Wesley ở đầu điện thoại bên kia nhíu mày: "Ông chủ?"
Gã cũng không cho rằng người mặt tươi cười quá lợi hại là chuyện tốt.
Người đàn ông kia nhìn bầu trời đêm đầy tuyết bay, trầm giọng nói: "Mày tự mình đi giám thị kế hoạch thay đổi vị trí đi, tốc độ phải nhanh lên, tạm thời không cần quan tâm tới người mặt tươi cười này."
Wesley giật mình: "Cái gì? Vậy chuyện làm ăn của chúng ta. . ."
Khóe miệng của người đàn ông kia nhếch lên: "Nếu như người mặt tươi cười chết, vậy tất cả sẽ vận hành như trước. Nhưng nếu như kết quả là bọn sát thủ bị tiêu diệt hết, đám người The Continental và The High Table kia sẽ có phản ứng gì?"
Đầu óc của Wesley xoay chuyển một chút đã hiểu được: "Bọn họ nhất định là sẽ toàn lực truy tra người mặt tươi cười này, bằng không thực lực của bọn họ sẽ không ngừng bị chất vấn?"
Người đàn ông: "Gần trăm tên sát thủ trung kiên đều không làm gì được một mình người mặt tươi cười, The Continental còn có mặt mũi giữ lấy danh tiếng "mạnh nhất" hay sao? Đây cũng không phải là chuyện của một chút tiền nữa, chuyện này sẽ càng có lợi để chúng ta hoàn thành kế hoạch thay đổi vị trí."
Trong lòng Wesley đồng ý: "Hiểu rồi, ông chủ."
Người đàn ông: "Mày đi làm việc đi."
Nói đến đây, gã vẫn không nhịn được bổ sung một câu: "Bây giờ mày lập tức rời New York đi, đi Boston hay Philadelphia đều được, đừng ở lại đó nữa. Lần này The Continental bị thiệt lớn, rất có thể sẽ từ chỗ vợ D'Amico điều tra người thực sự treo thưởng, nhớ thanh lý sạch sẽ mọi dấu vết. Chúng ta không cần thiết phải tham gia vào chuyện này, nhìn bọn chúng đấu đến chết là được."
Mặc dù Wesley có chút do dự nhưng cuối cùng vẫn đồng ý, sau khi cúp điện thoại lập tức ra ngoài đi thẳng đến sân bay.
Trong lúc này, điện thoại trong tay gã như nước chảy gọi ra ngoài, nhanh chóng sắp xếp các loại công việc.
Đối với phán đoán và quyết định của ông chủ mình, gã sẽ không chất vấn.
Ông chủ này không tới 10 năm, đã để cho các thế lực mặt tối trên toàn bộ nước Mỹ tôn sùng là chủ não, đạt được tôn xưng "Kingpin".
Tất cả những chuyện này cũng không chỉ đơn thuần là vì vũ lực, càng nhiều hơn chính là đầu óc của ông chủ này của gã hơn xa những tên cầm đầu băng đảng khác.
Bây giờ, sớm tiến hành kế hoạch thay đổi vị trí sẽ có tổn thất không nhỏ.
Nhưng cùng lúc lừa bẫy The Continental và người mặt tươi cười, tiến thêm một bước tăng lớn xác suất thành công trong kế hoạch thay đổi vị trí, vậy cũng đáng giá.
Đổi thành những người cầm đầu băng đảng khác, khẳng định là sẽ quyến luyến không bỏ đối với địa bàn và chuyện làm ăn, đầu óc nóng lên sẽ quyết đấu đến cùng với người mặt tươi cười.
Nhưng Kingpin lại đã sớm đưa xúc tu vào các ngành nghề khác.
Làm ăn phạm pháp ở New York này, cao lắm là để thế lực đạt được chưa đến 20% tổng thu nhập, không đủ để dao động căn cơ.
Hơn nữa tạm thời dừng đối kháng với đám người đeo mặt nạ, có thể để cho bọn họ có càng nhiều tinh lực tập trung vào kế hoạch thay đổi vị trí, thành công đưa thế lực của mình thẩm thấu tiến vào bên trong The High Table.
Khi đó, bọn họ sẽ có thể gián tiếp ảnh hưởng đến The Continental.
Cuối cùng là từng bước xâm chiếm thôn tính thế lực đối địch mạnh mẽ này vào, hay là tùy ý để nó chém giết đổ máu với người mặt tươi cười, chẳng qua chỉ là chuyện của một nghĩ.
Bọn họ tiến có thể công lui có thể thủ, thậm chí còn có thể an toàn đứng ở trên khán đài, cười nhìn hai phe này biểu diễn đấu thú.
Trong lòng Wesley nghĩ như vậy, đi đến máy bay tư nhân.
Lúc ở cửa khoang, gã vẫn xoay người nhìn về phía cảnh đêm quen thuộc ở New York.
Lác đa lác đác bông tuyết rơi xuống, ban đêm New York dường như bị bao phủ ở bên trong một loại không khí thảm liệt.
Wesley không nhịn được buồn bực khẽ than nhẹ một tiếng: "Ta sẽ còn trở về, chờ xem, New York!"
Nói xong, gã không chần chờ nữa, sải bước đi vào trong buồng phi cơ.
Mấy phút sau, máy bay tư nhân bay lên không, bay về phía Boston.
. . .
Trong công viên Clove Lakes, kịch chiến say sưa.
Miệng Wade đang không ngừng mắng người.
Cũng may bộ trang bị chữ V có công năng che đậy giọng nói, gã cũng không bởi vì những lời nói rác rưởi này mà bị người khác phát hiện.
Uhm, bây giờ có rất ít thời điểm mà gã không bị người khác phát hiện.
Sau mấy món khai vị trong mấy phút trước, chiến đấu giữa gã và đoàn sát thủ nhanh chóng trở nên gay cấn.
Hai bên đều không khác nhau là mấy, đều đã đoán ra trình độ thực lực của đối phương.
Đoàn sát thủ xác định được ưu thế nhân số phe bên mình là không thể lay động, vấn đề lớn nhất chỉ ở chỗ, chính mình có trở thành vật bồi táng trước khi người mặt tươi cười chết hay không mà thôi.
Wade đã ăn bảy tám phát đạn, chuyện để gã nhức đầu bây giờ là, sau khi trở về sẽ giải thích chuyện này với Vanessa như thế nào.
Đều không cần nhìn, gã cũng biết thân thể của mình khẳng định là đã khó coi giống như là chó đốm.
Chỉ là chó đốm thì có hoa văn đen trắng, "hoa văn" ở trên người gã vào lúc về đến nhà, hẳn là sẽ biến thành màu xanh đen.
Nhưng nghĩ tới 2 triệu 500 ngàn còn dư lại, Wade lại trở nên vô cùng nhiệt tình.
Chó đốm hình người tính là gì! 5 triệu có thể để cho vô số người muốn làm chó mà không được.
Hơn nữa, cũng không phải là chỉ có một mình gã chiến đấu.
Gã xuất thân từ lính đánh thuê, từ bên trong mưa bom bão đạn giết ra, nên gã đã sớm phát hiện ra có người đang len lén tiễu trừ sát thủ.
Mặc dù không biết vì cái gì những sát thủ kia không phát giác tình huống này, nhưng Wade lại biết được.
Trình độ chiến đấu và trực giác chiến đấu của gã, tối thiểu cũng cao hơn hai bậc so với người mạnh nhất trong số những sát thủ này, cho nên gã có thể xác định điều này.
Nhiều lần trong lúc gã sắp bị vây chết, hệ thống phụ trợ sẽ gửi một lời nhắc nhở, đánh dấu ra cho gã một tuyến đường để thoát đi.
Chỉ cần làm theo, gã sẽ lại một lần nữa chạy thoát.
Mà trên những tuyến đường này, vốn là có sát thủ. Điều ấy Wade hết sức xác định.
Hệ thống phụ trợ cũng tùy thời giúp gã lưu ý tới vị trí của đám sát thủ xung quanh, ghi chép và nhắc nhở, nếu không thì gã cũng không kiên trì được lâu như vậy.
Những tuyến đường chạy trốn này vừa xuất hiện, một ít sát thủ ven đường vừa mới nổ súng chưa tới 10 giây sẽ thần bí biến mất, vòng vây vậy mà tự nhiên xuất hiện lỗ thủng.
Nếu như như thế mà vẫn không phát hiện được điều kỳ quái trong đó, vậy sự nghiệp làm lính đánh thuê của Wade khẳng định là uổng phí.
Cũng vì nguyên nhân này, gã mới một mực không quyết định, quả đoán chạy trốn.
Wade cũng không ngu ngốc.
Gã đã có 2 triệu 500 ngàn trong tay, cũng không có ý nghĩ tử chiến không lùi.
Vì hoàn thành nhiệm vụ, gã có thể mạo hiểm, nhưng sẽ không biết rõ hẳn phải chết mà lại không thoát đi.
Tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ ủy thác gì đó kia chỉ có ý nghĩa đối với người sống, người chết sẽ không cần.
Giống như câu nói mà V từng nói kia, có mạng sống, mới có thể vui sướng sinh hoạt với Vanessa.
Chết rồi, vậy cô vợ tương lai của mình sẽ thuộc về người đàn ông khác.
Một phương diện khác, chiến phục chữ V trên người cũng cho Wade lòng tin rất lớn, gã thậm chí còn có thể ở bên trong chiến phục mắng chửi đám sát thủ kia.
Đáng tiếc là năng lực "tấn công bằng lời nói" mà gã am hiểu nhất lại không thể phát động.
Luke hiểu rất rõ cái miệng thúi kia của gã, căn bản là không cho tên khốn này có cơ hội phá hỏng hình tượng của V, càng không thể để V biến thành kẻ có tố chất bệnh thần kinh nói nhiều trong truyền thuyết.
Bộ chiến phục chữ V bản cấp thấp kia, trừ việc không thể ăn uống, còn không thiết kế hệ thống truyền giọng nói ra ngoài.
Đêm nay, Wade không cần nói chuyện, chỉ cần tận chức tận trách làm một cái bia di động là được.
. . .
Trong lúc Wade vừa đau nhức mà cũng vui vẻ, trong lòng Luke cũng đang yên lặng đọc vè: Một hai ba bốn năm, thu nhập 1.500. Bốn năm sáu bảy tám, vào sổ 2.800.
Những tên sát thủ này đều "mập chảy mỡ", tất cả đều là tồn tại ở cấp bậc Boss cỡ nhỏ.
Chỉ ở lúc dọn dẹp một tên có vẻ như là nhân viên canh chừng, hệ thống chỉ cho 40 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.
Lúc Luke ném đối phương vào trong không gian trữ vật, trong đầu thoáng qua một ý nghĩ: Đây đại khái là nhân viên chuyên phụ trách tình báo và tiếp viện hậu cần đi, bởi vậy trên tay mới không có nhiều nhân mạng thế này!