Weasel hối hận chính là, chính mình lừa người, nhưng lại không điều tra rõ ràng lai lịch của đối phương.
Bây giờ, nhìn tư liệu mà người quen lấy được từ NYPD, gã không khỏi cười khổ.
Luke - Coulson, mới điều tới NYPD vào tháng mười một, bây giờ đang nhậm chức ở tổng bộ cục thám tử.
Không cần phải nói, người trẻ tuổi kia chính là đồng sự với ngôi sao tai họa John - McClane khó chơi kia.
Mặc dù Weasel không biết, vị người mới Luke này dựa vào cái gì để John hỗ trợ, nhưng ngôi sao tai họa John kia xác thực là tới trấn tràng cho vị thám tử trẻ này.
So với Luke, John - McClane mới là Tọa Địa Hổ hàng thật giá thật.
Đừng nhìn vị này trường kỳ ngồi ở trên cầu bập bênh giữa chức vị thám tử và Cảnh tá, số lượng tay to nợ nhân tình của anh ta cũng không ít, bằng không thì tên này đã sớm bị bộ nội vụ đề nghị rời chức rồi.
Weasel là một người làm ăn, không phải là kẻ cứng đầu ngu ngốc.
Chọi cứng với ai cũng được, chính là đừng chọi cứng với việc liên quan tới tiền.
Bởi vậy gã không có bất kỳ do dự nào, lập tức lựa chọn thỏa hiệp.
Ít nhất thì 20 ngàn đô la kia vẫn là của gã. Gã tự an ủi mình như vậy.
Đợi đến lúc hai người bọn Luke tiến vào quán bar còn chưa mở cửa kinh doanh, Weasel cũng không khách sáo, trực tiếp lấy ra một phần tư liệu: "Ngay tối hôm qua tôi đã tra được danh sách chính xác. Tăng thêm một đám trước đó tổng cộng là có 68 người, thêm nữa thì tôi cũng bất lực."
Luke không nhìn phần tài liệu kia, trầm ngâm một lát: "Vậy ông biết người đại diện ở New York làm nghề này không? Chính là loại người có tin tức nhanh nhậy, làm lâu một chút kia."
Weasel do dự.
Luke không để bụng, lại tiện tay lấy một túi giấy dai lớn ra ném cho gã.
Weasel đón lấy, không chút nghĩ ngợi mở ra xem, lại là hai cọc mệnh giá 100 đô.
Nhưng lần này, gã cũng không còn vui vẻ giống như lần thứ nhất lấy tiền nữa: "Đây là?"
Luke: "Tôi là người nói quy củ. Làm ăn là làm ăn, tôi cảm thấy tin tức này đáng cái giá này."
Weasel cầm túi giấy dai, chỉ xoắn xuýt 2 giây, quả đoán bán người: "Lão Tony. Quán ăn Italy phố 144 Manhattan Upper, phía tây Manhattan. Ông ta đã làm loại nghiệp vụ này mấy chục năm rồi, mặc dù lượng nghiệp vụ không lớn, nhưng tin tức rất nhanh nhạy. Hơn nữa ông ta không phải là người của phe The Continental, hẳn là tương đối dễ nói chuyện."
Luke hài lòng gật đầu, hắn ưa thích loại người vì tiền mà nói chuyện này.
Chỉ cần thu thập đối phương một trận trước, về sau sẽ đặc biệt dễ liên hệ.
"OK. Hợp tác vui vẻ." Nói xong hắn chuẩn bị rời đi.
Weasel vội vàng kêu lên: "Vậy, thông báo ngừng kinh doanh kia..."
Luke cũng không quay đầu lại: "Nó cũng chưa được in ra. Cho nên, chúc ông có một ngày vui vẻ đi."
Weasel cười khổ.
Nếu như vừa rồi gã không lấy ra tình báo để Luke hài lòng, vậy quán bar sẽ phải nghênh đón một tháng không thể nào vui vẻ.
Còn may là chuyện này xem như là đã được giải quyết.
Về sau mà ông mày tiếp tục làm ăn với mày, thì chính là bị ngu ngốc! Trong lòng Weasel tức giận.
Nhưng, túi giấy dai trĩu nặng trong tay lại mê người như vậy.
Được rồi, cùng lắm thì về sau lúc bán tình báo, gã sẽ nâng giá lên gấp đôi, không cho tin tức giả là được.
Người nào đó chỉ do dự trong nháy mắt, ở giữa ngu ngốc và tiền mặt, quả đoán lựa chọn tiền mặt.
Trên đời này, người nào chưa từng bị mắng vài câu ngu ngốc đây!
...
Trở lại phòng thí nghiệm, hai người đang xem tư liệu mới lấy được, lại thấy Sponge phát ra nhắc nhở: "Sir, có tin tức khẩn cấp liên quan tới Norman - Stansfield."
Luke ừ một tiếng: "Đưa lên xem nào."
Một màn hình giả lập xuất hiện ở cách hai người không xa, lại là một hình ảnh truyền hình trực tiếp.
Luke nhìn ba chữ DEA vàng óng ánh ở cửa ra vào, đã biết đây là nơi nào.
Đây là cao ốc địa điểm làm việc của DEA.
Cả căn cao ốc cũng không phải là chỉ có DEA sử dụng, nhưng cái cửa này lại thuộc về nó.
Trên màn hình TV, Norman đứng ở cửa chính cầm súng cưỡng ép một người đàn ông trung niên, mặt mũi tràn đầy vẻ điên cuồng gào thét lớn: "Tôi vì ông đã làm bao nhiêu việc rồi? Tôi đã kiếm bao nhiêu tiền cho ông rồi? Hàng năm giúp ông lấy bao nhiêu tấn dược phẩm vi phạm lệnh cấm, ông có biết áp lực của tôi lớn tới cỡ nào không?"
Selina nghe thấy thế a ha một tiếng: "Tin tức này thực sự là quá bùng nổ nha?"
Luke ha ha, cười híp mắt đi vào phòng bếp bên cạnh, rót hai cốc cà phê Latte.
Selina nhận lấy nhìn nhìn, hoài nghi: "Tâm trạng của cậu cũng quá tốt đi?"
Cốc cà phê Latte này của cô thế mà còn được tạo hình, một hình trái tim đáng yêu lơ lửng ở phía trên cốc cà phê.
Nếu nói tâm trạng của Luke không tốt, cô ta sẽ tuyệt đối là không tin tưởng.
Luke cười khẽ: "Nếu như cô biết rõ người đang bị Norman cưỡng ép là ai, cô cũng sẽ rất vui vẻ."
Selina không nỡ động tới hình trái tim xinh đẹp này, cẩn thận từng li từng tí để nó xuống, hỏi: "Người đàn ông này là ai?"
Luke: "Tuyến bán thuốc bên trên của Norman, đồng thời cũng là cấp trên của gã, người đứng đầu DEA ở New York, Jot - Hudson."
Selina ngạc nhiên: "Norman cưỡng ép ông ta làm gì? Uhm, nhìn vị này lấy cũng không mạnh bằng phó cục trưởng DEA Bill ở Los Angeles, nhìn có vẻ rất dễ cưỡng ép."
Luke cười khẽ: "Mặc dù Jot xuất thân từ tiền tuyến, nhưng bởi vì bị thương, rất sớm trước đây đã chuyển sang văn chức. Nhưng dựa vào công lao lớn lập được lúc trước bị thương, một đường thuận buồm xuôi gió, ngồi lên vị trí đứng đầu phân cục DEA ở New York."
Trong lúc hai người trò chuyện, vẻ mặt của Jot - Hudson ở bên trên màn hình truyền hình trực tiếp cực kì đặc sắc.
Có một chút kinh hoảng, nhưng không nhiều như người bình thường.
Có một chút cố gắng giả bộ trấn định, nhưng lại quá không thành công.
Rõ ràng nhất, vẫn là loại biểu lộ "móa nó chứ có phải là mày mắc bệnh thần kinh hay không ", dường như là đang âm thầm chất vấn Norman.
Đáng tiếc, Norman từ phía sau lưng cưỡng ép ông ta, nhìn không thấy nét mặt của ông ta.
Jot chỉ có thể hạ giọng xuống cực thấp, khóe miệng chỉ hơi nhúc nhích, từ bên trong nặn ra lời nói: "Norman, đến cùng là cậu có biết mình đang nói cái gì hay không? Bên trong DEA còn chưa có quyết định đối với việc của cậu! Cậu vẫn còn cơ hội về hưu."
Norman lại cười lên ha hả: "Cơ hội về hưu? Là chờ ông tìm được cơ hội diệt khẩu đúng không! Đêm tôi bị thương kia đã có người muốn đến giết tôi, nếu không phải là tôi làm chuông báo cháy kêu vang, lúc ấy đã chết rồi."
Jot: "A?"
Đối với loại đáp án này, mặt ông ta cũng chỉ còn lại sự ngơ ngẩn.
Với tư cách là người nên diệt khẩu Norman nhất, Jot xác định chính mình cũng không phái người đi diệt khẩu, buổi tối đó lính cứ hoả cũng báo về là chuông báo lầm.
Còn về phần lúc ấy Norman la hét có người muốn giết gã, Jot căn bản là không để ý.
Tên Norman này thường xuyên cắn thuốc, lúc điên lên thường xuyên nói ít thứ không giải thích được.
Nếu không phải là bồi dưỡng một tên thủ hạ "đáng tín nhiệm" như thế này quá phiền phức, bây giờ Jot thật đúng là muốn chơi chết Norman.
Vẻ điên cuồng trên mặt Norman càng thêm rõ ràng: "Ông muốn tôi chết, đúng không? Đừng lừa tôi, ông nói gì cho McGee, có cơ hội sẽ để gã lên thay thế vị trí của tôi. Ông cho rằng tôi không biết hay sao? Ha ha."
Trong lòng Jot nhảy một cái.
Thật đúng là ông ta từng nói lời này, nhưng làm thế nào mà Norman biết được? McGee sẽ không ngốc đến mức tự mình nói chuyện này cho Norman chứ!
Jot không biết, lời này là chính miệng McGee nói cho Luke.
Norman từ phía sau chú ý tới biểu lộ của Jot, đã đại khái đoán được ý nghĩ của lão ta: "Ha ha, ông không lừa gạt được tôi đâu, Jot. Ông muốn tôi chết, vậy hôm nay chúng ta cùng chết."