Loại thương thế này, để cho Bobby vẫn có thể giãy dụa chạy trốn, bọn họ sẽ tới lui tuần tra ở nơi xa, giống như lũ sói trên vùng sa mạc Châu Phi, chờ đợi trong lúc con mồi sợ hãi chạy trốn, chảy hết một giọt máu cuối cùng, sau đó sẽ hung tợn nhào tới cắn xé.
Nhưng mà, đàn sói chỉ là vì sinh tồn và đồ ăn, những người này lại thuần túy là hưởng thụ và giết chóc, bọn họ còn thấp kém hơn đàn sói vô số lần.
Luke đánh tay lái, tiến đến gần một chiếc xe.
Người ở trên thùng xe phía đối phương cầm cung tên trong tay, bất mãn kêu lên: "Này, muốn tham dự thì cần phải được sự đồng ý của chúng tôi trước đã, George... Ah, George đâu?"
Giờ phút này Luke vừa vặn chậm rãi lái xe đến vị trí ngang bằng chiếc xe này, tay phải nâng lên.
Ba!
Mặt mũi của tên kia tràn đầy kinh ngạc nhìn tài xế của gã ta bị nổ đầu tại chỗ.
Giẫm mạnh chân phanh, xoay người cúi đầu, người bên trên thùng xe kia cũng đã bại lộ ở bên trong tầm bắn của hắn.
Ba!
Lại một lần nữa nổ đầu.
Hai tiếng súng vang lên, bộ đàm trên xe hai người phía đối diện vang lên: "Này, ai trong mọi người nổ súng thế? Không phải là đã nói trước, đi săn không thể dùng súng sao?"
Luke ha ha, đạp chân ga, xe bán tải việt dã cực nhanh lái tới chỗ một chiếc xe khác.
Ba! Ba!
Xe việt dã của Luke nhanh chóng lái đến trước mặt cậu trai Bobby còn đang giãy dụa chạy trốn kia, mở cửa xuống xe, nắm chặt lấy cậu nhóc này: "Này, này, là tôi đây."
Bobby thấy rõ mặt của Luke, lập tức ngây người: "Anh, anh cũng cùng một bọn với bọn họ à?"
Luke: ⊙_⊙! Trí tưởng tượng của cậu thật đúng là bá đạo.
Mặt hắn đen lên, quát khẽ: "Mắt cậu bị mù sao? Móa nó, tôi mới giết chết bốn người bọn họ để cứu cậu đấy."
Bobby sững sờ, nhìn về phía hai chiếc xe ở cách đó không xa, quả nhiên là đều không có động tĩnh.
Mặt Luke đen lại, cực nhanh kiểm tra vết thương trên người Bobby, đỡ cậu ta lên, đưa tới chỗ ngồi phía sau của một chiếc xe tải: "Ngoan ngoãn nằm ở đây. Chờ tôi xử lý đám biến thái giết người tìm niềm vui này xong, lại dẫn cậu đi tìm bác sĩ. Nếu có ai đến thì cậu tận lực đừng lên tiếng, nằm trong xe giả chết là được."
Nói xong, hắn định đóng cửa xe.
Bobby bỗng nhiên mở miệng: "Cầu xin anh, mau cứu cha mẹ của tôi với, còn có chị của tôi nữa."
Luke phất phất tay: "Có thể cứu thì đương nhiên là tôi sẽ cứu, bằng không thì tôi cứu cậu làm gì." Nói xong hắn đóng cửa lại, không để ý đến cậu nam sinh còn đang định tiếp tục lảm nhảm này nữa.
Hắn nào có thời gian đứng ở đây tán gẫu, Selina bên kia còn đang ngồi xổm một mình ở trong hốc rễ cây kìa.
Phải mau chóng thanh lý hết bọn khốn kiếp này, hắn mới có thể trở về đón Selina, hắn thật sự là không quá yên tâm để cô ta ở đó.
Hắn lại một lần nữa lái xe đi tiếp, không bao xa đã nghe thấy ở một phương hướng khác truyền đến tiếng vang, lập tức đánh tay lái, lái xe tới tới.
Xa xa nhìn tới, trong lòng Luke nở nụ cười lạnh.
Tên chủ nhà nghỉ Gais kia đang ở chỗ này, mặt mũi đang tràn đầy nụ cười âm hiểm áp sát lên trên người một người phụ nữ trung niên.
Người phụ nữ này đương nhiên chính là vợ của Bob, mẹ của Bobby, Ethel.
Mặt mũi bà ta tràn đầy tuyệt vọng và sợ hãi, trong miệng phát ra tiếng khẩn cầu và la khóc, nhưng hai tay bà ta lại bị mấy người giữ chặt, khống chế thân thể của bà ta không cho giãy dụa.
Luke dừng xe lại ở đằng xa, hắn không muốn xe của mình kinh động tới đám cặn bã đang thỏa thích hưởng lạc này.
Cực nhanh men theo rừng cây đến gần đám người này, cuối cùng lúc hắn xuất hiện bên cạnh đám đàn ông này, thế mà lại không có ai để ý tới.
Tất cả lực chú ý của bọn họ đều ở trên người Ethel đang đau khổ giãy dụa, không hề lưu ý tới tình hình bốn phía.
Đây là sân chơi của bọn họ, không có khả năng xảy ra vấn đề gì.
Trong đám người này, trừ Gais ra, Luke còn nghe được giọng nói có chút quen thuộc của mấy người, có vẻ như chính là mấy người vận chuyển đã bọn họ ra từ trong nhà nghỉ.
Suy nghĩ lại nội dung mà những người này nói chuyện trời đất trước đó một chút, Luke đã đại khái hiểu ra, những người này hẳn là phụ trách làm trợ thủ cho nhóm người chân chính tới tham gia giải trí kia.
Tìm mục tiêu, vận chuyển, trông coi phương tiện giao thông, thậm chí là nhặt xác lúc kết thúc, có khả năng đều là do những người này làm.
Nhìn dung mạo, quần áo, cử chỉ của những người này, rõ ràng cũng không phải là những kẻ có tiền, nói là người làm công thì ngược lại là rất giống.
Bọn họ cũng có không ít người, ba chiếc xe bảy người.
Nhưng độ nguy hiểm của bọn họ, cũng không bằng người trên hai chiếc xe truy sát Bobby vừa rồi.
Hai chiếc xe kia là tách ra, người ngồi trên thùng xe còn cầm cung nỏ, đại đa số người trong đám người này đã cởi khăn trùm đầu, quần áo ra hơn phân nửa rồi, hai tay trống trơn, chỉ có thú tính đang chờ đợi phát tiết.
Hai nắm đấm của Luke đều không cần làm ra tư thế quyền kích, trực tiếp dùng tư thế nện chuột đất lần lượt đập lên trên ót những tên khốn này mỗi người một cú.
Lúc đàn ông làm một ít chuyện, lực chú ý sẽ rất tập trung, cho nên phản ứng đối với bên ngoài sẽ rất chậm chạp.
Bọn người này chính là ở trong tình trạng như thế.
Chỉ trong hai giây, bọn họ đã mang nụ cười âm hiểm trên mặt ngã nhào xuống đất.
Luke tiến lên đạp mạnh hai phát lên hai chân những người này, cam đoan xương bàn chân bọn họ đều gãy vỡ, lúc này mới đá văng tên chủ nhà nghỉ Gais hôn mê ra.
Một cú đá này là phát tiết cơn giận, làm cho thắt lưng của vị chủ nhà nghỉ này phát ra tiếng tạch tạch lanh lảnh.
Ethel vẫn còn đang kêu khóc, Luke cởi áo sơ mi của một người nào đó bên cạnh ra khoác lên cho bà ta: "Tốt rồi, Ethel, tôi là Luke."
Ethel vẫn còn chưa ngừng lại, đã lập tức bị hắn kéo lên, nhét vào trong một chiếc xe đỗ bên cạnh: "Ethel, tôi không có thời gian lãng phí với bà. Chính bà ở đây, mặc quần áo vào, tìm vũ khí, trốn ở trong xe đừng lên tiếng, tôi đi cứu chồng với con gái của bà."
Nói xong hắn lập tức bỏ đi.
Cảnh ngộ của Ethel xác thực là rất tồi tệ, nhưng thân thể của bà ta cũng không có ngoại thương nghiêm trọng, tình trạng còn tốt hơn nhiều so với con trai Bobby của bà ta.
Luke cũng không có kiên nhẫn nói thêm cái gì với bà ta, nhắc nhở hai câu là được rồi.
Nhưng mà, trên đường tới đây, Luke cũng đã thu thập hai mươi lăm người, mười một chiếc xe.
Những người và xe còn lại cũng sẽ không có quá nhiều, thế nhưng hắn vẫn chưa phát hiện ra người chủ trì trò chơi có giọng điệu cao cao tại thượng kia.
Đợi đến lúc hắn lái xe đi vòng về vị trí bắt đầu, phát hiện ra Bob có các loại vết thương trên người, ngã lăn ở trong rừng cây cách đó mấy trăm mét, trên mặt chỉ có vẻ tuyệt vọng.
Hiển nhiên, ông ta là đối tượng bị xử lý đầu tiên.
Thế nhưng... Những người chơi trò chơi khác đâu?
Luke nghiêng tai lắng nghe, thế nhưng lại không nghe thấy động tĩnh gì.
Hắn đã một hơi dọn dẹp 25 người ở bên bờ hồ đối diện và mặt bên bờ hồ, người chủ trì bên trong những người còn lại kia lại không có bất cứ đề phòng gì, chuyện này rất không bình thường.
Luke nhíu mày, cực nhanh lái xe dọc theo một con đường nhỏ mơ hồ có dấu vết bánh xe chạy qua.
Không tới hai phút, hắn đi tới một khu đất trống ở bên trong rừng nhỏ, hai tròng mắt híp lại: Đây là có chuyện gì?
Bốn chiếc xe đậu ở chỗ này, nhưng trên đất trống lại là một mảnh rối bời, 10 người rõ ràng là người chơi trò chơi đang nằm la liệt các nơi.
Luke dừng lại đi xuống xe, giơ súng trong tay lên, cực nhanh tới gần.
Đi một lượt xung quanh, hắn xác định là mười người này đều đã chết rồi, hơn nữa còn chết vô cùng thê thảm.
Có ít người bị rạch bụng ra, có vài người đầu bị lõm xuống giống như hoa quả dập, có vài người giống như tuyển thủ nhu thuật, thân thể uốn cong thành một độ cong kỳ dị.
Mà người chủ trì trò chơi kia lại đang đứng dựa lưng vào một gốc cây, đến gần mới phát hiện ra, ngực của hắn bị một chạc cây gãy trên cây xuyên thấu, cứ như vậy bị treo ở trên cành cây.
Đồng thời, trong mũi Luke còn ngửi được một mùi hôi thối quái dị.
.......................
Người dịch: thichthanhtu