Trong đầu hiện lên các loại ý nghĩ, Gusman do dự có nên ra tay xử lý Norman không, hay là tiếp tục giữ mối làm ăn.
Tổ năm người của Norman đều đang ở nơi này.
Nếu như gã muốn ra tay, sẽ phải dọn sạch cả 5 đặc vụ DEA bọn Norman cùng một lúc, nhưng gã sẽ không chịu đựng nổi sự trả thù của DEA.
Norman nhìn ánh mắt của gã, nở nụ cười.
Không nhanh không chậm lấy một cái hộp sắt lớn cỡ một phần ba bàn tay từ trước ngực ra, gã đưa lên bên tai lắc lắc, để cho cái hộp kia khẽ vang lên tiếng va đập.
Mở cái hộp sắt nhỏ này ra, gã cầm lấy một viên trong số bảy tám viên con nhộng bên trong, nhét vào bên trong miệng mình, nuốt xuống.
Một lát sau, gã chậm rãi ngẩng đầu lên, hai vai trước sau vặn vẹo vài cái, sắc mặt trở nên hồng nhuận, cảm giác đau đớn ở trên cánh tay trái cũng dần dần biến mất.
Gã cúi đầu xuống, nhìn Gusman phía đối diện: "Lấy tiền và hàng ra. Nếu không, tao lập tức gọi người tới xử lý tất cả bọn mày!"
Lửa giận trong lòng Gusman vốn sắp bị hiện thực đè xuống, lại bùng lên: "Mày..."
Đột nhiên, một chuỗi tiếng còi cảnh sát vang lên, hơn nữa tốc độ còn cực nhanh chạy tới nơi này.
Người của hai bên đều sửng sốt, cùng nhau nhìn về phía ngoài cửa sổ.
Gusman đột nhiên vỗ bàn một cái, đứng lên: "Norman, mày muốn đen ăn đen à!"
Norman sững sờ, chợt khinh thường nở nụ cười: "Không có học thức."
Sau lưng Gusman có một tên tiểu đệ không nhịn được tiến sát tới bên tai gã thì thào: "Đại ca, nếu đen ăn đen thì sẽ không gọi cớm."
Cái đầu đang nóng của Gusman hơi hơi tỉnh táo lại một chút, cũng cảm thấy phản ứng của mình hơi quá.
Giờ phút này Norman lại nói: "Quên đi, loại ngu xuẩn như mày, vẫn nên chết sớm đi! Ngày mai tao sẽ dẫn người tới nhà mày, xử lý mày và hai đứa con gái giống như hai con bitch của mày!"
Lửa giận của Gusman mới miễn cưỡng được kiềm chế rốt cuộc không nhịn nổi nữa, tiếng "xử lý gã" một mực xoay quanh trong đầu đột nhiên lớn lên.
Gã nổi giận gầm lên một tiếng: "Fuck You! Mày đi chết đi! Bắn chết nó cho tao."
Trong tiếng rống giận dữ, Gusman vồ lấy súng lục bên hông hướng về phía ... McGee ở trước mặt mình bắn một phát.
McGee đang nghiêng đầu, muốn khuyên tổ trưởng Norman của mình đừng kích thích đối phương nữa, không có bất kỳ cơ hội phản ứng nào, trên đầu đã có thêm một cái lỗ, trong nháy mắt đã nằm liệt giữa đường.
Gusman bất thình lình bộc phát, làm cho tất cả mọi người đều vội vàng không kịp chuẩn bị —— trừ Norman.
Gã dường như là đã sớm xem thấu tất cả, trên mặt hiện lên nụ cười quái dị, bỗng nhiên từ bên hông rút súng ngắn ổ quay ra.
Ba ba ba ba ba ba!
Liên tiếp sáu phát, bắn toàn bộ lên trên người Gusman.
Mà Gusma bị ma xui quỷ khiến cho McGee một phát súng trước lại chậm hơn một bước, chỉ kịp bắn một phát súng về phía bụng Norman, hai người trước sau ngã xuống đất.
Hai tên cầm đầu này bộc phát bắn nhau giống như quyết đấu ở trong phim cao bồi miền tây, để người của hai bên đều sững sờ khoảng nửa giây.
Sau đó, tất cả mọi người đồng loạt chửi mắng, tay đều sờ về phía báng súng.
Ba ba! Phanh phanh!
"A!"
"A a!"
"A a a!"
Tiếng súng tiếng kêu thảm thiết trộn lẫn thành một mảnh, trong nháy mắt mùi khói thuốc súng dường như là đã tràn ngập ở bên trong gian phòng.
10 giây sau, tất cả mọi người trong phòng đều ngã ở trên mặt đất.
Căn phòng từ bên trong tình trạng cực độ ồn ào náo động đột nhiên an tĩnh lại.
Mặc kệ là thành viên băng đảng hay là đặc vụ DEA, phần lớn thân thể đều run rẩy, miệng phát ra tiếng rên rỉ vô lực.
Chỉ có một người từ dưới đất chậm rãi bò dậy.
Norman nhìn một đống người đang nằm xung quanh mình, đột nhiên cười lên ha hả: "Chết tiệt, bọn mày đều đáng chết."
Nói xong câu này, gã lảo đảo mấy bước, dựa lên trên vách tường: "Của tao, tất cả là của tao. Tiền là của tao, hàng cũng là của tao. Ha ha ha ha."
Mà trong khoảnh khắc trước đó, một đội xe tuần tra của cảnh sát đang chạy về hiện trường bắn nhau ở khu Upper Manhattan.
Trên xe dẫn đầu có người đang cầm bộ đàm gọi: "Không cần tới đón tôi, tôi sẽ đi nhờ xe."
Nói đến đây, anh ta nhìn tuần cảnh đang tràn đầy vẻ cười khổ ở ghế sau một cái: "Thật xin lỗi, đồng nghiệp, xe mới của tôi vừa bị đụng hỏng mới đưa đi sửa chữa."
Tuần cảnh có thể nói cái gìđược.
Anh ta biết người đang ngồi trên ghế lái phụ kia.
Rất nhiều người ở trong lực lượng cảnh sát ở New York, đều từng nghe qua tên của vị này, tuần cảnh này cũng không ngoại lệ.
Thậm chí là anh ta đi làm cảnh sát, có trình độ rất lớn là bị vị này "liên luỵ".
Tuần cảnh mở miệng: "Gọi tôi là Kenny là được, Cảnh tá John - McClane."
John: "Ok, Kenny. Chút nữa đến nơi các cậu chú ý tìm chỗ ẩn nấp, đừng dửng dưng đứng giữa đường, hiểu chưa?"
Kenny: "Chúng tôi có học qua cách ứng đối với tình huống bắn nhau quy mô lớn, Cảnh tá McClane."
Mặt John không đổi sắc, khóe miệng vểnh lên: "Vậy cậu từng bị bao nhiêu khẩu súng bắn quét rồi? Có biết người có thể chịu mấy phát mà không chết không?"
Kenny: "... OK, tôi sẽ trốn kỹ."
Hai người mới vừa nói xong, đột nhiên nghe thấy một tràng tiếng súng dày đặc.
John hầu như là theo bản năng nhìn về phía vị trí bên trái đường, đưa tay chỉ một cái: "Nơi này xảy ra bắn nhau? Ở phía sau tòa chung cư này."
Tuần cảnh lái xe lập tức đánh tay lái, vọt vào con đường nhỏ, vòng ra phía sau chung cư, ba chiếc xe cảnh sát phía sau theo sát mà tiến lên.
Hơn mười phút sau, mặt mũi John tràn đầy vẻ không hiểu từ trong chung cư đi ra.
Sờ sờ một chiếc camera cỡ nhỏ gắn ở trước ngực mình, anh ta lấy điện thoại cầm tay ra bắt đầu gọi: "Sếp, chỗ tôi đang có chút phiền phức."
Dustin lưu luyến không rời dời ánh mắt từ trên người luật sư Jennifer đi: "Nói."
Móa nó chứ, ông ta thật vất vả mới tìm được cơ hội lười biếng một đêm! Thế mà tên John chết tiệt kia!
Luật sư Jennifer cười nhéo da mặt của ông ta, đứng lên đi về phía phòng tắm.
Dustin nhìn dáng dấp yểu điệu của cô ta, nuốt một ngụm nước bọt, trái tim vốn trầm ổn xưa nay nhảy bình bịch.
Nhưng tin tức xấu từ trong ống nghe bên tai ông ta truyền tới, để tim của ông ta đập hụt một nhịp: "Chỗ tôi phát hiện ra một đống thi thể, trong đó có bốn đặc vụ DEA, sáu tên khác hẳn là con buôn. Chỉ có một đặc vụ DEA cao cấp, tên là Norman – Stansfield, bị trọng thương."
"Chuyện gì xảy ra?" Lực chú ý của Dustin lập tức từ trên thân Jennifer dời sang chỗ khác, căn bản là không chú ý tới cửa phòng tắm cố ý để lại một khe hở.
John vừa đánh giá bốn phía, vừa hạ giọng cực nhanh nói tình hình.
Dustin nghe anh ta báo cáo, từ trên giường bò dậy, nghiêng đầu kẹp lấy điện thoại bắt đầu mặc quần áo vào.
Mấy phút sau, Dustin bắt lấy chai sữa tắm do Jennifer luật sư bị dọa sợ ném tới, hôn cô một cái, sau đó nói mình có vụ án rồi lập tức rời đi, chạy ra khỏi căn phòng.
Để luật sư Jennifer lại sững sờ một hồi lâu, mới bất đắc dĩ lắc đầu: "Đây chính là làm việc nha."
Cô ta đương nhiên là không có cách nào trách cứ Dustin.
Trên thực tế, cô ta nửa đường bỏ Dustin lại một mình trong phòng cũng không phải chỉ là một hai lần.
Một lần nữa bôi sữa tắm lên, cô ta như có điều suy nghĩ lẩm bẩm nói: "Lần này lại là vụ án gì? Không biết là có thể giao sang bên mình hay không."
Lời vừa nói ra miệng, cô ta lại lập tức lắc đầu: "Nghĩ gì thế! Con mụ Reyes kia sẽ không để cho mình tuỳ tiện lấy được vụ án lớn, trừ khi muốn để mình gánh tội."
Đêm đó, đồn cảnh sát New York hoàn toàn rối loạn, Luke và Selina lại cũng đã đi vào mộng đẹp.
Sáng sớm, Luke bị Dustin sử dụng Thuật Triệu Hoán, cưỡng ép triệu hồi đến đồn cảnh sát.