Ngón tay của Luke nhẹ nhàng gõ ở trên lon cola: "Lúc ấy hình như là tôi từng hỏi qua, liệu tài liệu này có thể để cho tôi tìm được mục tiêu hay không, ông nói là có thể."
Weasel: "54 người, 12 người đều xuất hiện, như thế vẫn chưa đủ chính xác hay sao. Cậu còn muốn thế nào nữa, tôi cam đoan nó chính xác 100% lúc nào?"
Luke cười khẽ: "Bên trong 54 người này, có 25 người ngay cả chiến tích đều không có, 10 người khác. . . The Mechanic, The Equalizer, The Executioners, White Ghost? Ha ha, hẳn là ông tiện tay viết những cái tên hiệu bên trong truyền thuyết đô thị kia lên đi! Ông làm như vậy, là cảm thấy thời gian của tôi rất không đáng tiền đúng không!"
Weasel không nể mặt: "Không hài lòng, về sau đi tìm những người khác mua tình báo đi, nhìn xem ai có thể thỏa mãn yêu cầu của cậu, đi thong thả không tiễn."
Luke thở dài, lấy điện thoại cầm tay ra gửi một tin nhắn đi, sau đó lại cất về túi, cầm lấy cocacola uống.
Weasel bất mãn: "Không nghe thấy sao? Cậu có thể đi."
Luke ra hiệu lon cocacola trong tay: "Tôi trả tiền, ông xác định là muốn đuổi tôi đi?"
Bờ môi Weasel giật giật, cuối cùng nuốt câu "đúng thế" đã đến bên miệng xuống.
Ông ta cảm thấy có gì đó là lạ.
Thái độ của người trẻ tuổi này không bình thường.
Dùng 20 ngàn đô la mua một bản tư liệu giả một nửa, lại bị ông ta nói khó nghe như vậy, thế mà Luke lại không hề có ý tứ tức giận.
Quá nhiều người phô trương thanh thế ở nơi này của ông ta, hoặc ghi hận ở trong lòng, ông ta đã làm nghề này rất nhiều năm, tuỳ tiện có thể phân biệt được sự khác nhau trong đó.
Weasel có chút do dự không chắc chắn.
Mấy phút sau, điện thoại di động của Luke reo lên, hắn cầm lên nói hai câu, quay đầu nhìn ra cửa.
Rất nhanh, ngoài cửa đã có hai người đi vào.
Nhìn thấy bọn họ cười vẫy tay ra hiệu với Luke ngồi ở quầy bar, hai người cũng cười đi tới ngồi xuống.
Luke: "John, Joe, muốn uống cái gì, hôm nay tôi mời khách."
John - McClane vẫn là bộ dạng áo sơ mi phối hợp với áo jacket dầy, vẫn là dáng vẻ lười nhác không để ý với tất cả mọi thứ như cũ.
Joe - Lambert mặc một bộ vest thùng thình, không có cà vạt còn không nói, cúc còn không cài kín, lộ ra một vệt lông ngực, phối hợp với thể trạng cường tráng và mặt mũi đặc trưng của huyết thống Indian, nhìn rất có dã tính.
Weasel không lên tiếng.
Gã có thể nhìn ra được là hai vị này không dễ chọc, nhưng người không dễ chọc trong quán rượu này rất nhiều, gã cũng chưa từng sợ qua.
John và Joe, một người gọi một cốc Whisky thêm đá, một người gọi bia.
Weasel do dự trong nháy mắt, Luke đã ném một tờ xanh mệnh giá trăm đô vào bên trong chậu thủy tinh: "Sao thế? Ông không mở cửa à?"
Trong lòng Weasel thay đổi thật nhanh, nhưng vẫn bắt đầu đưa rượu lên.
Cái gì cũng là giả, nhưng tờ trăm đô này lại không phải là giả.
John vừa cười nói với Luke, vừa đổ cốc Whisky trước mặt vào trong miệng.
"Phụt!" Bỗng nhiên anh ta nghiêng đầu, phun nửa ngụm Whisky vừa uống vào trong miệng ra ngoài.
Joe bình tĩnh uống bia: "Sao thế? Tối hôm qua uống nhiều quá, bây giờ buồn nôn à?"
John lau khóe miệng, không trả lời, nghi ngờ nhìn về phía Luke, đã thấy hắn tủm tỉm cười.
John lại ngó ngó cốc Whisky trong tay mình, chần chờ nói: "Luke, đây. . . không phải là "sự kinh ngạc" mà cậu dành cho tôi chứ? Trò đùa này không vui đâu."
Luke nhún nhún vai: "Không, Whisky ở nơi này vẫn luôn như vậy."
John ngạc nhiên.
Joe cũng phát hiện ra chuyện khác thường, cầm lấy ly Whisky này tới ngửi ngửi, bật cười thành tiếng: "Thứ này trừ màu sắc giống Whisky, những thứ khác không có gì giống cả."
Lúc này Luke lại lấy ra mấy tờ trăm đô, ném hết vào n trong chậu thủy tinh: "Đến, đem rượu nơi này của ông đều đưa lên một phần đi."
Lần này Weasel không nhúc nhích.
Luke nhíu nhíu mày: "Sao thế? Ông kỳ thị đám khách hàng chúng tôi à? Vậy cũng đừng trách tôi đi khiếu nại ông."
Weasel nhíu mày, ánh mắt dao động một lát, vẫn chỉ có thể đưa rượu lên.
Gã đã đại khái hiểu ra, Luke đang muốn kiếm cớ.
Trực tiếp đuổi người, đối phương thật đúng là có thể đi khiếu nại gã.
Người nơi này không có ai coi pháp luật ra gì, nhưng dù sao thì nơi này vẫn là New York, không phải nơi hoang vu dã ngoại, vẫn cần phải tuân thủ quy tắc cơ bản của xã hội.
Hơn mười phút sau, John và Joe đã chơi đến quên cả trời đất.
"Ừm ừm, thứ này không có mùi sồi, nhưng lại có mùi cao su, thật thần kỳ."
"Đến, nếm thử thứ này. Rượu Tequila mùi nhựa plastic, cả đời tôi đều chưa tưng được uống."
"A, thứ này thế mà giống như là rượu dùng bột giặt pha chế ra."
"Móa, đây là cái gì? Tại sao tôi có cảm giác mình đang uống Toilet Spirit (nước rửa bồn cầu)!"
"Haizz, thì ra là anh đã từng uống Toilet Spirit, khó trách tôi thấy hình thể của anh càng ngày càng giống cái bồn cầu."
"Hẳn là anh mới từng uống Toilet Spirit, bởi vì miệng của anh thối giống như cái bồn cầu."
Mặt Weasel đen lại, Luke và Selina đều lộ ra vẻ mặt tươi cười, nhìn hai trung niên buồn nôn đang ở nơi đó phát ngôn bừa bãi.
Wade cảm thấy bầu không khí không ổn, mới đứng dậy định rời đi, lại bị Luke gọi lại: "Anh chờ một lát, có chỗ tốt đối với chuyện hợp tác về sau của chúng ta."
Wade xoắn xuýt một lát, cuối cùng vẫn khuất phục với uy lực của "tiền" của khách hàng lớn.
Làm lính đánh thuê lâu như vậy rồi, đương nhiên là gã biết rõ đạo lý ở trước mặt là một chuyện sau lưng lại là một chuyện khác.
Hai người không gặp mặt, gã hoàn toàn có thể không nhận điện thoại, cùng lắm là nói điện thoại hỏng.
Sau khi gặp mặt còn làm ẩu, đó là muốn vạch mặt.
10.000 đô la nằm còn chưa nóng chỗ trong túi gã, bây giờ vạch mặt, rất có thể sẽ mất vị khách hàng lớn là Luke.
Gã vạch mặt với ai cũng được, nhưng không muốn vạch mặt với tiền.
Chờ cho John và Joe chơi chán, Luke mới mở miệng nói: "Nói việc chính đi."
John và Joe thu nụ cười trên mặt lại, cũng không còn quan tâm tới những loại rượu có mùi vị kỳ hoa kia nữa.
Luke: "Việc tôi nói cho hai người ở bên trong tin nhắn, còn nhớ chứ?"
John liếc mắt nhìn Weasel, khóe miệng nhếch lên, lại là sự hững hờ kinh điển kia: "Chính là tên này muốn lừa cậu?"
Joe cũng nhìn Weasel: "Quả nhiên là kẻ tái phạm bán hàng giả, nhiều rượu như vậy nhưng không có một loại nào là thật."
John ho khan một tiếng: "Chai bia mà anh uống kia hẳn là thực."
Joe ha ha: "Nhắc tới mặt hàng 5.99, phí tổn của gã như thế nào? Cho nước vào à? Như thế cũng không đủ tiền nhân công."
Khóe miệng Weasel giật một cái, không phản bác được.
Sự thật cũng xác thực là như vậy, nếu không phải chênh lệch giá của bia không lớn, gã cũng sẽ nhập bia giả về.
John nghiêng đầu nhìn Luke: "Cậu muốn làm thế nào? Để gã ăn cơm tù hay là mang về, cho một chút giáo dục?"
Luke lắc đầu: "Chúng ta là công dân tuân thủ luật pháp mà. Uhm, nghe nói anh có bạn ở ATF (cục quản lý rượu, thuốc lá, vũ khí và chất nổ của nước Mỹ) đúng không?"
John không để bụng: "Mặc dù quan hệ không phải là rất tốt, nhưng có thể bắt chuyện với vài người đi."
Luke chỉ chỉ một đống rượu giả trước mặt mấy người: "Thứ này, hẳn là thuộc về phạm vi phụ trách của bọn họ đúng không?"
John gãi gãi mái tóc mà mép tóc càng ngày càng dời lên cao: "Đám mà tôi quen chủ yếu phụ trách vũ khí và chất nổ, nhưng tôi có thể gọi điện thoại hỏi bọn họ một chút."
Nói xong, anh ta móc điện thoại di động ra, gọi hai cuộc.
Cuộc thứ nhất nói vài câu đã cúp máy, cuộc thứ hai nói mấy câu, anh ta nhìn về phía Luke: "Cậu muốn làm đến mức nào?"