quán bar một cái: "Chẳng lẽ là ông đem tình báo của những người này bán cho tôi?"

Battender nhún nhún vai: "Nếu như có thể, đương nhiên là tôi cũng không ngại. Nhưng người ở nơi này hẳn đều không có một ai có tư cách làm sát thủ, không thể nhận nổi nhiệm vụ treo thưởng kia, bằng không thì làm sao bọn họ lại thành thành thật thật ngồi ở chỗ này uống rượu."

Luke: "Ông cần bao lâu?"

Battender: "Tối ngày mốt cậu tới là được."

Luke nghe thấy vậy gật đầu: "Thành giao." Nói xong lập tức cất bước định rời đi.

Battender lại một lần nữa gọi hắn lại: "Chờ một chút."

Luke: "Ừm?"

Battender: "Cậu là người mới tới, cho nên tôi cần phải thu tiền đặt cọc. Chú ý, là tiền đặt cọc."

Luke tiện tay móc vào trong ngực rồi quăng ra, một cọc tiền mặt xanh biếc lập tức rơi vào bên trong chậu thủy tinh: "Vậy ông cần phải cố gắng một chút, chớ ngay cả tiền đặt cọc đều không thể dùng hết."

Đưa mắt nhìn Luke và Selina rời đi, tay của battender đã sớm lấy cuốn đô la từ bên trong chậu thủy tinh kia ra, đặt xuống dưới quầy, cực nhanh đếm một lần.

"Khách hàng có thể để cho Wade phải lấy lòng, quả nhiên là kẻ cực kỳ ngốc a!" Battender lẩm bẩm nói.

Luke cho là loại cuốn tiền tiêu chuẩn giá trị trăm đồng, hai mươi tờ một cuốn, cũng chính là 2.000 đô la.

Nghề này của bọn họ, tiền đặt cọc cao lắm là 50% thù lao, nhưng nhất định phải là người có chữ tín cao mới có thể lấy được, tình huống bình thường là lấy trước 20%.

Đây là giải thích cho việc, Luke ở chỗ gã dự định lấy 10.000 đô la tình báo.

Đây chính là một vụ mua bán lớn khó mà có được.

Trong lòng nghĩ như vậy, battender bước nhanh đi đến đằng sau quầy bar, cầm điện thoại lên gọi.

. . .

Bên này, Luke vừa tới phòng thí nghiệm, điện thoại của Robert đã gọi tới: "Nhận fax đi, đã gửi phác hoạ tới cho cháu."

Luke cúp điện thoại, xem fax mới vừa được gửi tới, mở miệng nói: "Tiểu Oa, so sánh hình ảnh này với những mục tiêu ở trong kho số liệu kia xem, có kết quả gì thì báo cho ta biết."

Dặn dò xong, hắn nhìn tấm phác hoạ này thì thào: "Quả nhiên là rất hung ác, nhưng lại rất có khí thế của thủ lĩnh, hẳn là người được hoan nghênh hơn Robert đi."

Chỉ thấy người đàn ông ở bên trên bức phác hoạ có đôi mắt nhỏ, mũi to, khuôn mặt hình thang, đầu đinh, vẻ mặt lạnh lùng, dáng người cường tráng.

Đúng vậy, đây là một tấm phác hoạ toàn thân.

Lại nhìn bức phác hoạ trong chốc lát, Luke nở nụ cười: "Tay nghề vẽ tranh của Catherine lại tiến bộ rồi, trình độ này thực sự là cũng không tồi nha."

Tiện tay bỏ tấm phác hoạ này vào trong không gian trữ vật, hắn lại một lần nữa tăng thêm cho Tinh Thần 2 điểm, để nó biến thành 39.

Nhìn lấy con số 39 này, mặt mũi hắn tràn đầy sự chờ mong: "Ngày mai, sẽ có thể biết rõ cảm giác 40 điểm như thế nào."

Lúc Luke và Selina về nhà nghỉ ngơi, ban đêm ở Manhattan lại cực kỳ náo nhiệt.

Không ít điểm cao khống chế và vị trí quan sát thích hợp ở khu Clinton và khu Harlem đều có người chiếm.

Thỉnh thoảng còn có hai người cầm kính viễn vọng đối mặt nhau.

Ngay từ đầu, mọi người còn có thể bảo trì ăn ý.

Đều là nhân sĩ chuyên nghiệp hướng về phía phần thưởng 10 triệu mà tới, không có mấy người muốn lãng phí thời gian ở trên những người đồng hành khác.

Nhưng tình hình hai tên sát thủ dùng kính viễn vọng không hẹn mà gặp, "xác nhận nhau qua ánh mắt, chính là kẻ thù lớn của nhau" đã xảy ra.

Người làm nghề sát thủ có tính tính tốt cũng không nhiều, hai người này quả đoán chặt chém nhau.

Sau một hồi tiếng súng đứt quãng vang lên, một người từ trên mái nhà năm tầng rớt xuống, nện ở bên đường.

Không bao lâu sau, xe tuần tra của cảnh sát lập tức chạy đến.

Hộ gia đình báo cảnh sát báo cáo, bên cạnh người chết có một khẩu súng ngắm.

Lúc mới vừa nghe thấy cú điện thoại báo cáo này, tiếp tuyến viên còn tưởng rằng đối phương đang nói đùa.

Nước Mỹ có rất nhiều người cầm súng, nhưng sở hữu loại mặt hàng cấp cao như súng ngắm, không phải là người sưu tầm, thì chính là nhân sĩ chuyên nghiệp.

Nhân viên cảnh sát tuần tra chạy tới hiện trường không lâu, đã báo cáo tình huống lên tổng bộ.

Người chết mặc một bộ đồ đen, trên người đầy đủ các loại trang bị, giá cả không rẻ, lại không phải phong cách của cảnh sát hoặc quân đội.

Tăng thêm khẩu súng bắn tỉa SIG SSG kia, đây hiển nhiên không phải là một người sưu tầm hoặc fan vũ khí rồi.

Những người này sẽ chỉ ở trong nhà ngắm bó lớn vật sưu tập treo trên giá súng mà đắc ý, cao lắm là đi tới sân tập bắn mấy phát là kết thúc công việc, sẽ không ở lúc nửa đêm, võ trang đầy đủ cầm súng bắn tỉa leo lên sân thượng chung cư tắm gió lạnh.

Theo cảnh sát như gặp đại địch vào sân, cảnh tượng dần dần trở nên hỗn loạn.

Rốt cuộc, sau khi một đôi sát thủ thứ hai có thù với nhau khai chiến, đồng thời ngộ thương một vi cảnh sát, NYPD lập tức giống như mèo bị đâm hoa cúc mà xù lông lên.

Không chỉ hàng loạt xe tuần tra của cảnh sát chạy tới hiện trường vụ ánở khu Harlem, mà ngay cả máy bay trực thăng cũng ra trận, kiểm tra mái nhà ở các nơi, ý đồ phát hiện người khả nghi.

ESU (đơn vị công tác khẩn cấp, Emergency Service Unit, là một loại đội đặc nhiệm SWAT của cảnh sát ở thành phố New York) cũng có hai tiểu đội chạy tới, tùy thời chuẩn bị khai chiến với những nhân sĩ chuyên nghiệp kia.

Sau một trận gà bay chó chạy, đại đa số sát thủ lựa chọn rút đi.

Giết cảnh sát vừa không có tiền thưởng, lại vẫn không thấy bóng dáng của mục tiêu, bọn họ có điên mới đi chọc NYPD.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!