Karen đưa đến đầu bậc thang, Luke cũng không để cô ta tiếp tục tiễn mình nữa.
Đợi cho hắn xuống lầu, em gái da đen trẻ tuổi lẻn đi theo tới kia mới nhỏ giọng hỏi: "Karen, đó là ai thế? Nhìn rất đẹp trai nha."
Karen cười híp mắt quay sang: "Cậu ấy tên là Luke, mới vừa chuyển đến đây không lâu, ở tòa nhà chếch đối diện bên kia. Charles không đề cập cậu ấy với em à? Kalia, xem ra Charles có rất nhiều bí mật nhỏ với em nha."
Em gái da đen Kalia ngẩn người, đột nhiên liên hệ tới một người đã sớm nghe nói qua, cùng với cái tên vừa nghe được lại với nhau.
Miệng cô ta há to: "Anh ta, chính là vị Luke kia? Là người nhất định phải để Charles và em tới làm công tác tình nguyện?"
Karen dùng tay ra hiệu kéo khoá bên ngoài miệng: "Chính em biết rõ là được, đương nhiên là cũng có thể chia sẻ với Charles."
Nói xong cô ta lập tức đi vào trong cửa.
Em gái da đen trẻ tuổi Kalia này chính là bạn gái của Charles, bây giờ mới 15 tuổi.
Charles bị mẹ ném vào đội lao động cải tạo. . . à không, là đội sửa chữa, Kalia cũng bị cha nhét vào.
Gần đây văn phòng bận rộn nhiều việc, Foggy mới kêu hai cô gái trẻ tới làm việc vặt, kiêm làm "học trò" của Karen, trong đó có Kalia.
Chuyện này đối với cặp đôi trẻ tuổi, cũng coi như là "đồng cam cộng khổ".
Sững sờ một hồi lâu, Kalia mới bị tiếng la hét của Karen làm cho bừng tỉnh, chạy chậm vào trong phòng, trong lòng vẫn còn đang lẩm bẩm: Đây chính là một trong cặp thư hùng sát thủ mà Charles nói? Có phải là do tên này xem phim quá nhiều rồi, nên đầu óc bị hỏng rồi hay không! Nói người trẻ tuổi vừa rồi kia là một học sinh trung học thì còn thích hợp hơn nhiều.
Nhìn xác thực là trầm ổn hơn nhiều so với học sinh trung học, nhưng. . . Sát thủ? Kalia khịt mũi coi thường, lại một lần nữa xác định loại "dự cảm thần bí" của bạn trai mình chẳng qua chỉ là thần kinh quá nhạy cảm mà thôi.
Nếu vị Luke này là sát thủ, vậy Charles còn không phải là Vua Sát Thủ hay sao?
. . .
Ba ngày sau đó, Luke và Selina lười biếng càng triệt để hơn, ngay cả buổi sáng đều không tới đồn cảnh sát báo cáo.
Đương nhiên, trong lúc Luke thích ứng với thuộc tính tinh thần mới tăng vọt của mình, cũng đồng thời tiến hành lên kế hoạch và bố trí hành động, không hề lãng phí một chút thời gian nào.
Selina thì trừ tự mình huấn luyện, còn phải sắp xếp tình báo của những tên sát thủ kia, kể cả phần tài liệu do battender Weasel cho, cùng với những người khả nghi mà hệ thống tình báo của Luke giám sát được ở trong thành thị gần đây.
Trong chuyện này, hệ thống chỉ có thể cho ra một loại phán định đại khái, việc sàng chọn sau cùng vẫn cần cô ta tự mình tiến hành.
Cùng lúc đó, chiến hữu cũ mà Robert nhờ Luke tìm rốt cuộc cũng đã có một chút manh mối.
Nhưng người này không hề ở trong phạm vi hơn một ngàn người mà trước đó Luke tìm ra.
Sau khi Tiểu Oa dùng bức phác hoạ kia để so sánh với hơn một ngàn người này mà không có kết quả, Luke bắt đầu tiến hành so sánh ông ta với các mục tiêu ở trong kho tài liệu của đồn cảnh sát, vài ngày sau mới ở bên trong một hồ sơ vụ án tìm được người tương tự.
Đó là một vụ án bắn súng xảy ra hơn một năm trước, người tương tự này sau khi đầu trúng đạn được đưa vào trong bệnh viện.
Tư liệu cũng chỉ nói đến đây, không có nhiều đầu mối hơn về vị chiến hữu cũ này, chỉ nói là ông ta xuất viện sau đó không lâu.
Không có tin tức về sau của vụ án bắn súng này, chỉ đơn giản nói đó là một trận băng đảng sống mái với nhau.
Luke dựa theo một chút manh mối ở trong tư liệu, tìm được bệnh viện Metro-General, nơi tiến hành cấp cứu cho vị chiến hữu cũ này.
Trên thực tế, rất nhiều người bị thương trong trận đấu súng kia đều được đưa vào trong bệnh viện này cấp cứu.
Đáng tiếc, mức độ bận rộn của nghề bác sĩ có thể so với nghề luật sư và thám tử.
Cho dù Luke lộ ra thân phận thám tử cũng không có tác dụng, mấy bác sĩ bị hỏi thăm đều chỉ đơn giản nói vài câu liên quan tới tình huống đêm đó, sau đó nói là không nhớ rõ càng nhiều thứ, rồi vội vàng rời đi.
Luke cũng không có cách nào.
Để những vị bác sĩ khoa cấp cứu vốn bận đến mức bàn chân vắt lên gáy này dừng bước lại, chậm rãi hồi ức tất cả, yêu cầu này rất không thực tế.
Nếu giờ phút này Luke là một người có thuộc tính tinh thần bình thường, có người chạy tới hỏi tình hình về một người nào đó trong một vụ án xảy ra hơn một năm trước, hắn cũng không nhất định là sẽ có bao nhiêu ấn tượng, năng lực kết nối tâm linh cũng xác nhận mấy vị bác sĩ này cũng không hề nói láo.
Không thu hoạch được gì, Luke cũng chỉ có thể đi ra ngoài, suy nghĩ xem có nên điều tra thêm từ tài liệu bên phía đồn cảnh sát hay không.
Lúc vòng qua chỗ rẽ, một người vội vàng đi đến, kém chút đụng trúng Luke.
Luke né tránh, nhìn đối phương cười nói: "Cô đang bận việc à, Temple."
Người này lại là chị của Charles, Temple, cô ta vốn là y tá, chỉ là đoạn thời gian trước ở nhà nghỉ ngơi mà thôi.
Nhìn thấy là Luke, cô ta cũng cười: "Chào, Luke. Anh đây là. . . đang đi làm à?"
Cô ta đương nhiên là biết rõ thân phận thám tử của Luke, mới hỏi câu này.
Trong lòng Luke hơi động: "Tôi có chút chuyện, có thể trì hoãn một chút thời gian của cô không?"
Temple sảng khoái nói: "Tôi mới hỗ trợ giải phẫu xong, chờ tôi đi toilet một lát đã."
Mấy phút sau, hai người tìm nơi hẻo lánh nói chuyện với nhau.
Nghe thấy Luke hỏi về tình huống người bị thương trong vụ án bắn súng hơn một năm trước, Temple gật đầu: "Lúc ấy tôi cũng tham gia cấp cứu, tôi vấn nhớ rõ người bị thương mà anh vừa nhắc tới."
Luke: "Vì sao?"
Temple: "Bởi vì lúc làm giải phẫu cho ông ta không có người thân nào ký tên, thân phận cũng không có xác nhận, sau cùng lại là hai người mặc vest ký một phần hiệp nghị từ bỏ cấp cứu. Nếu không phải là sức sống của chính ông ta mạnh mẽ, tối cùng ngày ông ta đã chết rồi."
Luke nhíu mày: "Bọn họ là ai?"
Temple lắc đầu: "Lúc ấy tôi vội vàng cứu người, cũng không lưu ý quá nhiều, nhưng hẳn là người của một bộ ngành nào đó, bằng không thì bọn họ cũng không có quyền ký hiệp nghị từ bỏ cấp cứu."
"Bác sĩ mổ chính là ai?" Hắn hỏi.
Temple: "Là bác sĩ Albert - Carter, nhưng ông ấy mới vừa đi Châu Âu mở hội nghị y học rồi, một tuần sau mới trở về. Loại tình huống người ký tên không phải là người nhà này cũng không hiếm thấy, chưa hẳn là ông ấy đã còn nhớ rõ nhiều chi tiết."
Luke hỏi tới đây cũng kém không nhiều, mở miệng nói: "Cám ơn cô đã hỗ trợ, Temple, tôi không trì hoãn thời gian nghỉ ngơi của cô nữa."
Temple cười lắc đầu: "Lần này anh lại chiêu mộ Charles vào đội sửa chữa, tôi thật sự là không biết phải cảm ơn anh như thế nào nữa, có thời gian thì nhất định anh và Selina phải tới nhà tôi ăn một bữa tối nhé."
Hắn cười gật đầu: "Được, chờ lúc nào cô rảnh, gọi điện thoại cho tôi để hẹn thời gian."
Chào tạm biệt xong, Luke lái xe đi tới địa chỉ của gia đình người giống chiến hữu cũ của Robert kia ở khu Queens.
Đứng ở trước một tòa nhà một tầng một lát, hắn nhíu mày.
Tòa nhà này đã lâu không có ai ra vào.
Suy nghĩ một lát, hắn đi vòng ra sau nhà, nhẹ nhõm mở cửa sau ra, đi vào bên trong nhà.
Trong phòng bếp, rất nhiều thứ còn bày ở vị trí sau khi sử dụng, cũng chưa được trả về chỗ cũ, ví dụ như bộ đồ ăn, đồ làm bếp, ghế, khăn lông đều như vậy.
Xuyên qua phòng bếp đi lên phòng khách, bên trong vẫn là loại tình hình mặc dù không hỗn loạn, nhưng cũng không được thu dọn kia.
Căn nhà này, dường như là một lần nào đó sau khi chủ nhân rời đi, đã rơi vào trạng thái đứng im, rốt cuộc không còn ai trở lại nữa.
Luke cau mày, đi đến trước khung hình trong phòng khách.
Đây là bài trí quen thuộc của rất nhiều người Mỹ.
Nếu như là thanh niên, đó chính là ảnh chụp chung với người yêu. Nếu có trẻ con, đó chính là ảnh gia đình.
Đương nhiên còn có thể là ảnh chụp chung với ông bà, bạn chí giao.
Ảnh chụp trong căn nhà này không phức tạp như vậy, một nhà bốn người, nam nữ chủ nhân tăng thêm một đôi trai gái.