Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 943: CHƯƠNG 943: MỜI KHÁCH, HƯỞNG THỤ THIÊN NHIÊN

Tù trạng thái tinh thần của tên mặc vest màu vàng nhạt này, còn có mùi trên người, đều cho thấy gã mới sử dụng dược phẩm.

Mặc dù Luke từng thấy rất nhiều cặn bã, cảnh sát bẩn cũng thấy không ít, nhưng loại cặn bã + cảnh sát bẩn đều làm tới mức siêu quần bạt tụy giống như tên trước mắt này, hoặc phải nói là phát rồ như tên này thì thật đúng là không thấy nhiều.

Đám cảnh sát bọn Nick râu quai nón ở Quận Los Angeles, so sánh với kẻ trước mắt này, đều được tính là đại thiện nhân.

Ít nhất thì bọn Nick râu quai nón cũng không cắn thuốc, càng sẽ không giết trẻ con bốn năm tuổi.

Lúc phá án lại cắn thuốc giết người, loại người này không phải là biến thái thì mới là lạ.

Đi ra cửa phòng 6B, ánh mắt của Luke nghiêng nhìn cửa phòng 6D bên phải trong chốc lát, nói với tuần cảnh hai câu, sau đí đi về phía cầu thang dẫn lên sân thượng.

Một lát sau, hắn từ trên tầng cao nhất đi xuống, xuống lầu lái xe rời đi.

Trở lại Shake Shack, hắn nhìn thấy hai thiếu nữ đang riêng phần mình ôm hai cái túi giấy lớn đứng ở nơi đó.

Luke nhìn đồng hồ, vỗ vỗ lên trán mình.

Bây giờ đã trôi qua 40 phút, hắn bỏ lỡ thời gian ước định.

Xuống xe bước nhanh đi tới, Nikki và Monica cũng nhìn thấy hắn, định phất tay nhưng lại phát hiện ra tay mình không rảnh.

Luke đi tới gần, luôn mồm xin lỗi: "Thật xin lỗi, anh trì hoãn thời gian, thật sự là quá làm phiền hai em."

Nikki chỉ hỏi: "Anh làm xong việc chưa?"

Luke gật đầu: "Tạm thời không có việc gì. A đúng rồi, đưa đồ cho anh đi."

Nói xong, hắn từ trong tay Nikki nhận lấy hai túi đồ ăn.

Monica bĩu môi: "Không phải là mỗi người một túi hay sao?"

Luke cười nói: "Không phải là em nói mình là kiện tướng thể dục thể thao hay sao? Chạy bộ ,bơi lội, chiến đấu, chơi bóng đều tinh thông, vậy cũng chỉ có thể vất vả em đi thêm mấy bước thôi chứ sao."

Monica tức giận cho liếc hắn một cái: "Nhưng hẳn là phải công bằng chứ? Em là người ủng hộ việc nam nữ bình quyền nha."

Luke nhún nhún vai: "Cho nên khỏe mạnh thì làm nhiều một chút đi, nếu anh có ba cánh tay, nhất định là sẽ giúp em cầm một túi."

Monica: ". . . Là vì anh không có cánh tay thứ ba nên mới nói như vậy đi."

Luke cười hắc hắc, mở cửa xe, nhanh chóng bỏ túi thức ăn vào, lại nhận lấy túi thức ăn trong tay Monica rồi cũng cho vào.

Lúc này, hắn đột nhiên phát hiện ra một việc khác thường: "Cơm trưa của. . . hai đứa đâu?"

Nikki và Monica vô ý thức nhìn xuống hai tay trống rỗng của mình, cùng nhau lấy lại tinh thần.

"Hỏng bét, quên mất."

"Chỉ mải mua cho anh."

Luke mỉm cười, đưa tay mở cửa sau xe: "Vậy xem ra là anh phải mời khách rồi, mời hai tiểu thư mỹ lệ lên xe?"

Không tới 10 phút, Monica ngồi ở trên bãi cỏ trong công viên, miệng ăn hamburger nấm phô mai, hàm hồ nói: "Anh thật là biết nói chuyện. Ngồi trên bãi cỏ trong công viên ăn thức ăn nhanh, lại bị anh nói giống như là còn xa hoa hơn ăn ở nhà hàng Michelin ba sao."

Luke ăn hamburger thịt bò, cười nói: "Trước đó lúc anh ở Los Angeles, chưa từng cảm thấy ánh nắng quý giá cỡ nào, có đôi khi thậm chí còn oán trách nó quá chướng mắt. Nhưng sau khi tới New York, anh cảm thấy nó đáng giá để anh bỏ qua hoàn cảnh do con người kiến tạo, để hưởng thụ cảnh sắc mỹ diệu của thiên nhiên."

Nikki hiếu kì: "Anh là người Los Angeles, vừa tới nơi này à? Là học đại học hay sao?"

Luke: "Anh lớn lên ở Texas, tới đây làm việc. Nếu không phải là ra ngoài làm việc, nói không chừng anh đã trở thành một Cowboys ở quê nhà rồi."

Nikki và Monica đều không thể nào tin được.

Cử chỉ và cách ăn nói của Luke không hề giống một Cowboys, quá mức nhã nhặn.

Ba người cứ như vậy, vừa cười nói tán gẫu vừa ăn cơm trưa.

Dùng cơm xong, Luke hỏi hai thiếu nữ.

Kết quả hôm nay là cuối tuần, bọn họ ra ngoài dạo phố mua đồ, không cần chạy tới mục tiêu kế tiếp, tự nhiên là không cần hắn lái xe đưa tiễn.

Lúc đó hai bên lập tức cáo biệt.

Chờ sau khi Luke lái xe biến mất, Monica mới kéo theo Nikki xoay người mà đi: "Đi thôi, chúng ta đã nói là ra ngoài dạo phố. Nội y mà tớ cần còn chưa xem chút nào đâu."

Nikki ồ một tiếng, bị kéo chạy theo, còn lưu luyến không rời quay đầu lại liếc mắt nhìn: "Xem ra, anh ấy không có cảm giác gì đối với tớ nha."

Monica nghe thấy vậy cười nói: "Không phải là cậu đã lấy được số điện thoại của anh ấy rồi hay sao?"

Nikki: "Không phải là cậu cũng lấy được rồi à! Nhưng thái độ của anh ấy cũng không giống như là của những nam sinh theo đuổi chúng ta. Tớ hỏi anh ấy lúc nào rảnh thì tới chơi, mà anh ấy lại nói là bận làm việc, ngay cả ban đêm đều phải tăng ca. Với tuổi tác của anh ấy, có gì cần mà đêm cũng phải tăng ca làm việc? Anh ấy cũng không phải là đám chuyên nhốt mình trong nhà kia. Như thế còn không phải là có ý từ chối hay sao?"

Monica lườm một cái: "Cậu khéo tưởng tượng! Tớ dám khẳng định, anh ta tuyệt đối là không có ý định theo đuổi tớ, bởi vì tớ không phải người mà anh ta vừa ý, nhưng cơ hội của cậu vẫn rất lớn, ít nhất thì những lời anh ta nói kia không phải là đang từ chối cậu."

Nikki nghe xong, lòng hiếu kỳ nổi lên, túm lấy cánh tay của Monica: "Làm sao cậu biết?"

Monica: "Bởi vì tớ hoài nghi anh ta là một vị công tử nhà giàu."

Nikki ngạc nhiên: "A?"

Monica: "Tớ không quen thuộc chiếc SUV của anh ta, nhưng học sinh bình thường có thể lái nổi chiếc đó sao? Thêm nữa, anh ta dùng chính là điện thoại Titan, là kiểu dáng mà ngay cả trên trang web cũng chưa từng thấy công bố, rất có thể là loại trực tiếp đặt trước ở xưởng. Quần áo không nhìn ra nhãn hiệu, nhưng cách chế tác và chất vải đều rất tốt, nói không chừng là kiểu thủ công. Kính mát là loại GUCCI kiểu mới, mới ra được hơn nửa năm, giá bán trên 1000 đô la.

Cô ta nói tới đây, giống như cười mà không phải cười nhìn Nikki: "Loại người như thế, làm việc chẳng lẽ sẽ là đưa thức ăn ngoài hay sao? Nói không chừng đang thực tập trong xí nghiệp gia đình chưa biết chừng."

Nikki giật mình: "Làm sao tớ không hề chú ý tới, thế mà cậu lại nhìn rõ ràng như vậy?"

Monica hung hăng nhéo Nikki một cái, làm khuê mật của mình đau đến phải ôm lưng nhảy hai bước: "Cậu làm gì thế?"

Monica: "Cậu còn không biết xấu hổ mà nói. Vừa rồi lúc ăn đồ ăn, con mắt của cậu đều không rời khỏi khuôn mặt đẹp trai kia, có thể thấy được những thứ khác hay sao? Mới vừa rồi còn cướp lời của tớ, làm tớ nhàm chán sắp chết, không làm những chuyện này thì có thể làm gì?"

Nikki nghẹn lời, nhưng đầu óc của cô ta lại một lần nữa khôi phục lại trạng thái bình thường, lập tức phản bác: "Cậu nhìn từ xe tới điện thoại, nhìn sang quần áo của người ta, còn nói tớ? Tớ đều không nhìn cẩn thận bằng cậu, cậu đúng là kẻ mê trai!"

"A, cậu còn dám ác nhân cáo trạng trước, lại muốn bị đánh đúng không!" Monica giận dữ.

Hai thiếu nữ cứ thế hi hi ha ha rùm beng trên đường, trong lúc nhất thời đã ném kẻ đầu têu là Luke sang một bên.

. . .

Sau khi Luke lên xe, nụ cười trên mặt rất nhanh đã biến mất.

Nếu không phải là vừa rồi ăn cơm trưa nói chuyện phiếm với hai thiếu nữ sáng sủa giúp hắn áp chế cảm xúc, hắn thực sự là có xúc động muốn lập tức xử lý đám cảnh sát bẩn DEA, đặc biệt là tên dẫn đầu kia.

"Lấy tư liệu của Norman - Stansfield ra đi." Hắn mở miệng nói.

Hệ thống trên xe rất nhanh đã biểu hiện ra một phần tư liệu ở trên màn hình đài điều khiển.

"Đọc một chút lý lịch của gã, lại điều tra thêm số lần và lý do gã bị khiếu nại." Hắn nói tiếp.

Hệ thống trên xe lập tức dùng giọng nữ nhẹ nhàng bắt đầu đọc tư liệu về Norman - Stansfield.

Tên Norman này, cũng chính là người đàn ông trung niên mặc vest màu vàng nhạt ở hiện trường vụ án trước đó, cũng là người cầm đầu tiểu tổ DEA vừa rồi.

Nghe thấy lý lịch của người này, Luke cười lạnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!