Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 955: CHƯƠNG 955: ĐÚNG LÀ VÔ NHÂN TÍNH, GIÁ CẢ KHÔNG THỂ TỪ CHỐI

Người không biết điều nói nhăng cuội với với Karen lần trước, ban đêm bị người chụp đầu đánh cho một trận, cũng bị nghiêm khắc cảnh cáo, chớ trì hoãn mọi người kiếm tiền.

Thứ Karen nắm trong tay, liên quan tới thu nhập trong tương lai của rất nhiều người.

Người nào nện bát cơm của người khác, đương nhiên là sẽ bị đánh.

Sau khi Luke vào cửa, Foggy rất nhanh đã xử lý hoàn tất công việc của cặp vợ chồng già trước mặt, để Karen đưa bọn họ ra ngoài.

Đợi đến lúc trong phòng chỉ còn lại hai người, Foggy mới mở miệng nói: "Muốn uống chút gì không?"

Luke: "Không cần khách sáo. Sao thế, bận rộn quá à?"

Foggy gãi đầu một cái: "Không có cách, tôi đã dùng danh nghĩa phục vụ xã khu tìm hai cô gái tới làm việc vặt, nhưng cũng chỉ có thể giảm bớt lượng công việc của Karen, việc của tôi và Matt làm thì người khác không giúp được gì."

Luke ồ một tiếng, biết rõ còn cố hỏi: "Matt đâurồi?"

Foggy: "Cậu ấy nói tối hôm qua không cẩn thận bị cảm mạo, bây giờ đã uống thuốc ở nhà ngủ, ngày mai mới tính."

Luke chỉ có thể ôm thái độ đồng tình với luật sư Matt.

Làm không cẩn thận ngày mai anh ta sẽ thực sự giả làm người không có việc gì, tới tăng ca giải quyết công việc.

Nhưng mà, gia nhập đội luật sư tốt hơn là gia nhập đội Daredevil, ít nhất là sẽ không ló mặt ra đường đã chịu súng.

Nhìn vẻ mặt của Foggy, Luke cười nói: "Có việc gì cứ nói, anh cũng không phải là phụ nữ, còn muốn tôi chủ động bắt chuyện với anh à."

Foggy lúng túng gãi gãi đầu, lấy một phần tư liệu ra đưa tới: "Đây là kế hoạch phục vụ xã khu mà cậu đưa ra kia, tôi phát hiện một chút vấn đề."

Luke nhận lấy, nhanh chóng lật xem, thuận miệng hỏi: "Những đứa trẻ kia không muốn tới?"

Foggy: "Bọn chúng xác thực là không quá muốn đến. Vấn đề là nhà chúng đều muốn bọn chúng đến, kết quả là mới qua hai ngày chúng tôi đã nhận được hơn 50 đơn xin, chỉ sợ là vấn đề... tài chính sẽ có chút phiền phức."

Luke hơi hơi tưởng tượng đã hiểu được.

Hắn và Selina quyên 100 ngàn, bình quân cho hơn 50 gia đình, mỗi nhà lấy được chưa tới 2.000 đồng trợ cấp.

Mặc dù nói là từ mức 1000 mà bắt đầu, nhưng xem như mức lương thấp nhất, mỗi ngày 8 tiếng, mỗi người mỗi tháng cũng lấy được 1.500 đến 2.000 đồng.

Tới giờ cũng mới chỉ qua mấy ngày, sau này khẳng định là còn có người muốn gia nhập.

Một khi số người xin và lượng cung cấp công tác tình nguyện chênh lệch quá lớn, vậy nói không chừng chuyện tốt sẽ chuyển thành xấu.

Foggy không phải là kẻ ngu, sớm phát giác được ở trong đó có thể sẽ có phiền phức, muốn thương lượng với Luke.

Luke: "Anh đoán chừng sau cùng sẽ có bao nhiêu người xin?"

Foggy: "Từ 120 người đến 150 người, nhưng trước đó chúng tôi chỉ dự tính khoảng 25 đến 30 người."

Luke gật gật đầu, tiện tay lấy cuốn chi phiếu và bút ra, ký một tờ chi phiếu, giật xuống để lên bàn đẩy tới: "Riêng tôi rất thưởng thức loại người sẵn lòng dùng công việc để thay đổi vận mệnh của mình và gia đình. Chút nữa để Karen dựa theo hiệp nghị lần trước lại làm thêm một phần, tôi ký tên là được."

Foggy nhìn con số ghi bên trên chi phiếu, có chút xấu hổ: "Chỗ này... Nhiều lắm, 100 ngàn là được rồi."

Bên trên chi phiếu, con số ghi là 200 ngàn đô la.

Gia đình làm công tác tình nguyện trong xã khu sẽ đạt được trợ cấp sinh hoạt, đây là cơ chế cống hiến được ước định trước.

Tính bình quân, mỗi gia đình sẽ có thể lấy được khoảng 3.500 đô la.

Số lượng người nhiều, vậy số tiền này sẽ còn giảm xuống một chút, 3000 là đầy đủ.

Người có thể nhận lương cao vĩnh viễn chỉ là thiểu số, như vậy cũng có thể kích thích tính tích cực của mọi người.

Bây giờ văn phòng mỗi tháng đều có một khoản "thu nhập"50 ngàn đô la, Foggy và Matt đã thương lượng xong, hai ba tháng sau bọn họ sẽ tiết kiệm một chút, cũng có thể từ bên trong số tiền kia lấy ra 100 ngàn.

Tính toán như vậy, tài chính dùng cho kế hoạch trùng kiến xã khu chiêu đủ 100 công danh nghĩa cũng dư xài.

Đại bộ phận người xin sau khi được thông qua, sẽ không xảy ra vấn đề lớn, bởi vì những người được thông qua này sẽ tự động duy trì kế hoạch trùng kiến xã khu, một số nhỏ không được tuyển chọn cũng không thể gây ra rắc rối gì.

Nhưng anh ta vừa nói không có tiền, Luke lại lấy ra thêm 200 ngàn, Foggy cảm thấy giống như là mình đang lợi dụng lòng tốt của người khác.

Luke không thèm để ý, chỉ nghiêng đầu nhìn ra ngoài, tăng cao âm lượng gọi Karen, sau đó quét nhìn danh sách ứng viên trong tay.

Lúc này, Karen đi vào, dùng ánh mắt hỏi thăm nhìn về phía Foggy.

Luke lại mở miệng nói: "Được rồi, chớ lề mà lề mề. Để Karen đi in hiệp nghị đi, tôi còn có việc muốn hỏi anh."

Foggy nhìn thái độ này của hắn, chỉ có thể nói vài câu với Karen, đổi lấy nữ thư ký tràn đầy vẻ giật mình nhìn Luke, sau đó nhanh chóng đi ra ngoài.

Luke tự nhiên lật phần tư liệu người xin này, tìm được danh sách người xin, đặt nó ở trước mặt Foggy: "Charles, Rakka, Hudson đều ở đây. Nhưng tôi muốn hỏi một chuyền, mấy đứa nhóc đi theo Hudson ngày đó đâu? Tôi rất xem trọng bọn nó, anh có thể dùng bút đỏ đánh dấu tên của bọn chúng ra không?"

Foggy: ... Có phải là cậu hơi quá đáng rồi hay không?

Chỉ vì thu thập đám choai choai kia, cậu lại dám móc ra 300 ngàn!

Phát rồ! Đúng là không còn nhân tính! Trong đầu Foggy chỉ còn lại những từ này.

Luke quang minh chính đại nói như thế, chính là "yêu cầu nhỏ" duy nhất sau khi hắn quyên tiền.

Mấy đứa choai choai kia, có thể kéo tới cày cuốc, thì nhất định phải kéo tới.

Nếu không, dù Luke không nói gì, nhưng chính Foggy đều sẽ có cảm giác mình không làm tốt công việc.

300 ngàn đều có thể tìm được sát thủ chuyên nghiệp mua lấy hơn mười nhân mạng, Luke lại chỉ vì để cho 10 đứa choai choai đi làm công tác tình nguyện.

Đây thật là một cái giá để người ta không thể từ chối.

Luke nhìn vẻ mặt của Foggy, nhún nhún vai: "Chúng ta cần phải cho những đứa trẻ này một cơ hội, một cơ hội trở về con đường chính xác, mà không phải là chờ mấy năm sau sẽ đi ăn cướp, buôn bán dược phẩm, hoặc làm chân chạy các thứ. Tôi tình nguyện dùng thân phận người quyên tiền, giám sát bọn nó bán sức làm việc, cũng không muốn lấy huy hiệu cảnh sát ra còng tay bọn nó."

Nghe thấy lời này, Foggy giơ tay đầu hàng: "OK. Tôi cam đoan, sẽ cố gắng hết sức để những đứa trẻ kia làm việc nghiêm túc."

Luke gật đầu: "Nếu lần này bọn chúng có thể học được vài thứ trong lần trùng kiến xã khu này, vậy sau này sẽ có bản lĩnh tự nuôi sống mình. Những người thợ xây dựng mà anh mời kia, tay nghề phổ thông một chút cũng không quan trọng, nhưng cố gắng chọn người sẵn lòng dạy bọn chúng ít thứ. Hơn nữa kỳ hạn trùng kiến và phục vụ xã khu có thể thoả đáng kéo dài, để bọn chúng có đầy đủ thời gian học tập."

Foggy hoàn toàn phục: Cậu chính là không muốn để bọn chúng quan cửa rất nhanh đi! Thực sự cần phải chơi tuyệt như vậy sao.

Ở trong lòng, anh ta không tự chủ được dán lên cho Luke nhãn hiệu "đừng chọc".

Dù Luke tuyệt đối được tính là một người tốt, nhưng phương pháp thu thập người quá có tính nhắm vào.

Để những đứa choai choai kia làm khổ sai một hai tháng, đoán chừng là còn khổ hơn để bọn chúng chịu một phát súng.

Dù sao thì chịu súng cũng còn có thể lấy ra nói khoác với đám đồng bọn, biểu thị chính mình cứng rắn như thế nào.

Làm khổ sai muốn thì phải nói khoác ở phương diện nào? Chém chính mình rất giỏi dời gạch hay sao.

Lúc này Karen đã in hiệp nghị ra cầm vào.

Thứ này có sẵn mẫu, trừ số tiền quyên và kí tên, những chỗ khác cơ bản đều giống nhau.

Hắn đơn giản xem qua một lần, sau khi ký tên lập tức đứng dậy: "Được rồi, tôi sẽ không quấy rầy mọi người làm việc. Nếu có vấn đề gì nữa thì gọi điện thoại cho tôi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!