Nhìn cái kính mát vừa mới vừa ngầu của Luke, Dustin lại nhìn cửa thông gió của đại sảnh một cái.
Tia sáng từ nơi đó rọi vào tương đối sáng tỏ, nhưng mặt trời bên ngoài xác thực là không chói chang gì cả.
"Đôi kính mát này của cậu không tệ, mới mua à?" Ông ta thuận miệng hỏi.
Luke: "Ừm, đột nhiên muốn đổi một đôi kính đẹp một chút."
Dustin cạn lời đối với sự tùy hứngcủa kẻ có tiền: "... Uhm, nói việc chính đi. Cậu còn nhớ vụ án Norman của DEA giết cả nhà con buôn ở khu Upper Manhattan mà hôm trước cậu báo cho tổng bộ kia chứ?"
Khuya ngày hôm trước, tôi còn mới đặc biệt "thân thiết" thăm viếng gã, làm sao có thể không nhớ rõ được. Trong lòng Luke thầm nói, gật đầu: "Là đặc vụ cao cấp nhìn rất ngông cuồng kia ấy hả."
Dustin thở dài: "Đêm qua, John mới bắt vị Norman này, hiện trường lại là thi thể của một đống con buôn, cùng với mấy đặc vụ trong tiểu tổ của Norman, tất cả đều chết hết, chỉ có một mình Norman bị trọng thương."
Mặt Luke lộ vẻ giật mình: "DEA mạnh như vậy à?"
Dustin cười châm biếm: "Xác thực là rất mạnh. Bên chỗ bọn họ rất nhanh đã đạt được tin tức, đưa Norman rời đi."
Luke: "Chuyện này, chuyện này thực sự là không có liên quan gì tới chúng ta đấy chứ?"
Dustin nhìn ra ngoài phòng làm việc một chút, sau khi xác định không có ai đứng ở bên ngoài, mới hạ giọng nói: "Thế nhưng, John đưa cho tôi một cái camera, bên trong ghi lại toàn bộ quá trình giao dịch giữa Norman và đám con buôn, sau đó là nội chiến."
"Làm sao lại có thứ này?" Luke khẽ a một tiếng, ra vẻ vô cùng khiếp sợ, nhưng trong lòng ha ha: Giá bán chiếc camera kỹ thuật số cỡ nhỏ này cũng không rẻ đâu, gần ngàn đô la của tôi đấy.
Dustin khẽ vuốt cằm: "John tìm thấy nó ở hiện trường. Theo tôi phỏng đoán, đám con buôn định quay lại quá trình giao dịch, xem như là bằng chứng áp chế Norman, không nghĩ tới hai bên đàm phán không thành công, vật này lại rơi vào trong tay chúng ta."
Luke suy nghĩ một lát, mới hỏi: "Vậy ý của sếp là?"
Dustin ném cây bút trong tay xuống, nơi nới lỏng cà vạt của mình, cắn răng nói: "Móa nó chứ tôi cũng không biết phải làm gì bây giờ. Tên John kia quả thực là biết gây phiền toái cho tôi. Cậu ta thuần túy là lúc tan việc gặp phải xe tuần tra của cảnh sát ra ngoài, đi nhờ xe, kết quả là lại lấy củ khoai lang bỏng tay này về cho tôi."
Tròng mắt của Luke đi lòng vòng: "Sếp muốn ra tay với Norman?"
Dustin lại một lần nữa nhìn ra ngoài phòng làm việc một cái, mới nói: "Hôm qua tôi đã tìm người điều tra nội tình của Norman, gã có người trên cao tầng ở DEA ở New York chống lưng. Bằng không thì với rắc rối mà gã làm ra trong mấy năm vừa rồi, làm sao có thể an ổn sống ở DEA được."
Luke vuốt vuốt trán: "Phiền toái như vậy à? Vậy, hay là ném video ra ngoài."
Dustin: "Cho ai bây giờ?"
Luke cười hắc hắc: "Có công lao, nhất định phải nhớ tới sếp lớn của chúng ta chứ."
Dustin im lặng, hai mắt chập chờn sáng tối.
Kỳ thật ông ta cũng có loại quyết định này, chỉ là trong lòng vẫn có chút không cam tâm mà thôi.
Bên trong băng ghi hình, chính miệng Norman thừa nhận, một năm gã phải tiêu thụ mấy tấn dược phẩm vi phạm lệnh cấm.
Đó vẫn chỉ là trong một năm, mà Norman đã ngồi lên vị trí đặc vụ cao cấp 5 năm rồi.
Nếu thực sự tra rõ ràng vụ án này, khẳng định là sẽ vớt được cá lớn, công lao tuyệt đối là rất lớn.
Nhưng nguyên nhân chính là như vậy, Dustin lại sợ ném chuột làm vỡ bình.
Norman là thân tín của vị tay to DEA nào đó ở New York.
Một năm gã bán ra mấy tấn dược phẩm vi phạm lệnh cấm, nếu nói vị tay to bên trên kia không biết, thì trừ khi vị này không có đầu óc.
Người không có đầu óc, sẽ không ngồi được trên vị trí cao ở DEA ở New York.
Hơn nữa, Norman bán ra nhiều dược phẩm vi phạm lệnh cấm như vậy, vậy số tiền kia đi chỗ nào?
Chính Norman khẳng định là không nuốt nổi một miếng bánh to như thế, vậy người có thể ăn miếng bánh này, chỉ có thể là vị tay to kia.
Hoặc là nói, vị tay to kia đại biểu cho một đám người.
Đám người này đã dám trường kỳ vãng lai với đám con buôn, vậy để đám con buôn tìm kiếm mấy tên liều mạng, tới loại bỏ những người muốn moi bọn họ ra ngoài ánh sáng cũng không khó, hơn nữa tuyệt đối là sẽ liên lụy không tới đám người này.
Bởi vậy, chỉ có thể giao băng ghi hình này cho sếp lớn của Luke, phó chuyên viên thứ nhất của NYPD, Brad.
Chỉ có vị sếp lớn này mới chịu nổi áp lực bên phía DEA.
Suy nghĩ một lát, Dustin bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Cũng chỉ có thể làm như vậy mà thôi."
Ông ta có lòng phấn đấu vì sự nghiệp, cũng không thiếu khuyết tinh thần trọng nghĩa.
Nếu như có khả năng, ông ta thật sự là muốn tra rõ ngọn nguồn vụ án này.
Đáng tiếc là ông ta không có loại khả năng này.
Đối với cấp trên mà nói, Brad sẽ không công khai hỗ trợ ông ta điều tra loại vụ án ở cấp bậc này.
Vị cựu cấp trên này của Dustin càng giống như một sinh vật có hệ thống, đối mặt với loại sự kiện lớn này sẽ chỉ đi cân nhắc quan hệ lợi ích.
Chính nghĩa? Đó là cái gì? Có thể làm cơm ăn được không!
Đối với bên dưới, Dustin không có khả năng một mình đi điều tra vụ án này, khẳng định là sẽ phải để cho thủ hạ hiệp trợ.
Sự tình liên quan quá lớn, ông ta nhất định cần phải dùng thủ hạ thân tín của mình.
Chỉ khi nào đối phương phản kích, khẳng định là sẽ dính lứu tới những người liên quan.
Chính ông ta có dũng khí mạo hiểm đi làm việc, Luke và Selina có lẽ cũng không sợ.
Nhưng Elsa thì sao? Elizabeth thì sao?
Hai vị này, một người tuổi tác không còn nhỏ, thật vất vả mới chuyển sang văn chức, trước 40 tuổi leo lên chức Cảnh giam (captain) cũng không tính là việc khó.
Một người khác còn trẻ, năng lực xuất chúng, về sau không chừng sẽ lại là một Elsa phiên bản vip.
Ông ta không thể vì ý nghĩ cá nhân, đưa toàn bộ bộ hạ cũ trên con thuyền nhỏ của chính mình vào trong vực thẳm.
Hỏi qua thái độ của thủ hạ mà ông ta coi trọng nhất là Luke xong, Dustin cũng hết hi vọng.
Nếu thực sự muốn tra vụ này, làm không cẩn thận những người khác sẽ gặp phải tai họa bất ngờ, tại chỗ qua đời.
Chỉ có hai người bọn Luke mới có năng lực tự bảo vệ mình, điều tra rõ vụ án.
Nhưng nhìn thái độ của Luke, Dustin biết rõ hắn cũng không có ý định đi điều tra.
Dustin cũng sẽ không cho rằng Luke nhát gan.
DEA không phải là gia tộc Ainsworth, đây là đơn vị có tiếng bạo lực trên toàn bộ nước Mỹ.
So với Ainsworth chơi thủ đoạn quyền thế, bọn họ am hiểu sử dụng người của chính họ, đi giải quyết triệt để vấn đề hơn.
Vì vụ án lên liên quan đến việc buôn lậu dược phẩm vi phạm lệnh cấm với trọng lượng hàng tấn này, người bên trong DEA liên quan đến việc này tuyệt đối là sẽ không để ý sử dụng thủ đoạn am hiểu nhất kia.
Quyết định xong, Dustin quả đoán đuổi người.
Ra khỏi đồn cảnh sát, Luke và Selina chia nhau mỗi người đi một ngả.
Selina lái xe dẫn theo Khối Vàng, cô muốn đi dạo phố mua đồ.
Từ sau khi tới New York, hầu như là không có thời gian nhàn nhã, ở dưới tình huống Luke biểu thị rõ ràng là muốn nghỉ ngơi mấy ngày, cô lựa chọn cho mình nghỉ ngơi.
Luke thì lại đánh xe quay về nhà ở khu Clinton một chuyến, nhìn xem hôm nay luật sư Matt có đi làm như thường lệ hay không.
Hôm nay khá may mắn, một chiếc xe taxi vừa vặn trả khách ở bên đường.
Luke nhìn người đàn ông mặc âu phục ngồi xổm ở trên mặt đất nôn mửa, chính mình mở cửa xe ngồi vào, miệng cười nói: "Khu Clinton. Mặt khác làm ơn giữ vận tốc của chiếc "máy bay" này ổn định ở dưới mức 50 km/h."
Lái xe ở hàng ghế trước nghiêng đầu: "Hey, đi Hell's Kitchen sẽ phải thêm... tiền, oa ác oa ác, đây là ai, đây là ai tới đây. Trời ạ, tôi xuất hiện ảo giác rồi à? Chàng trai, mau nói cho tôi biết có phải là như vậy hay không."
Để cho một chuỗi lời nói vừa gấp rút vừa rõ ràng, còn mang theo cảm giác tiết tấu thế này, Luke cười lấy 100 đô la ra, nhét qua lỗ đưa tiền: "OK, trả trước cho cô 100 đô la tiền xe."
Lái xe cười ha ha, tiện tay cầm lấy tiền nhét vào túi áo của mình, lái xe xuất phát, miệng vẫn không quên tiếp tục nói: "Chỉ là thái độ đưa tiền hào phóng này, tôi vững tin là cậu rồi. Lái xe lâu như vậy, người đưa tiền hào phóng không có ai trẻ như cậu, trẻ mà đưa tiền thì cũng không hào phóng bằng cậu, quan trọng hơn chính là bọn họ đều không đẹp trai bằng cậu."