Không biết là do không có ai ở Fraternity đi The Continental kiếm tiền, hay là do năng lực nghe ngóng tình báo của Weasel hữu hạn.
Dù sao thì thực lực của sát thủ có danh hiệu của Fraternity, đều mạnh hơn tên"Boong-ke" mới vừa bị Luke nện chết kia, trừ khi Weasel còn có từ hình dung cao cấp hơn từ "Boong-ke".
Lúc này Selina cũng đã tắm rửa xong đi ra, ngồi xuống ghế sa lon.
Nhìn tư liệu bên trên màn hình giả lập, cô ta hỏi: "Có phát hiện gì không?"
Luke: "Thứ nhất, tư liệu mà Weasel cho vẫn có chút giá trị, cho nên tạm thời tôi sẽ không làm gì gã. Thứ hai, bên trong tư liệu của gã đều là hàng thông thường, cao lắm chỉ có giá trị 10 ngàn đô la, cho nên tôi vẫn sẽ đi nói phải quấy với gã."
Selina cười ha hả: "Vì sao nhất định phải tính sổ với gã?"
Luke nâng tách trà lên uống một ngụm: "Bởi vì, tôi rất sảng khoái cho gã 20 ngàn đô la. Nếu không muốn để lần sau gã cho tôi tư liệu vớ vẩn hơn, giá cả cao hơn nữa, thì nhất định phải để cho trí nhớ của gã khắc sâu một chút, mặt gã còn dày hơn cả Wade nữa."
Selina giật mình: "Còn không biết xấu hổ hơn cả Wade? Không khoa trương tới mức như vậy chứ!"
Luke: "OK, giới hạn ở phương diện nhiệm vụ. Wade thu tiền, ít nhất là sẽ làm việc theo ước định, nhưng lúc Weasel làm ăn lại không có loại giác ngộ này."
Selina nhớ lại tình hình lúc trước, Wade lái thuyền máy, chống chịu bắn quét bảo vệ hai chị em nhà Cohen, cũng không thể không thừa nhận người nào đó mặc dù rất không muốn mặt, nhưng đạo đức nghề nghiệp xác thực là có.
"Tiếp theo nên làm gì?" Cô hỏi ngược lại.
Luke: "Tiếp tục đi làm, điều tra thêm án, vui chơi giải trí. Dù sao thì cũng phải để những người này có thời gian ra sân, vừa vặn Daredevil cũng mới nhảy ra, chắc hẳn là bọn chúng sẽ rất hưng phấn."
Selina nghĩ một lát cũng cảm thấy đúng.
Big Daddy và Hit-Girl đều đã đi nghỉ phép, Luke cũng đã thông báo việc treo thưởng cho bọn họ, để bọn họ an tâm nghỉ ngơi mấy tháng.
Cô ta và Luke chờ đợi để thu hoạch vụ mùa sau cùng, hai ngày này cũng không lộ diện.
Bên trong 5 mục tiêu bị treo thưởng chỉ có Daredevil là mới khỏi bệnh tái xuất, mới ra hoạt động sau khi phần treo thưởng được tuyên bố.
Trong hai ba ngày tới, những sát thủ kia sẽ chỉ càng tích cực đi tìm kiếm mục tiêu, mà sẽ không rời đi.
Trên thực tế, nếu như Matt không xuất hiện, trong vòng hai ngày này chính Luke cũng sẽ nhanh chóng để lộ chút dấu vết, sau đó sẽ nhanh chóng biến mất, dùng chuyện này để bảo trì sự "nhiệt tình trong công việc " của đám sát thủ.
Bây giờ có luật sư Matt nhảy ra ngoài chịu súng, chuyện này tự nhiên là được lược bớt.
Hai người trò chuyện xong, riêng phần mình đi làm việc, huấn luyện.
Mà ngay trước đó không lâu, lúc Matt bị bọn sát thủ bao vây chặn đánh, một người ở bên trong một tòa chung cư ở khu Harlem đang gọi điện thoại: "Stan, bọn họ nói hàng lần trước có chút vấn đề, muốn nói chuyện trực tiếp với anh."
"Nói chuyện gì chứ? Thích mua thì mua, không mua thì cút." Norman - Stansfield đang dùng một tay, tìm kiếm đồ trong nhà mình: "Ừm, cái đĩa than nhạc Beethoven kia của mình đâu rồi?"
Người ở đầu điện thoại bên này cười khổ: "Stan, anh nhất định phải tới một chuyến, bằng không thì bọn họ muốn khấu trừ 10% hàng của chúng ta, bù cho số lượng thiếu lần trước."
"Lần giao dịch trước đã qua bao lâu rồi". Động tác của Norman dừng một chút: "Một tay giao tiền, một tay giao hàng, đây là quy củ! McGee, nói cho bọn chúng biết, không muốn chết thì thành thành thật thật đưa tiền đi."
McGee ở đầu điện thoại bên kia nhìn tay của một đám thành viên con buôn đã sờ ở bên trên báng súng, trong lòng phát khổ, che microphone: "Ông ấy ngủ không được ngon, bị đánh thức nên đang cáu gắt, không nên gấp."
Miễn cưỡng làm yên lòng đám con buôn ở phía đối diện, McGee đi sang nơi hẻo lánh trong căn phòng, dịch chuyển khỏi tay khỏi microphone, hạ giọng nói: "Norman, bộ nội vụ đã báo tin cho chúng ta, muốn tiến hành thẩm tra chúng ta. Lúc này, chúng ta không thể tiếp tục gây ra đại sự nữa! Bằng không thì tất cả mọi người đều xong."
Dừng một chút, gã tiếp tục nói: "Nghe tôi một câu đi, tới đây giải quyết xong vấn đề, sau đó anh an tâm nghỉ bệnh mấy ngày, như vậy đều tốt đối với tất cả mọi người."
Vết thương đạn bắn trên cánh tay Norman đang đau, gã vốn định chửi ầm lên, nhưng trong đầu đột nhiên thoáng qua một ý nghĩ: Những người này càng ngày càng không nghe lời! Vẫn nên đi xem một chút, nếu bọn chúng không biết điều thì cũng xử lý giống như với tên mập lùn Rando kia.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, cả người gã đều trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều.
Giết chết tốt bao nhiêu, đơn giản trực tiếp không có phiền phức! Dù sao thì cũng không chỉ có phe này có thể xuất hàng.
Norman nghĩ như vậy, tìm súng lục của chính mình đeo lên, lái xe chạy tới khu Harlem.
Hơn 20 phút sau, gã đi vào một căn phòng ở tầng dưới chót của một căn chung cư.
Có tên tội phạm đang định đi lên soát người, lại bị Norman tóm lấy ngón tay của gã, dùng sức bẻ một cái: "Đây chính là bộ vest mới của tao, cút xa một chút."
Răng rắc một tiếng, tên tội phạm này hét thảm, ôm tay lui lại hai bước.
Tất cả mọi người trong phòng đều nhíu mày.
Nhưng tên thủ lĩnh đám tội phạm lại im lặng một lát, chỉ hơi phất phất tay, bốn tên thủ hạ phía sau gã lập tức để bàn tay đang sờ ở trên báng súng xuống.
Norman đi đến chỗ cách gã không xa: "Được rồi, Gusman. Tao đãng ở chỗ này rồi, mày có lời gì thì nói đi."
Tên thủ lĩnh Gusman lạnh mặt: "Norman, bọn tao nghe được tin tức, mày giết cả nhà Rando."
Thần kinh của Norman có chút không bình thường nở nụ cười: "Thế nào, mày muốn báo thù cho nó à."
Gusman lắc đầu: "Không, nó có chết thêm mấy lần nữa cũng không liên quan gì tới bọn tao. Nhưng tao nghe nói, là do nó nuốt hàng của mày mới gặp xui xẻo, đúng không?"
Norman: "Đúng thế, nhưng tao cũng không giết sạch cả nhà nó, nó còn có một đứa con gái khác không ở đó, tao không thể làm sạch luôn cả con nhóc đó"
Sắc mặt của Gusman không hề tốt: "Rando có giao dịch với bọn mày. Kết quả là nó lại nuốt mất hàng của bọn mày, bọn tao muốn hàng có độ tinh khiết 99%, lại biến thành độ tinh khiết 90%. Norman, mày không cảm thấy chuyện này có chút trùng hợp hay sao?"
Norman vẫn giữ loại tươi cười quái dị kia: "Một tay đưa tiền một tay giao hàng, ở trước mặt thanh toán, đây là luật lệ. Hàng năm tao bán tới mấy tấn hàng, chưa từng có người nào dám ra vẻ cả. Mày đã lấy hàng bao nhiêu lần ở chỗ tao, mày không hiểu đạo lý kia à?"
Gusman cắn răng: "Norman, chúng ta đã làm ăn với nhau bảy tám năm rồi, tao tín nhiệm mày mới không thường xuyên kiểm tra, nhưng mày lại lừa tao như vậy à?"
Norman: "Nói không chừng là do mày nghe được tin tức, muốn mượn cơ hội này bắt chẹt tao đúng không? Mày cũng đã nói, tao chưa từng lừa mày, vậy tại sao lần này cần phải lừa mày?"
Gusman: "Norman, đừng chơi chiêu này với tao. Một câu thôi, lần trước là 10 kg hàng, mày thiếu tao 10%, hôm nay tao nhất định cần lấy thêm 1 kg, không có gì cần bàn luận thêm cả."
Norman nghiêng nghiêng đầu, chăm chú nhìn gã: "Mày muốn chết cả nhà giống như Rando à?"
Khuôn mặt của Gusman lập tức đen lại: "Mày uy hiếp tao?"
Norman khịt mũi coi thường: "Loại bán thuốc như mày, tao một chân là có thể giẫm chết một đống lớn. Chẳng qua là tao chỉ đang nói cho mày biết một sự thật. Không muốn chết thì ngoan ngoãn im miệng. Biết tao từng giết bao nhiêu thằng buôn không biết điều chưa? Thằng thọt Flecker, thằng trọc Joyce, Cote búa lớn, cả nhà bọn nó đều bị tao giết, mày không thấy bây giờ tao vẫn còn sống thoải mái đây hay sao?"
Thân thể Gusman trở nên run rẩy.
Đây không phải là gã đang sợ hãi, mà là tức giận.
Tên trọc Joyce mà Norman nói chính là em họ của gã, cả nhà đều chết sạch.
Gusman vẫn cho răng em họ mình bị một kẻ thù nào đó trả thù.
Bởi vì gây họa tới người nhà, đại bộ phận nguyên nhân đều do đám thành viên băng đảng, kết quả lại là do Norman làm.