Rất khó nói rõ ràng đó là mùi thối gì, giống như mùi phân và nước tiểu, của thứ gì đó mục nát, còn có mùi của những thứ khác hỗn hợp lại cùng với nhau, tương đối rõ ràng ở trên bãi đất trống này.
Không cần xem nhiều, Luke đã biết những mùi thối này đến từ một ít chất lỏng màu đỏ thẫm ở trên mặt đất.
Hắn cũng không biết đây là thứ gì, nhưng thứ này có ở rất nhiều chỗ, sau đó một đường kéo dài đến chỗ sâu trong rừng cây.
Luke nhíu mày, ở bên trên một chiếc xe việt dã xa hoa nhất tìm được một chiếc điện thoại vệ tinh, bước chân cực nhanh chạy tới chỗ xe bán tải.
Sau khi lên xe, chân hắn đạp mạnh chân ga, phóng sang bên hồ đối diện.
Nơi đó còn có một mình Selina đang chờ đợi, hắn luôn cảm thấy nơi này có chỗ nào đó không thích hợp.
Vừa lái xe, hắn vừa bấm dãy số của Thomas.
Một lát sau, điện thoại kết nối xong: "Ai đó?"
Luke: "Phó cục trưởng, tôi là Luke, chỗ này của tôi đang xảy ra một chút tình huống. . ."
Tận lực đơn giản nói ra chuyện xảy ra đêm nay một lần, Thomas bên kia im lặng trong chốc lát: "Bây giờ cậu đang ở đâu?"
Luke: "Không biết, nhưng chúng tôi ở trên đường cách Wolfkel khoảng 50 cây số bị người đánh thuốc mê mang đi, đi trong vùng hoang dã khoảng nửa giờ lái xe."
Thomas: "Cậu cần bảo trì thông suốt số điện thoại này, tôi sẽ lập tức gọi người tới."
Luke: "Được rồi, Phó cục trưởng. A, tôi hoài nghi một vụ án một cặp vợ chồng mất tích mà chúng ta đang điều tra cũng có liên quan tới những người này, hơn nữa tôi nghe giọng điệu của những người kia, có vẻ như là đã làm loại chuyện này rất nhiều lần rồi."
Thomas: ". . . Tôi hiểu rồi, tôi sẽ thông báo cho FBI cùng tới."
Đương nhiên là Thomas hiểu tại sao Luke phải nói tới chuyện này.
Nếu như chỉ là vụ án đơn giản, cho dù là án giết người, cũng hẳn là thuộc về cảnh sát Wolfkel điều tra.
Nhưng nếu như đó là vụ án giết người liên hoàn, liên quan đến nhiều người bị hại, FBI sẽ có quyền nhúng tay vào.
Chỗ tốt của việc làm như vậy là, dù những người này có quyền thế rất lớn ở Wolfkel, cũng không thể ảnh hưởng tới cơ cấu mang tính cả nước như FBI.
Quan trọng hơn chính là, đồn cảnh sát Houston không có quyền đến điều tra vụ án này, dù sao nơi này không phải là khu vực đồn cảnh sát Houston quản hạt.
Thomas tìm FBI tới, vậy khẳng định đó là quan hệ của ông ta, ở trong đó có thể cho Luke bao nhiêu trợ giúp, suy nghĩ một chút sẽ rõ ràng.
Hơn nữa Luke đều đã bắt lại hơn phân nửa người, vụ án này đối với FBI mà nói, chính là công lao lớn tự đưa tới cửa, Thomas có sẵn loại vũ khí này để người quen của ông ta.
Đây không phải là Thomas xin giúp đỡ, mà là đưa công lao cho đối phương, chỉ cần đối phương không bị ngốc, khẳng định là sẽ mau chóng chạy đến.
Thomas còn nói một câu: "Ah, vừa rồi cậu mới nói, nơi đó có người bị trọng thương à?"
Luke ngẩn người: Mình từng nói lời này sao? Trọng thương đoán chừng đều là đám người chơi trò chơi kia, duy nhất miễn cưỡng dính dáng tới trọng thương, chỉ có cậu nam sinh Bobby kia, Bob đã sớm trọng thương tử vong từ lâu.
Nhưng đầu óc của hắn hơi xoay chuyển, lập tức hiểu ra: "Đúng vậy, có một học sinh cấp ba bị thương cực kỳ nghiêm trọng, cần được trị liệu ngay lập tức."
Thomas: "Được rồi, tôi sẽ mau chóng liên hệ máy bay trực thăng cứu viện từ Houston đi qua."
Luke: "Cám ơn ngài, Phó cục trưởng."
Thomas không nói gì thêm, chỉ ừ một tiếng, sau đó cúp điện thoại.
Quả nhiên là chiến hữu của Robert a! Luke cảm thán trong lòng.
Thomas nói như vậy, thì đồn cảnh sát Houston sẽ có thể danh chính ngôn thuận phái nhân viên cảnh sát ra, đi theo máy bay trực thăng cứu viện tới.
Việc này chính là mặc kệ như thế nào, đều cần phải bảo vệ Luke trước đã.
Thả điện thoại vệ tinh trong tay ra, Luke tăng tốc tốc độ.
Xe bán tải xa xa xông qua chỗ Ethel, Luke chỉ nhìn sang, phát hiện bên kia có vẻ như là không có động tĩnh gì, hắn lập tức tiếp tục đi tới.
Lúc đi ngang qua chỗ Bobby, cũng giống như thế.
Đối với Luke mà nói, Selina mới là người mà hắn cần bảo đảm an toàn nhất.
Người của gia đình Bob, hắn có thể cứu được hai người, đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ.
Lái đến bờ hồ bên kia, Luke xuống xe.
Rừng cây mà hắn đưa Selina đi qua không có đường, xe bán tải không lái đi vào được, chỉ có thể đi bộ.
Lúc này, có hai chiếc xe cảnh sát cũng từ một bên khác của bờ hồ lái tới.
Bọn nó cũng không bật đèn báo hiệu, cũng không kéo còi cảnh sát, nhưng Luke đã sớm nghe thấy động tĩnh lúc bọn nó tới.
Hắn chỉ có thể dừng bước, đứng ở bên cạnh xe, nhìn về phía hai chiếc xe cảnh sát kia.
Hai chiếc xe cảnh sát bên kia đã dừng lại, từ mỗi chiếc có một người đi xuống.
Một cảnh sát thâm niên tuổi khoảng hơn bốn mươi mở miệng nói: "Chúng tôi là đồn cảnh sát Wolfkel. Dừng lại, không được động đậy, nếu không chúng tôi sẽ nổ súng."
Luke bất đắc dĩ.
Hắn cũng không thể trực tiếp bắn chết hai cảnh sát này, khoảng cách tới rừng cây vẫn còn một đoạn nữa, sau khi ôm Selina trở về, chẳng lẽ lại còn phải bắn nhau với hai cảnh sát này nữa à?
Hắn cũng không sợ thua, nhưng hắn sợ bắn chết hai người cảnh sát này, phiền phức sẽ lớn hơn.
"Tôi là người của Đồn cảnh sát khu vực phía tây Houston, thám tử Luke - Coulson, hôm qua mới gửi thông báo tới hợp tác điều tra với đồn cảnh sát Wolfkel." Hắn mở miệng nói.
Hai cảnh sát liếc nhau: "Bỏ súng xuống, để chúng tôi xác định thân phận của cậu."
Luke nhíu mày: "Tôi muốn đi cứu cộng tác của tôi, cô ấy còn đang ở trong rừng cây một mình."
Vị cảnh sát thâm niên kia mở miệng nói: "Tôi là Cảnh sát trưởng Brown – York ở Wolfkel, vị này là phó cảnh sát trưởng Crewe - Nicolas, nếu như cậu là thám tử tới hợp tác điều tra vụ án, hẳn phải biết hai người chúng tôi đi?"
Luke dò xét hai người một lát, cuối cùng ném khẩu M1911 trong tay sang một bên.
"Còn có một khẩu nữa." Crewe mở miệng nói.
Luke chậm rãi rút khẩu Beretta dưới nách kia ra, chỉ dùng tay giơ lên, cũng tiện tay ném ra xa ba mét.
Hai cảnh sát kia liếc nhau, chậm rãi nhích tới gần.
Luke mở miệng: "Tại sao các anh lại chạy tới đây?"
Sắc mặt của Brown vẫn bình tĩnh, vừa đi vừa đáp: "Chúng tôi nhận được điện thoại báo cáo, nói nơi này có tiếng súng, sau đó lập tức chạy tới."
Luke ồ một tiếng: "Nơi này là nơi nào? Tôi và cộng tác bị người khác đánh thuốc mê mang tới, vẫn còn không biết đây là nơi nào."
"Là khu vực cách Wolfkel khoảng 50 cây số." Crewe thuận miệng đáp.
Luke: "A, nơi này có người bị trọng thương, cần mau chóng đưa đi. Bao lâu thì có thể lên đường cao tốc?"
Crewe: "Từ nơi này ra đến đường cao tốc còn phải lái xe thêm 20 phút nữa."
Hai mắt của Luke nheo lại, người bỗng nhiên lăn lộn bắn ra.
Nhưng hai cảnh sát ở đối diện hắn dường như cũng có thần giao cách cảm, mới đi tới vị trí cách hắn khoảng mười mét, bỗng nhiên rút súng ra bắn.
Ba ba ba ba ba!
Luke cảm giác cánh tay trái của mình tê rần, sau đó là một trận đau đớn truyền đến.
Hắn nhịn không được kêu lên một tiếng đau đớn, nhưng động tác thân thể lại không hề ngừng lại, trong lúc lăn lộn một tay đã tóm lấy khẩu Beretta đang nằm ở trên mặt đất.
Ba ba! Ba ba!
Hai cảnh sát kia theo tiếng mà ngã xuống đất.
Dám ở bên trong khoảng cách mười mét chơi bắn nhau với Luke, hai cảnh sát này quả thực là đang tự tìm cái chết.
Mặc dù trong tay Luke không cầm súng, nhưng lực lượng và tốc độ phản ứng của hắn đầy đủ để cho đối phương rất khó khóa chặt hắn.
Chuyện duy nhất hắn tính sai chính là, kỹ thuật bắn của tên Phó cảnh sát trưởng Crewe kia lại kém cỏi tới mức như thế, rõ ràng là bắn ra một phát súng, thế mà lại vừa vặn đánh trúng cánh tay trái của hắn trong lúc đang di động nhanh chóng.
Luke không để ý đến cơn đau nhức kịch liệt ở trên cánh tay trái, sắc mặt lạnh lẽo, cầm súng đi qua: "Người nào còn dám cầm súng, một phát đạn kế tiếp sẽ bắn nổ đầu của người đó."
..........................
Người dịch: thichthanhtu