Luke có ý nghĩ này, là bởi vì người này rõ ràng là không được tính quá cường tráng, nhưng cực kỳ biết ẩn núp.
Đồng thời, trên người người này cũng chỉ có một cây súng lục, lại vẫn còn cắm ở trong bao súng, nhưng một mực dùng camera chuyên nghiệp cực kỳ cao cấp, quay chụp cảnh Wade chiến đấu.
Nếu Luke không cần khứu giác nhạy bén, chỉ dựa vào UAV thì cũng không nhất định có thể tìm ra người này.
Ý nghĩ này chỉ thoáng hiện trong chớp mắt.
Luke hầu như là lập tức lãng quên tên xui xẻo này, nhưng lại không biết theo sự biến mất của người này, hình ảnh theo dõi ở trước mặt người nào đó ở Manhattan cũng biến mất.
Hắn cũng không biết, đã có người quyết định, tọa sơn quan hổ đấu.
Cho dù là biết rõ, Luke cũng chỉ sẽ cười ra tiếng.
Hắn đang thiếu cái gì, người nào đó lại dùng tiền mua "quái", thậm chí là chủ động đưa quái tới cho hắn giết, hắn thực sự là không ngại có thêm vài "người tốt" loại này.
Dù sao thì hắn không có nhiều thứ, nhưng lại nhiều bí danh nhất.
Cởi áo giáp ra, Luke vẫn là thám tử trẻ cần cù chăm chỉ chuyên nghiệp, tuân theo pháp luật kia.
Người nào muốn khai chiến với V, vậy thì chờ đó đi.
Quyền lựa chọn khai chiến ở trong tay đối phương, nhưng khai chiến vào lúc nào, cùng với địa điểm khai chiến lại do Luke định đoạt.
Loại đãi ngộ chỉ định thời gian, chỉ định địa điểm để cày quái thế này, hắn thật đúng là rất ưa thích.
Nhưng bây giờ, Luke hoàn toàn không biết gì cả đối với chuyện này, hắn vô cùng chăm chú, dùng thái độ của một người nông dân thu hoạch lúa mạch, không nói tiếng nào bận rộn làm việc.
Tên đầy đủ của Clove Lakes là công viên bảo tồn tiểu bang Clove Lakes, thảm thực vật ở nơi này rất tương tự với dã ngoại.
Dù sao thì đảo Staten cũng là một trong năm khu vực có nhân khẩu ít nhất ở New York.
Người ở góc tây nam của nó lại càng thưa thớt, bên trong một mảng lớn khu vực này, ngay cả một tòa cao ốc cũng không có, nhà một tầng cũng chỉ là cửa hàng nhỏ cung cấp phục vụ cho du khách bên trong khu bảo tồn.
Ban đêm ở trong công viên, chỉ có một người trực đêm ở một cổng vào cách rất xa, người trực đêm này đã sớm bị Luke dùng điện thoại đẩy trở về thành phố.
Chọn chiến trường ở đây, sẽ có thể hoàn toàn tránh khỏi việc ngộ thương người vô tội.
Mà ở dưới tình huống không có quần chúng vây xem, tự nhiên là sẽ không có người nào báo cảnh, chiến đấu ở nơi này cuối cùng sẽ theo một phương nào hoàn toàn biến mất mà kết thúc.
Dân chúng bình thường sẽ không biết được có trận đại chiến này xảy ra, đây mới là chuyện Luke mong muốn nhất.
Chuyện đen tối, nên để nó vĩnh viễn yên lặng tồn tại ở trong bóng tối.
Lần này, Luke áp dụng phương thức dọn dẹp từ bên ngoài vào trong.
Hắn xử lý người canh chừng trước, mới bắt đầu dọn dẹp một ít tay súng bắn tỉa ở bên trong.
So với đám người canh chừng rơi ở hậu phương ày, những tay súng bắn tỉa bên trong này phiền phức hơn rất nhiều.
Bọn chúng ở cách chiến trường gần hơn, không ít người còn có thể quan sát được vị trí của nhau.
Đương nhiên, không ai ngốc đến mức để thân thể bại lộ ra ở nơi trống trải.
Những tay súng này đều giấu chính mình ở trong góc tối, chờ đợi cơ hội phát ra một đòn trí mạng.
Người thứ nhất bị Luke nhắm vào chính là một tay súng trốn ở trên một cây cổ thụ.
Tay súng này khoác trang phục đổi màu, trốn ở bên trong một chạc cây cành lá rậm rạp, bất kỳ động tác di chuyển nào đều có biên độ rất nhỏ, lại rất chậm chạp.
Dù người bình thường nhìn nơi đó nửa ngày, đều chưa hẳn đã có thể phát hiện ra gã.
Đây là một tên thợ săn có sự kiên nhẫn cực tốt, từ đầu đến giờ đều chưa bắn một phát súng nào.
Đáng tiếc, đêm nay lại có một thợ săn không kiên nhẫn tốt như gã xuất hiện.
Trong lúc gã âm thầm chờ đợi cơ hội ra tay, một chiếc áo choàng có phẩm chất đặc thù từ trên đỉnh đầu gã nhẹ nhàng trượt xuống.
Động tác của nó cực kỳ nhẹ nhàng tự nhiên, giống như là một cơn gió bình thường quét qua, tránh đi tầm mắt của tay súng này, bao phủ tuyệt đại bộ phận thân thê của gã vào.
Nếu như tay súng này có thể nhìn thấy mình giống như có thị giác của người thứ ba trong trò chơi, gã sẽ phát hiện ra cả người mình từ trên xuống dưới lại biến mất ở bên trong hình ảnh.
Bành!
Sau một tiếng trầm đục cực thấp, nòng súng và ống ngắm còn sót lại bên ngoài của tay súng kia cũng bị kéo vào trong vùng hư không kia.
Luke chờ đến lúc hoàn toàn kéo người này vào bên trong áo choàng ngụy trang quang học, mới thu toàn bộ vào bên trong không gian trữ vật.
Hắn không có bất kỳ ý tứ vui sướng hoặc hưng phấn gì, chỉ liếc qua điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, xác nhận là chính mình không giết lầm người, lại một lần nữa tiến về phía mục tiêu kế tiếp.
Một sát thủ ở xa xa nổ hai phát súng, miệng chửi nhỏ một tiếng, cực nhanh hóp lưng lại như mèo thay đổi vị trí.
Người mặt tươi cười cách còn xa, gã không lo lắng đối phương sẽ phản kích, nhưng ã lại không hề yên tâm đối với đồng hành.
Mạng là của chính mình, nhất định phải đề cao cảnh giác.
Nghĩ như vậy, gã nghiêng người chen qua khe hở giữa một lùm cây, hầu như là không có động tĩnh gì trốn vào giữa bụi cây, chỉ có họng súng từ một lỗ hổng của bụi cây nhô ra, tiếp tục tìm cơ hội.
Mà ngay lúc gã đi vào lùm cây, vị trí phía sau lùm cây cũng không một tiếng động mở ra một khe hở, một cái bóng trong suốt chạy vào.
Đông!
Mắt của tên sát thủ này tối sầm lại, tại chỗ qua đời, thân thể cũng bị áo choàng ngụy trang quang học che đậy, lại chui vào bên trong không gian trữ vật, làm bạn với mấy tên sát thủ lúc trước.
"Có một tên sát thủ thoát ly chiến trường, đang rời đi. Trước đó cậu xử lý cộng tác của gã, làm cho gã cảnh giác." Nhắc nhở của Selina truyền tới.
"Biết rõ", Luke lên tiếng, sau đó bắt đầu đuổi về hướng tên sát thủ kia chạy trốn.
Theo tên sát thủ thứ nhất chạy trốn xuất hiện, sau đó lục tục ngo ngoe có bốn năm tên sát thủ khác bắt đầu rời đi.
Cạnh tranh kịch liệt là một chuyện, nhưng sự phản kích hung tàn của Wade cũng làm cho người có ý chí không kiên định trong số những sát thủ này sinh ra ý lui.
Muốn từ bên trong mấy chục người cạnh tranh mò được phần thưởng thì tỷ lệ rất nhỏ, không cẩn thận sẽ còn bị phản sát.
Mà nhóm người lựa chọn rời đi sớm nhất này, những cộng tác canh chừng đều bị Luke xử lý.
Không có đồng đội trả lời, cảm giác nguy cơ của bọn chúng lập tức tăng nhiều.
Nghề sát thủ này, nhạy cảm đa nghi là tất nhiên.
Sát thủ có cộng tác lại càng dễ rơi vào trong loại tâm tình này.
Luke nhìn tình hình bên kia, Wade bị một đống lớn sát thủ đuổi theo chạy như vịt, đã bắt đầu bỏ chạy sang một công viên khác bên cạnh.
Hắn biết tên này còn không thể chết được.
Tai nghe ngẫu nhiên kết nối với microphone bên kia, nghe thấy tên này hùng hùng hổ hổ, miệng phun hương thơm, là hắn biết tên này còn xa mới tới mức cùng đường, nếu không đã sớm không còn khí lực chửi bậy.
Luke từ vị trí giữa tầng ngoài và tầng giữa vòng chiến lui ra, đứng ở sau một gốc cây lớn bên cạnh một con đường nhỏ.
Vài giây sau, một bóng người từ bên trong lùm cây ven đường chui ra, đang định đạp lên con đường nhỏ.
Phốc!
Một tiếng súng cực kỳ yếu ớt vang lên, đầu của tên sát thủ chạy trốn đầu tiên này trúng đạn, lập tức ngã ngược lại.
Luke đi qua phía trên thi thể của gã, áo choàng che lại, thi thể biến mất.
Hắn không dừng lại, mũi chân thuận thế điểm nhẹ, nhanh chóng lên trên một cây lớn ven đường, súng trường tinh chuẩn M110 lại một lần nữa xuất hiện trong tay, họng súng hướng về phía phạm vi đã sớm khoá chặt.
Chỉ dùng thời gian 2 giây điều chỉnh, hắn đã nhẹ nhàng bóp cò súng.
Ba ba ba!
Họng súng lắp ống giảm thanh hầu như là làm mất ngọn lửa, âm thanh cũng giảm xuống không ít.
Đợi đến lúc có sát thủ nhìn về phía vị trí bên này, Luke sớm đã từ trên cây rời đi.
Trên cửa xe chỗ ghế lái của một chiếc xe hơi nơi xa, một sát thủ mềm nhũn gục xuống cửa xe đang mở ra, ngực đã xuất hiện hai vết đạn, lượng lớn máu tươi tuôn ra.
Gã giãy dụa, một tay đè lên vết thương, một tay đang định tự kéo mình lên xe.
Nhưng loại nỗ lực này không kéo dài tới 10 giây, đã tuyên bố kết thúc.
Xuất huyết nhiều và nhanh để ã hoàn toàn mất đi ý thức, chỉ có thể xụi lơ ở nơi đó, yên tĩnh chờ đợi tử vong rơi xuống.