Luke: "NYPD."
Đây là gia môn nhất định phải báo, mặc dù trình tự hắn móc súng dí vào đầu người ta và báo gia môn hơi đổi chỗ một chút, nhưng cuối cùng vẫn là báo gia môn.
Người đàn ông trung niên bị hắn tóm cổ rõ ràng là hơi sửng sốt một chút: "NYPD?"
Luke: "Nói đi, người ở bên trong là ai?"
Người đàn ông trung niên này đột nhiên lớn tiếng nói: "DEA! Chúng tôi là đặc vụ DEA, giấy chứng nhận của tôi ở bên trong túi áo ngực, anh có thể nhìn xem."
Tiếng nói chuyện trong phòng 6B đột nhiên yên tĩnh, Luke nhíu mày, súng vẫn đèlêntrên gáy của gã, tay trái buông cổ người này ra, mò vài cái ở trước ngực gã, tìm ra một cái huy hiệu cảnh sát.
Chỉ hơi liếc nhìn, hắn đã biết đây không phải là đồ giả.
Nhưng đến cùng thì những "đặc vụ DEA " này là thật hay giả, vẫn còn là ẩn số.
Hoặc là, nếu bọn họ thật sự là đặc vụ thì còn phiền toái hơn.
Người đàn ông trung niên bị hắn dùng súng dí vào gáy cảm giác cổ mình bị buông ra, lập tức nói: "Chúng tôi đnag thi hành nhiệm vụ lùng bắt bí mật, tôi là Blas - Bolto, bên trong là đồng nghiệp của tôi."
Âm lượng của lời này vẫn rất lớn.
Luke nheo mắt lại, trong lòng mơ hồ hiểu ra là có chuyện gì.
Sau lời nói của Blas - Bolto, bên trong phòng rốt cuộc có người nói ra: "Chúng tôi là người của DEA, bên ngoài là ai đó? Blas."
Blas vội vàng kêu lên: "Là một vị cảnh sát NYPD."
Mà ngay lúc gã nói chuyện, Luke đã thu hồi súng, lui về vị trí đầu bậc thang.
Hắn không hề tin tưởng đám đặc vụ DEA trong phòng này.
Trong cửa phòng rốt cuộc có một người đàn ông thò đầu ra, cực nhanh nhìn bên ngoài một chút.
Sau khi xác định được ở cửa ra vào chỉ có Blas, gã rất nhanh lại thò đầu ra, nhìn về phía Luke: "Đồng nghiệp, cậu làm gì thế? Dùng súng chĩa vào đồng sự cũng không quá tốt đâu."
Luke cười cười, nhưng vẻ mặt lại không có biến hóa gì: "Thật xin lỗi, tôi nhận được tin báo nơi này xảy ra bắn nhau kịch liệt, các anh cũng không để lộ huy hiệu cảnh sát."
Lời tuy rằng nói như vậy, nhưng súng trong tay hắn lại vẫn hướng về phía cửa phòng 6B.
Vẻ mặt của đối phương rõ ràng là rất khó coi.
Luke càng có thể phát giác được vẻ bối rối ẩn giấu dưới bề ngoài trấn định của người tiếp lời ở cửa ra vào này, phía sau gã còn có người đang nhỏ giọng dặn dò người kia ứng phó hắn như thế nào.
Động tĩnh trong phòng lại một lần nữa lớn lên.
Luke nói xong lời này, lại hơi nhích sang bên cạnh bậc thang một chút, để cho hơn phân nửa thân thể của mình đều giấu ở sau tường.
Lúc này hắn mới móc điện thoại ra, gọi cho trung tâm tin tức của tổng bộ.
Luke báo thân phận và số hiệu nhân viên cảnh sát của mình, nói rõ tình huống ở nơi này, tổng bộ biểu thị nhiều nhất là 5 phút nữa tuần cảnh sẽ chạy đến.
Động tĩnh trong phòng 6B không ngừng vang lên, thính lực nhạy bén và bộ não nhanh nhạy của Luke không ngừng bắt lấy tin tức bên trong lời nói lẻ tẻ của đối phương.
"Phải làm gì với bao hàng này bây giờ?"
"McGee, chút nữa cậu mang hàng ra ngoài. Nếu như bị phát hiện, thì nói là dược phẩm vi phạm lệnh cấm tịch thu được."
"Nơi này thì sao? Giải thích thế nào về thi thể của đứa bé kia?"
"Chính cậu nghĩ đi."
"A?"
. . .
Nói là 5 phút, kết quả là tận 15 phút, hai chiếc xe tuần tra của cảnh sát mới chạy tới dưới lầu.
Luke đưa huy hiệu cảnh sát ra cho bốn tuần cảnh NYPD vừa lên lầu, tỏ rõ thân phận, lại nói cho bọn họ biết tình hình bên kia, mới dẫn bọn họ đi đến cửa phòng 6B.
Tuần cảnh đứng ổn định ở hai bên, cầm súng trong tay, bắt đầu cao giọng la to: "NYPD, người ở bên trong nghe đây, bỏ vũ khí xuống đi ra cho thấy giấy chứng nhận, nếu không chúng tôi sẽ có đầy đủ lý do bảo trì hoài nghi với mấy người."
Bên trong yên tĩnh trong chốc lát, rốt cuộc có 4 người lục tục ngo ngoe đi ra.
Trong tay bọn họ xác thực là không có súng, nhưng cũng chỉ là cắm bọn chúng trở về bao súng mà thôi, trên người hoặc trên tay mỗi người đều có huy hiệu DEA.
Bên trên huy hiệu cảnh sát hình bát giác có một con chim ưng đang giương cánh đứng, liếc qua đã có thể phân biệt với huy hiệu NYPD.
Một tuần cảnh tiến lên, lần lượt nhìn giấy chứng nhận và huy hiệu cảnh sát, gật gật đầu với Luke.
Luke cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Thân phận của mấy đặc vụ DEA này là thực, nhưng tới nơi này làm gì, vậy cũng chỉ có chính bọn họ rõ ràng nhất.
Luke cũng đoán biết sơ sơ, nhưng có chút chuyện không có bằng chứng thì không thể tố cáo loạn.
Thừa dịp tuần cảnh nói chuyện với mấy đặc vụ DEA, hắn cất bước đi vào trong căn phòng.
Gần cửa ra vào có thi thể của một người đàn ông mập lùn nằm sấp, nhưng sáu vết đạn trên lưng gã, cùng với một vệt máu thật dài sau lưng bởi vì bị di động mà tạo thành lại rất không thích hợp.
Tránh đi tất cả vết máu, hắn đi hai bước vào phía trong, cuối hành lang phía bên phải có một cô gái trẻ tuổi cũng trúng đạn ở phần lưng chết ở nơi đó.
Luke im lặng, đi hai bước, nhìn về phía cửa phòng tắm đang rộng mở ở phía bên phải.
Một người phụ nữ đeo tai nghe ngâm mình ở trong bồn tắm, ngực có một lỗ thủng lớn, nước trong bồn tắm đã bị máu biến thành màu đỏ, trên mặt đất cũng có một mảng lớn nước đọng màu đỏ.
Trong lòng Luke cười lạnh: Một người phụ nữ nằm trong bồn tắm cắm tai nghe đi tắm, cần dùng shotgun bắn xuyên qua lồng ngực của cô ta hay sao? Lúc SWAT đối mặt với khủng bố phần tử cũng không tới mức thô bạo như vậy.
Nhìn mấy lần, hắn lại đi thêm mấy bước, cửa ra vào ở chỗ lối đi giao nhau lại xuất hiện một thi thể nữa.
Sắc mặt của Luke trở nên âm trầm.
Đây là một đứa bé trai, nhiều nhất chỉ bốn năm tuổi, giờ phút này ngực trúng đạn đã không còn hô hấp.
Trừ người đàn ông ở cửa ra vào, 3 người chết ở nơi này đều là phụ nữ và trẻ con tay không tấc sắt.
Những tên DEA này điên rồi chăng! Đây là New York, không phải là Ciudad Juárez ở Mexico. Ở trong thành phố giết cả nhà người ta như thế này là việc có thể tùy tiện làm được hay sao?
Dừng trong chốc lát, đánh giá ra phương hướng viên đạn bắn trúng đứa bé trai, hắn đi vào một căn phòng khác.
Gian phòng kia loạn rối tinh rối mù, khắp nơi đều là lỗ đạn, còn không phải là do một loại súng tạo thành.
Đây chính là vị trí xảy ra bắn nhau kịch liệt bị điện thoại báo cảnh sát nhắc tới.
Một thi thể nam mặc áo sơ mi kẻ ca rô hoa nằm ở cửa ra vào, mùi trên người người này hiển thị gã có tiếp xúc không ít với mấy người khác, đây cũng là người của đám DEA kia.
Người chết bên trong căn hộ này, chính là năm người này.
Người chết ở cửa ra vào hẳn là nam chủ nhân của căn này, trong bồn tắm chính là nữ chủ nhân, cô gái trẻ tuổi và đứa bé trai kia là con cái của gia đình này.
Quét nhìn căn phòng, ánh mắt của hắn rơi lên bên trên một khung hình.
Đó là bức ảnh chụp chung của cô gái trẻ tuổi và bé trai đã chết kia, nhưng ở vị trí hơi chếch xuống dưới, có một bức ảnh được cắt dán ở nơi đó.
Đó là một bé gái khoảng mười một mười hai tuổi.
Trong lúc Luke nhìn tình hình trong phòng, một người đàn ông trung niên mặc một bộ vest vàng nhạt cũng đang nhìn hắn, trên mặt mang theo một chút ý cười: "Thám tử, đây là vụ án của chúng tôi."
Luke đưa ánh mắt rơi lên trên người gã, lần này trên mặt hắn ngay cả nụ cười khách sáo đều không có, chỉ thản nhiên nói: "Nơi này có hai đứa trẻ vị thành niên đã chết, phương pháp phá án này của DEA các ông, là muốn tập kích khủng bố hay là đại đồ sát đây?"
Người đàn ông mặc vest biến sắc: "Cậu cho rằng bọn con buôn là loại gì? Là tín đồ thành kính, mỗi ngày cầu nguyện ở trong giáo đường là xong việc hay sao? Bọn chúng có thể lấy súng ra, bắn chết cậu bất cứ lúc nào."
Gã đưa tay chỉ về phía thi thể nam mặc áo sơ mi hoa ở cửa ra vào kia, rống lên: "Một đồng nghiệp của tôi mới chết, cậu lại nói lời châm chọc? A, đúng, thấy không, tên mập mạp chết bầm kia còn làm hỏng bộ vest mới của ông đây!" Nói xong giơ vai trái của mình ra hiệu.
Nơi đó xác thực là chịu một phát súng.
Nhưng Luke có thể nhìn ra, rìa đạn này không hoàn toàn là thực sự bắn trúng, chỉ là bị một hai viên đạn sượt qua, nếu không cánh tay trái của tên này đã sớm không thể động đậy.
Hắn gật gật đầu: "Ông vui vẻ là được rồi." Nói xong xoay người rời đi.