Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 941: CHƯƠNG 941: CHỌN MÓN ĂN, TRAO ĐỔI SỐ ĐIỆN THOẠI

Luke cười khổ cất điện thoại đi: Xem ra là không lấy được thức ăn ngoài hôm nay rồi.

Hướng về phía hai thiếu nữ nói một câu thật có lỗi, hắn cất bước rời đi.

Thiếu nữ cao gầy vội vàng nói: "Này, lập tức đến lượt anh rồi mà."

Luke bất đắc dĩ: "Có việc gấp, không chờ được. . ."

Nói tới đây, hắn đột nhiên hơi dừng lại, từ bên trong túi áo móc ra một tấm danh thiếp, cùng với năm tờ mệnh giá một trăm đô: "Nikki, chút nữa gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ gửi danh sách chọn món cho cô. Cô chọn món giúp tôi, chút nữa tôi lại đến lấy, được không?"

Thiếu nữ cao gầy Nikki còn chưa kịp trả lời, tay đã bị nhét vào mấy tờ tiền mệnh giá trăm đô và tấm danh thiếp, sau đó chỉ thấy Luke nhanh chóng chạy về phía chiếc SUV đậu gần đó.

"Này, anh. . ." Cô ta mới giơ tay lên, muốn gọi Luke lại, nhưng đã phát hiện ra chiếc SUV đã quẹo vòng qua đoạn cua chỗ giao lộ, rốt cuộc không nhìn thấy đâu nữa.

Sững sờ trong chốc lát, cô ta mới nhìn sang cô gái da đen đồng bạn của mình: "Monica, có phải là anh ấy. . . quá tin tưởng vào chúng ta rồi hay không?" Ánh mắt của hai thiếu nữ đều rơi lên bên trên 500 đô la này.

Monica hơi do dự một chút, vẫn nhắc nhở một câu: "Không phải là vừa rồi cậu nói, nếu như sau khi nói chuyện phiếm cảm thấy anh ấy thuận mắt, sẽ hỏi số điện thoại của anh ấy hay sao?"

Nikki xoắn xuýt: "Nhưng không phải là loại phương thức này, như thế này khiến tớ cảm thấy mình giống như một nhân viên đưa thức ăn ngoài."

Monica lại một lần nữa nhắc nhở: "Nhưng người ta vẫn đang chờ cậu gọi điện thoại sang, để nói cho cậu biết thực đơn mà."

Nikki sững sờ, lập tức lấy điện thoại di động ra, bắt đầu quay số điện thoại.

Monica lườm một cái: Với bộ dáng này của cậu, nếu người ta thực sự nói, khẳng định là cậu sẽ lập tức tự mình đưa thức ăn tới đi? Không đúng, đưa thức ăn ngoài sẽ thu phí, nhưng sợ là cậu còn phải tự trả phí bắt xe.

Luke bên kia chỉ nói vài câu, lại biểu thị cảm tạ, nói trong vòng nửa giờ mình sẽ chạy trở về sau đó cúp điện thoại, lại để hệ thống trên xe gửi một phần "thực đơn" sang cho Nikki.

Bên kia, Nikki nhìn "thực đơn", nhìn lại số tiền trong tay mình, đột nhiên cảm thấy số tiền này cũng không nhiều, mà rất có thể là còn chưa đủ.

Nhân viên chọn món ăn bên kia đã hỏi hai thiếu nữ: "Xin hỏi hai người muốn ăn gì?"

Nikki tiến lên, đưa điện thoại di động tới trước: "Cô tính thử xem tổng giá trị của thực đơn này là bao nhiêu trước đã."

Nhân viên chọn món ăn hơi kinh ngạc, nhưng vẫn lên tiếng đồng ý, đặt điện thoại di động sang bên cạnh máy thu tiền bắt đầu tính toán.

Nhìn số lượng món muốn mua kia, cô ta không nhịn được hỏi một câu: "Hai người thực sự là muốn mua nhiều như thế à?"

Monica quả đoán nói: "Là một người bạn nhờ chúng tôi thuận tiện mua giúp."

Nhân viên chọn món ăn cảm thấy đáp án này cũng tương đối đáng tin cậy, tiếp tục vùi đầu tính toán, miệng còn nói thêm một câu: "Đây là mọi người muốn mở tiệc hàng năm à? Chỗ này đủ cho 50 người ăn một bữa đấy."

Nikki và Monica liếc nhau, vẫn là Monica nói ra: ". . . Đại khái là như vậy đi."

Một lát sau, nhân viên chọn món ăn ngẩng đầu: "Tổng cộng 493 đô 5 cent, xác định là mua số lượng này chứ?"

Nikki gật đầu, đưa năm tờ 100 đô trong tay tới, trong lòng thầm cảm thấy may mắn: Còn may là đủ.

Vừa rồi nhìn thấy phần "Thực đơn" này, cô ta thật sự sợ mình sẽ phá sản.

Nhưng kỳ quái là, cô ta chỉ sợ không đủ tiền, chứ không nghĩ tới việc mua ít đi hoặc không mua, Monica cũng giống như thế.

. . .

Luke bên này cũng không hề cảm thấy áy náy.

Vừa rồi hắn bất chợt nổi lên ý nghĩ, sử dụng kết nối tâm linh, còn thí nghiệm hiệu quả thao túng của Pheromone sơ cấp.

Nhưng từ bên trong cuộc nói chuyện thì thầm của Nikki và Monica, hắn nghe được hai người nói nếu như nhìn hắn thuận mắt, sẽ tìm hắn lấy số điện thoại di động.

Vừa rồi ba người trò chuyện rất vui sướng, hẳn là cô ta sẽ muốn lấy được số điện thoại di động.

Mà đối với yêu cầu của loại mỹ nữ qua đường này, Luke thường đều nhã nhặn từ chối.

Số điện thoại tư nhân của hắn kỳ thật cũng không dễ cầm.

Nếu như là việc chung, vậy cũng chỉ có thể lấy được số điện thoại di động dùng để làm việc.

Mà điện thoại cá nhân của hắn chia làm hai loại.

Số thứ nhất chuyện dùng cho người trong nhà và người đặc biệt thân quen, mà số lượng loại người thân quen này cũng không nhiều, tối thiểu chỉ là những đồng sự cũ như Dustin, Elsa, Elizabeth, hoặc là loại người quen tới không thể quen hơn như Ginny, Elena.

Số thứ hai thì cho những người quen biết, nhưng lại không tới mức thân thiết.

Ví dụ như ông lão Aoki, ông lão Weyland, Jennifer - Lopez, Sheila.

Hắn đã nhờ Nikki giúp, đó đương nhiên là việc tư, cho cũng chính là số điện thoại thứ hai.

So với dãy số dùng để làm việc, điện thoại cá nhân sẽ dễ liên lạc hơn, hoặc phải nói là sẽ đạt được chính bản thân hắn trả lời.

Với số lượng người mà Luke tiếp xúc trong hơn một năm nay tới nay, hắn cũng không có nhiều thời gian để nhận điện thoại của tất cả mọi người.

Cuộc gọi của đại đa số người đều sẽ tự động chuyển sang hình thức tin nhắn thoại, hắn sẽ lựa chọn trả lời.

Nếu như chỉ là chào hỏi hoặc không có việc gì kiếm chuyện làm quà, hắn sẽ trực tiếp không thèm đếm xỉa đến.

Từ điều này tới nói, khoản "giao dịch" này của Nikki không hề lỗ.

Xác định được cơm trưa của cả nhà sẽ không bị thiếu, Luke phân tâm nhị dụng cũng đã điều bản đồ địa điểm xảy ra bắn nhau do tổng đài gửi ra.

Ở kiếp trước, vật này đã sớm không có gì kỳ lạ.

Sau khi Luke tới New York, mỗi khi lái xe công vụ ra ngoài, đều bổ sung cho đủ bức bản đồ phong cảnh thực ở New York này.

Nhưng hắn mới chỉ lái xe đi ngang qua nơi này hai lần, địa điểm xảy ra bắn nhau lại không ở trên đường cái mà hắn từng đi qua, mà ở trên con đường nhỏ chật hẹp phía sau khu cư dân.

Lúc này đã đến chỗ vụ án xảy ra, hắn dừng xe lại, đẩy cửa xuống xe.

Đánh giá người xung quanh, hắn lập tức phát hiện ra ánh mắt của không ít người đều nhìn về vị trí tầng năm sáu của chung cư bên cạnh.

Hắn bước nhanh đi vào trong cửa chung cư, thuận tay nhấc đoạn dây đeo trên cổ lên, để ví da huy hiệu cảnh sát lộ ở trước ngực.

Đây là một chung cư kiểu cũ, một khu vực nhỏ giữa nhà phía sau cửa ra vào chính là cầu thang uốn lượn.

Luke bước chân cực nhanh di chuyển lên trên tầng, lỗ tai cũng mơ hồ nghe thấy tiếng nói chuyện trên lầu.

Nghe trong chốc lát, hắn nhíu mày.

Nghi phạm bắn nhau dường như vẫn chưa đi, vẫn còn đang ở trên lầu vừa nói chuyện vừa kiểm tra mọi nơi.

Từ trong lời nói lẻ tẻ, có thể cảm giác được bọn chúng không cẩn thận giống như những phần tử phạm tội nổ súng ở trong nội thành New York, ngược lại có chút ý tứ không hề kiêng kỵ, có người còn nhắc tới lời kiểu như "thi hành công vụ".

Luke lên tới tầng sáu, đứng ở phía dưới đầu bậc thang tiện tay dùng gương nhỏ soi một chút, bước nhỏ chạy nhanh xông lên tầng sáu, thẳng tắp phóng tới cuối lối đi.

Cho dù vì để không phát ra tiếng bước chân, tốc độ tiến lên của hắn chịu hạn chế rất lớn, nhưng vẫn rất nhanh, không tới ba giây đã lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở trước cửa phòng 6D ở cuối hành lang chung cư.

Trước cửa có một người đàn ông trung niên đang cầm súng, vừa định xoay người, đột nhiên có cảm giác cổ căng cứng, một thứ gì đó lạnh như băng đè lên trên ót gã.

Trong lòng của gã kinh hãi, lại không thể kêu lên, cái tay trên cổ kia chèn ép làm cho gã chỉ có thể gắng sức thở.

Bắt được người này nhưng Luke lại nhíu mày, kéo người này ngăn ở phía trước, lui ra phía sau mấy mét.

Sau đó, hắn mới vừa lưu ý căn phòng 6D ở cuối hành lang, vừa nghe đối thoại ở trong phòng 6B bên cạnh, nói khẽ: "Bên trong phòng là ai?"

Trung niên bị hắn dùng súng dí vào đầu cảm giác cổ hơi hơi buông lỏng, rốt cuộc có thể phát ra âm thanh, theo bản năng hỏi: "Anh, anh là ai?"

Nhưng người đàn ông trung niên này rất biết điều, giọng nói cũng đè xuống rất thấp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!