Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 959: CHƯƠNG 959: KHI CON CHUỘT THỐI GẶP PHẢI NGÔI SAO TAI HỌA

Luke vừa nhìn xéo qua Weasel, miệng vừa nhẹ nhàng nói: "Nếu như có thể, để bạn của anh chuẩn bị một tờ lệnh ngừng kinh doanh, thời hạn tạm thời là một tháng đi, ngày mai sau khi lên ca, gửi cho quán bar tu nữ Margaret gì đó này là được."

John không hề nói nhảm, trực tiếp thuật lại lời này với người ở đầu điện thoại bên kia.

Weasel nhìn mấy người, trong lòng do dự không thôi.

Gã cũng có người ở ATF, không có khả năng bị mấy lời nói suông bên chỗ Luke hù dọa.

Mấy người bọn Luke cũng không đi, tiếp tục uống cocacola và bia, bắt đầu nói chuyện phiếm.

Không tới 5 phút, chuông điện thoại của Weasel đã reo lên.

Gã nhìn dãy số gọi tới, trong lòng nhảy một cái.

Đi ra xa mấy bước, nhận lấy, chỉ nghe thấy người ở đầu điện thoại bên kia nói: "Con chuột thối nhà anh, không muốn làm ăn nữa à, dám đi chọc cục thám tử?"

Weasel hạ giọng: "Có chuyện gì xảy ra thế?"

Đầu điện thoại bên kia: "Vừa rồi Boss của tôi nói với tôi, nếu đêm nay tôi không giải quyết được vấn đề chỗ cậu, ngày mai sẽ để cho tôi tới giải quyết quán bar của cậu."

Weasel: "... ATF các anh cũng không thuộc phạm vi phụ trách của cục thám tử mà."

Đầu điện thoại bên kia: "Cậu ngu dốt tới mức thế cơ à! Người gọi điện thoại là John - McClane, cậu sẽ không nói là chưa từng nghe nói về người này đấy chứ? Cậu chọc nổi ngôi sao tai họa này không? Nghe tôi nói một câu, mau gọi điện thoại cho đối phương, giải quyết xong công việc đi, bằng không thì sáng sớm ngày mai tôi cũng chỉ có thể tự mình đưa thông báo ngừng kinh doanh tới cho cậu."

Nói đến đây, đối phương lập tức cúp điện thoại.

Weasel thu hồi điện thoại, hít sâu một hơi, xoay người đi đến trước mặt Luke, trên mặt đột nhiên chất lên nụ cười ấm áp: "OK, chuyện này là vấn đề bên chỗ tôi, tôi trả lại toàn bộ tiền hàng cho cậu, được chứ?"

Luke ha ha lắc đầu: "Tôi là người nói quy củ. Cho nên, ông có thể giữ lại tiền, cho tôi danh sách 100 món hàng hóa thật là được."

Weasel nở nụ cười khổ: "Tôi từ nơi nào có thể chuẩn bị cho cậu nhiều như vậy được."

Luke: "Tôi tin tưởng là ông có năng lực làm như thế, cố lên nha."

Nói xong, hắn gọi John và Joe, bốn người đứng dậy định rời đi.

Wade vẫn âm thầm làm đảng vây xem cả nửa ngày đột nhiên nói xen vào: "Chờ một chút."

Luke nhìn về phía gã.

Trong lòng Wade không nỡ, nhưng vẫn nói là: "Uhm, bên trên danh sách tôi cho cậu có khả năng cũng có chút sai lầm..."

Luke nở nụ cười, đưa tay vỗ vỗ lên bờ vai của gã: "Không có việc gì, chúng ta là bạn cũ, lần này coi như tôi cho anh tiền hoa hồng, cảm ơn anh đã giới thiệu Weasel cho tôi biết."

Wade mừng rỡ: "A, vậy thì quá tốt rồi. Ông chủ, lần sau còn muốn làm quen với ai nữa, thì nhớ tìm tôi nha."

Luke gật đầu: "Có cần, đương nhiên là cần thiết."

Wade lại không chú ý tới, lúc Weasel nghe thấy hai người đối thoại, ánh mắt nhìn gã lập tức trở nên không thích hợp: Thằng ranh giỏi lắm! Thì ra là mày dẫn những ngôi sao tai họa này tới đây, mày chờ đấy cho tao!

Bên này 4 người bọn Luke đi ra quán bar, cười nói đi ra chỗ cách đó hơn 200m, tìm một quán rượu rõ ràng là chính quy hơn nhiều, đẳng cấp cũng ở mức trung bình chui vào, một lần nữa gọi rượu uống.

Hai người bọn John đều không hỏi tại sao Luke lại thu thập Weasel, cũng không hỏi hắn có giao dịch gì với Weasel và Wade.

Tất cả mọi người đều là thám tử lão làng, trong tay ai không có mấy người liên lạc không thể lộ ra ngoài ánh sáng.

Cục thám tử có bó lớn việc, không có mấy người có hứng thú khoét vụ án trong tay người khác, tốn công mà không có kết quả, còn có hại cho nhân phẩm.

Quán bar này yên tĩnh hơn quán bar của Weasel rất nhiều, 4 người cũng ngồi xuống nơi hẻo lánh yên tĩnh.

Luke chờ rượu đưa lên, mới giơ bia lên đụng một cái với John và Joe: "Hôm nay làm phiền hai anh. Không có hai anh, tôi còn rất khó thu thập tên khốn kia, tôi nợ các an một lần."

John nhún nhún vai: "Chỉ là uy hiếp miệng, việc nhỏ."

Mặc dù anh ta nói như vậy, nhưng Luke cũng sẽ không coi là thật.

Để người của ATF gọi điện thoại cho Weasel tạo áp lực, John cũng vẫn phải vận dụng quan hệ.

Tờ thông báo ngừng kinh doanh kia có phát xuống hay không, chỉ là vấn đề mối quan hệ lớn hay nhỏ.

Khách sáo xong, John mới hạ giọng nói: "Luke, cậu thấy vụ án Norman kia thế nào?"

Luke trầm ngâm một lát, nói thẳng: "Sếp từng hỏi qua ý tôi, tôi không nhận."

John kinh ngạc: "Sẽ không phải là cậu sợ Norman đấy chứ? Thực sự là không muốn tra vụ án này à?"

Luke nghe thấy vậy, trầm ngâm.

John nhìn Joe một cái.

Hai người đều an tĩnh uống rượu, không thúc giục hắn.

Luke cân nhắc một lát, vẫn lắc đầu: "Chuyện này tôi không muốn nhúng tay vào."

John: "Có phiền toái gì?"

Anh ta cũng không cho rằng Luke nhát gan.

Luke thở dài: "Nếu chúng ta tra vụ án này, một ít người sẽ chỉ trách chúng ta nhiều chuyện. Đừng quên, phía trên Norman còn có người."

John và Joe nghiêm mặt, lại một lần nữa liếc nhau gật gật đầu: "Ý của cậu là..."

Luke uống một ngụm bia, mới nói: "Bây giờ, Norman đang ở trong tay người ta. Chỉ cần chúng ta điều tra vụ án này, người này sẽ bị tự sát hoặc mất tích, khi đó chúng ta còn có lý do gì tiếp tục điều tra?"

John và Joe đều cười khổ lắc đầu.

Bọn họ cũng đều làm thám tử lâu năm, làm sao có thể không biết điều ấy, chỉ là muốn nhìn xem liệu Luke có mạch suy nghĩ nào khác không mà thôi.

Luke nhìn hai người, mở miệng nói: "Không có ai bên trong DEA biết rõ Norman đang làm gì hay sao? Khẳng định là có không ít người biết rõ. Norman chết, đổi lại một người khác làm tổ trưởng, tất cả sẽ trở lại như cũ."

Nhìn vẻ mặt buồn bực của John, hắn vẫn cười nói: "Được rồi. Chúng tôi cũng không trông cậy vào việc lập công thăng chức, điều tra ra thì cùng lắm cũng chỉ là để giá dược phẩm ở New York tăng lên 5% là cùng? Không tới hai tháng, sẽ lại giống như là chuyện gì cũng chưa từng xảy ra vậy."

John cầm chén rượu lên uống một ngụm, bất mãn nói: "Tại sao cậu phải nói rõ ràng như vậy làm gì? Làm hại tôi ý tưởng gì cũng không có."

Luke ra hiệu cho 4 người đang ngồi: "Bởi vì chúng ta chỉ là cảnh sát tra án, không phải là những vị sếp ngồi văn phòng kia. Nếu anh thật sự muốn thu thập bọn Norman, vậy điều IRS đi còn đáng tin cậy hơn, nhưng anh có xem hiểu sổ sách và bảng báo cáo không?"

Mọi người liếc nhau, cười khổ lắc đầu.

Nhiều khi, vấn đề nội bộ còn khó giải quyết hơn xa so với kẻ địch bên ngoài.

Lướt qua chủ đề nặng nề liên quan tới Norman và DEA này, 4 người tán gẫu những chuyện lý thú liên quan tới những đồn cảnh sát khác.

"Theo lời một vị huynh đệ tuần tra nào đó nói, nhìn thấy sếp ở phòng ăn cấp cao nào đó mời một đại mỹ nữ ăn cơm..."

"Sao thế? Làm cục trưởng thì đáng đời không có bạn gái hay sao?"

"Không phải thế, nhưng tôi vẫn cho là ông ấy nên có vợ."

"Tôi cũng cảm thấy như vậy, nhưng xác thực là ông ấy chỉ có bạn gái..."

...

Vừa rạng sáng ngày hôm sau, điện thoại của Weasel đã gọi đến.

Tờ thông báo ngừng kinh doanh treo cao ở trên đỉnh đầu gã, nhưng tạm thời còn chưa phát xuống kia có uy lực không nhỏ.

Trên thực tế, Weasel dựa vào chính mình không ngừng kiên trì buôn bán rượu giả, thỏa mãn các loại chi tiêu của quán bar, đồng thời mỗi tháng còn có thể đạt được 10, 20 ngàn đô la thuần lợi nhuận.

Lợi nhuận 200 ngàn đô la một năm cũng không phải là số lượng nhỏ.

Nếu thông bái ngừng kinh doanh gửi tới, việc làm ăn của gã tất nhiên là sẽ chịu ảnh hưởng lớn, một tháng tối thiểu cũng sẽ thua thiệt 50 ngàn đô la.

Tối hôm qua sau khi nhận được cuộc điện thoại của người bạn ở ATF kia xong, gã đã hối hận, nhưng không phải hối hận vì cung cấp tình báo sai cho Luke.

Gã cho loại tình báo nửa thật nửa giả này đã sớm là lệ cũ, so với việc buôn bán rượu giả, đây đã rất có đạo đức nghề nghiệp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!