Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 957: CHƯƠNG 957: NÓI QUY CỦ, VẤN ĐỀ GIAO DỊCH

Tình huống này ăn khớp với tình huống mà Robert nói.

Khả năng người này chỉ có vẻ ngoài giống chiến hữu của Robert rất nhỏ.

Chờ tới lúc nhìn thấy một tấm hình khác, Luke biết rõ hẳn là mình đã tìm đúng người.

Đó là một bức ảnh mà nam chủ nhân mặc quân phục chính thức chụp cùng một người đàn ông trung lão niên da trắng, nhìn dáng vẻ thì đó là một trường hợp tương đối chính thức.

Trên tấm ảnh chỉ có hai người, nhưng trên tay hai người đều cầm một vật cực kỳ dễ thấy.

Đó là một miếng huân chương!

Luke nhìn kiểu dáng của miếng huân chương này, hẳn là huân chương thập tự của hải quân, hơn nữa nhìn vị trung lão niên da trắng kia cũng rất quen mắt.

Hắn hơi hơi hồi ức một lát, đã đại khái nhớ ra người kia là ai.

Lấy điện thoại cầm tay ra tìm kiếm trong chốc lát, so sánh một tấm ảnh chụp một mình phía trên với vị trung lão niên bên trên tấm ảnh chụp chung kia, hắn thì thào: "Vị này, cảm giác lăn lộn còn tốt hơn Robert nhiều! Bộ trưởng bộ quốc phòng tự mình ban phát huân chương cho ông ta?"

Chụp lại tất cả những bức hình này, lại dạo thêm một vòng bên trong, hắn mới rời đi.

Bây giờ Luke đã hoàn toàn có thể xác định, căn nhà này đã lâu không có ai ra vào, ít nhất là trong vòng một hai tháng gần đây.

Cửa ra vào bị nhét một đống tin báo hoặc quảng cáo, ngày tháng sớm nhất chính là ngày hôm sau sau khi vị chiến hữu cũ của Robert này ở bệnh viện.

Luke lái xe, không nhịn được lẩm bẩm nói: "Frank - Castle, đến cùng là ông đã đi đâu rồi?"

Đây chính là tên thật của chiến hữu cũ của Robert, ít nhất thì nam chủ nhân của căn nhà kia đang sử dụng chính là cái tên này.

Trở lại phòng thí nghiệm, hắn giao toàn bộ ảnh chụp người nhà Frank - Castle cho Sponge, tìm kiếm tung tích của bọn họ.

Kết quả là một lát sau, hắn đã đạt được kết quả.

Nhìn 3 phần báo cáo bệnh án tới từ bệnh viện Metro-General Hospital, cùng với tài liệu ghi chép tới từ đồn cảnh sát, Luke khẳng định 100% là chuyện này có vấn đề.

Frank - Castle và người nhà ông ta, đều được đưa vào Metro-General Hospital cấp cứu trong đêm xảy ra vụ án bắn súng kia.

Gia đình bốn nhân khẩu này đều có vết thương đạn bắn, thời gian bên trên bệnh án cấp cứu cũng rất gần nhau.

Chuyện này chứng minh là rất có thể là bọn họ đang ở cùng nhau trong lúc gặp tập kích.

Nhưng ở trong hồ sơ của bệnh viện và cảnh sát, Frank - Castle lại chỉ được ghi lại trong danh sách với thân phận "người vô danh", vợ con cùng bị thương với ông ta lại căn bản là không hề được đề cập.

Tình huống này vô cùng không bình thường.

Loại án lớn như vụ bắn súng có nhiều người bị ngộ hại này, quan hệ giữa người bị hại đương nhiên là cần phải điều tra rõ ràng, đồng thời ghi lại trong tư liệu, để làm manh mối truy tra về sau.

Xuất hiện loại tình hình suy đoán mập mờ này, khả năng rất lớn là có người đã động tay chân ở trong hồ sơ của bệnh viện và cảnh sát, xóa đi rất nhiều tin tức quan trọng.

Luke nheo mắt lại, nhìn báo cáo vụ án của cảnh sát đơn giản đến mức đơn sơ trong màn ảnh giả lập kia, còn có miêu tả "người vô danh" chướng mắt này, không khỏi thở dài.

Robert từng chính miệng nói qua, muốn biết người bạn cũ này sống như thế nào, nếu có vấn đề thì cố gắng giúp một chút.

Luke không muốn đưa đáp án "cả nhà tử vong, bản thân mất tích" cho Robert, làm như vậy khẳng định là sẽ làm cho ông ta rất không thoải mái.

Hắn chỉ hi vọng, vị Frank này còn sống.

Như thế hắn cũng thuận tiện trả lời cho Robert.

Lần này, việc mà Luke cần lưu ý lại nhiều thêm một.

Nhưng việc này thực sự là cũng không gấp được.

Ở bên trong thành phố lớn có chục triệu người hoạt động như New York, muốn tìm được một người đã biến mất không còn tăm tích hơn một năm, thực sự là phải dựa vào một chút may mắn.

So với người bình thường, Luke có thể dùng thân phận thám tử để thẩm tra các loại vụ án và tư liệu, tìm kiếm manh mối.

Mặt khác, hắn còn có hệ thống tình báo Polyhedron.

New York đã có trên 100 ngàn người sử dụng điện thoại Titan, đại bộ phận bọn họ đều là fan cứng của phần mềm F2F.

Có lẽ là sẽ có một ngày, trong ảnh chụp và video mà bọn họ upload sẽ xuất hiện tung tích của Frank - Castle.

Một chính một phụ, đã là biện pháp tối ưu nhất mà Luke có thể nghĩ đến.

Ban đêm, Luke và Selina lại một lần nữa đi tới quán bar Margaret.

Hôm nay Wade báo tin cho bọn họ có thể đi lấy tư liệu.

Lần này, Wade khó có được đề nghị chờ ở quầy bar, đang nói gì đó với battender Weasel.

Lúc hai người bọn Luke ngồi lên quầy bar, battender đưa lên hai lon cocacola, trên mặt mang theo nụ cười: "Tặng phẩm."

Luke nở nụ cười, từ trong túi lấy ra hai tờ tiền mặt ném vào trong chậu thủy tinh: "Làm ăn chính là làm ăn, tôi là người nói quy củ."

Weasel ngẩn người, không nói thêm gì nữa.

Không biết vì sao, lúc gã nghe thấy lời này của Luke, luôn cảm thấy trong lòng có chút bất an.

Wade không nói nhảm, trực tiếp lấy tư liệu ra, đẩy lên trước mặt Luke.

Luke: "Bao nhiêu tiền?"

Wade không chút do dự, đưa tay ra giơ một đầu ngón tay lên.

Luke từ trong ba lô lấy ra một túi giấy dai, để lên trên quầy bar đẩy sang bên gã: "Chính mình đếm đi."

Nói xong, hắn mở ra phần tài liệu kia ra, mới nhìn hai lần đã không nhịn được thất thanh cười khẽ.

Wade đang vội vàng đếm tiền, cũng không quá mức chú ý.

Weasel lại giống như lơ đãng hỏi: "Thế nào, phát hiện có ai thú vị à?"

Luke: "Ừm, xác thực là thú vị."

Bên trên phần danh sách mà Wade cho này, một tên cuối cùng thế mà lại là ——Darius - Kincaid.

Sợ là tên Wade này không biết, Luke không chỉ biết Kincaid, lần trước còn từng lưu lại cho ông ta phương thức liên lạc.

Đoạn thời gian trước lão già Kincaid này còn nhắn cho Luke, nói Sonia đã mang thai, hai người đang chờ nghênh đón đứa con sắp chào đời.

Luke không cho rằng, trong năm nay lão già hơn 40 kia sẽ bỏ lại người vợ đang mang thai của mình, chạy tới New York tìm nhóm "cảnh sát chính nghĩa" đeo mặt nạ gây phiền phức.

Huống hồ, xưa nay Kincaid đều không nhận loại công việc này.

Trong lòng cười thầm, hắn nhìn về phía Wade: "Giao dịch hoàn thành?"

Wade cũng đã đếm xong tiền, nhét túi giấy dai vào trước ngực, vẻ mặt tươi cười gật đầu: "OK. Weasel, cho tôi một ly Martini."

Kiếm bộn tiền của kẻ đại ngốc! Cảm thụ được một xấp thật dày trước ngực, trong lòng của gã đắc ý.

Luke cầm lấy lon cocacola uống một ngụm: "Weasel, bây giờ chúng ta nói vấn đề giao dịch lần trước một chút."

Weasel và Wade đều ngẩn người: "A?"

Luke từ trong ba lô tùy thân lấy phần tài liệu của Weasel cho kia ra, đẩy trở về: "Ông xem một chút rồi lại nói."

Weasel hơi do dự một chút, vẫn nhận trở lại, mở ra nhìn vào.

Wade cũng tò mò ghé đầu tới, không tới 2 giây, gã đã oa a một tiếng: "Đây là cái quỷ gì?"

Trên phần tư liệu sát thủ này, liên tục mấy người đều bị con dấu màu đỏ "không thể tìm tới" che lại.

Luke và Selina yên tĩnh ngồi ở bên cạnh, uống cocacola, thưởng thức sắc mặt hèn mọn của hai tên bên cạnh.

Weasel chir nhìn vài trang, lại lật đến tờ trên cùng của phần danh sách sát thủ này, phía trên có hơn 20 cái tên bị bút đỏ gạch đi.

Gã nhìn về phía Luke: "Ý cậu là gì?"

Luke khoan thai nói: "Tôi đã nói qua, tôi là một người nói quy củ. Cho nên ông đòi 20 ngàn, tôi lập tức cho ông 20 ngàn. Tôi hỏi ông là tư liệu có vấn đề gì hay không, ông nói già trẻ không gạt. Bây giờ hàng không đủ chất lượng, ông cho rằng mình nên làm như thế nào?"

Weasel nhíu mày: "Giao dịch đã hoàn thành, xin đừng đòi lại tiền. Nếu có vấn đề, lúc cậu lấy được tư liệu nên nói luôn, cảm thấy có vấn đề thì cũng đừng mua."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!