Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 99: Chương 99: Kêu gọi chi viện, Selina mất tích

Hai cảnh sát kia quả quyết ném súng ở trong tay xuống.

Vừa rồi một chọi hai, trong tay Luke còn không có súng, hai người bọn họ đều bị đánh ngã.

Bây giờ phần bụng và đùi của bọn họ đã bị trúng đạn, họng súng của đối phương lại đang chĩa vào đầu của bọn họ, như thế mà còn nghĩ tới chuyện phản kháng thì chỉ có đồ đần mới làm.

Còn chưa nói, Luke là cảnh sát, cũng sẽ không giết cảnh sát lung tung giống như bọn họ đi.

Chỉ cần không chết ở nơi này, sau đó bọn họ sẽ có 10 ngàn loại phương pháp và thủ đoạn, thoát khỏi tội danh công kích Luke.

Dù sao, bây giờ Luke thứ nhất là không có đồng phục cảnh sát, thứ hai là cũng không có huy hiệu cảnh sát.

Nơi này cũng không phải là Houston, mà là Wolfkel, là địa bàn của bọn họ.

Luke không nói nhảm gì với hai người này cả, chỉ lấy còng tay của hai người ra, còng riêng từng người lên mỗi chiếc xe.

Vị trí còng đương nhiên chính là chỗ tay vịn an toàn bên cạnh tay lái phụ, một cánh tay khác lưu lại cho bọn họ che lấy miệng vết thương của mình.

Nếu như hai tên khốn này đã bị thương nhưng vẫn có thể giật cái tay vịn kia ra, Luke cũng chỉ có thể chấp nhận.

Gì cơ? Một cánh tay của bọn họ không bưng bít được hai vết thương? Vậy thì tự mình cố gắng duỗi dài ngón tay ra một chút đi, thử xem có thể đồng thời đè lại cả hai vết đạn hay không.

Đè không được, vậy thì chết đi.

Đương nhiên là chìa khoá ô tô cũng không thể giữ lại ở trên xe cho bọn họ được, trực tiếp rút ra ném vào trong rừng cây.

Tất cả những chuyện này xảy ra cực kỳ cấp tốc.

Vốn Luke đang ở bên trong tình trạng cảnh giác cao độ, cho dù trông thấy xe cảnh sát, vẫn có nghi ngờ.

Thế nhưng, xác thực là hắn nhận ra tên Cảnh sát trưởng Brown kia, bởi vì hắn đã từng nhìn thấy ảnh chụp của vị này ở bên trên thông báo hợp tác điều tra.

Cũng chính là nguyên nhân này, hắn mới ném vũ khí xuống.

Nhưng lúc hai người kia đi tới, tay vẫn sờ lên bên trên báng súng đeo ở bên hông.

Nhưng chuyện chân chính để hắn cảnh giác là, lúc hai người bọn họ xuống xe nên đồng thời móc súng nhắm vào hắn mới đúng.

Nhưng hai người kia lại chỉ đè tay lên trên báng súng, hiện ra tư thế vây ráp trái phải chậm rãi tới gần, chuyện này rất không thích hợp.

Luke ném súng và đặt câu hỏi cũng chỉ là đang thử thăm dò hai người, nếu như không ném súng thì hắn cũng chỉ có thể giằng co với hai người kia mà thôi.

Vị trí ném súng, hắn cũng đã tính toán qua, vừa vặn có thể cầm lấy sau khi lăn lộn.

Sau đó lúc nghe thấy tên Phó cảnh sát trưởng Crewe kia trả lời, hắn đã biết là có vấn đề.

Nơi này còn cách Wolfkel khoảng 50 cây số, lái xe tới trong đêm, ở bên trên đường cao tốc cũng không chỉ là hai ba mươi phút.

Hắn cũng không cho rằng hai vị Cảnh sát trưởng này dám ở trong đêm khuya lái xe với vận tốc hơn 100 HP (*Horse Power: Mã lực) đi tới đây.

Mà từ đường cao tốc đến nơi đây còn cách một đoạn, nói cách khác, nếu như hai người thật sự ở Wolfkel nhận điện thoại báo cáo chạy đến, như vậy cũng cần phải tốn khoảng một giờ.

Giờ phút này cách thời điểm tai Luke nghe thấy tiếng súng đầu tiên vang lên, vẫn chưa tới 10 phút.

Chẳng lẽ hai vị Cảnh sát trưởng này là siêu nhân hay sao? 10 phút đã từ Wolfkel chạy đến khu vực hoang vu này, còn vô cùng chuẩn xác tìm được nơi này.

Hiển nhiên, hai vị Cảnh sát trưởng này có vấn đề.

Trước đó bọn họ không rút súng nhắm vào hắn ngay lập tức, chính là muốn để cho hắn bỏ súng xuống, bọn họ lại tới gần bên trong khoảng cách 10m để đánh chết Luke.

Nhưng bọn họ lại không biết, Luke ném súng xuống, chính là đang dụ bọn họ ra tay.

Sau khi Luke xử lý xong hai vị Cảnh sát trưởng không có ý tốt này, lúc này mới cầm lấy điện thoại vệ tinh.

Bấm dãy số của Thomas, bên kia hầu như là nhận cuộc gọi ngay lập tức.

Hắn nói: "Phó cục trưởng, vừa rồi có hai cảnh sát đến, tự xưng là Cảnh sát trưởng Brown - York và Phó cảnh sát trưởng Crewe – Nicolas của Wolfkel, lúc tôi cho thấy thân phận, sau khi ném vũ khí xuống, bọn họ lại lập tức nổ súng với tôi. Tôi nghi ngờ bọn họ có quan hệ với đám kẻ cướp kia, là tới diệt khẩu."

Thomas: "What?" (* Cái gì cơ?) Ông ta cũng không biết nên mắng ra như thế nào nữa.

Thằng nhóc Luke này nhìn qua thì là một người rất sáng sủa, rất ôn hòa, vì cái gì luôn gặp phải loại chuyện đen đủi như thế này?

Thomas không do dự: "Tôi sẽ nói rõ điều này với các thám tử và FBI đã đi tiếp viện cậu, cậu chưa giết bọn họ đấy chứ?" Nếu như giết thì sẽ có phiền phức thật lớn.

Luke: "Không, chỉ là bắn bọn họ bị thương mà thôi. Cục trưởng. Tôi còn phải đi tìm Selina, cô ấy đang còn ở bên trong rừng cây tránh né truy sát."

Thomas: ". . . Tất cả cẩn thận."

Luke cúp điện thoại, kiểm tra vết thương trên cánh tay trái một chút.

Vấn đề cũng không lớn, chỉ là bị viên đạn đánh xuyên qua cơ bắp, đầu đạn cũng không lưu tại ở bên trong cơ thể.

Hắn dùng băng vải có sẵn bên trong xe bán tải dùng sức quấn chặt lấy vết thương, tạm thời chỉ có thể làm như thế này.

Vừa xử lý vết thương, hắn vừa nhặt hai khẩu súng lục bị vứt bỏ lên chọc trở lại vào bao súng, cất bước chạy vào trong rừng.

Mặt mũi của Cảnh sát trưởng và Phó cảnh sát trưởng tràn đầy mờ mịt: Đây là có chuyện gì? Bọn tao mới kém chút nữa đã bắn chết mày, thế mà mày cứ đi như vậy sao?

Tốc độ chạy của Luke càng lúc càng nhanh.

Lần này chỉ có một mình hắn, hắn chỉ dùng hai phút đã chạy đến cái hố nhỏ ở dưới mặt đất chỗ Selina trốn kia.

Nhẹ giọng gọi Selina hai câu, hắn mới thăm dò nhìn vào.

Hắn cũng không muốn bị Selina dùng giáo săn cá bắn nổ đầu.

Nhưng hắn mới vừa đưa đầu vào nhìn, sắc mặt đã trầm xuống.

Không thấy Selina.

Đồng thời, trong mũi của hắn ngửi thấy một loại mùi quen thuộc.

Hắn nhíu mày nhanh chóng quét nhìn xung quanh, rốt cục ở một chỗ ở biên giới cái hố nhỏ, trông thấy một bãi chất lỏng màu đỏ thẫm.

Thứ này, giống như mấy bãi chất lỏng nằm trên mặt đất ở chỗ người chủ trì ở bờ hồ bên kia, đặc biệt là mùi hôi thối kia, quá đặc biệt.

Mặt của Luke âm trầm, lấy dụng cụ nhìn ban đêm đeo trên cổ vẫn một mực không dùng đeo lên, sau khi đeo xong, cực nhanh dọc theo dấu vết chất lỏng màu đỏ thẫm kia tiếp tục truy lùng.

Chạy ra hơn 100m, trông thấy một vật hình dáng giống như một cây gậy dài—— đây là cây giáo săn cá mà hắn lưu lại cho Selina phòng thân.

Giáo săn cá còn được nối với một sợi dây thừng, một mũi tên ở bên trên một đầu dây thừng dính đầy chất lỏng màu đỏ thẫm, cùng với loại mùi của những chất lỏng trước đó.

Cách vị trí giáo săn cá không xa, xuất hiện một cửa hang hướng xuống phía dưới.

Luke quét nhìn một chút, rất nhanh ở vị trí cửa hang đã tìm được một mảnh vải rách, một chiếc giày.

Vải rách là một mảnh vải áo T-shirt mà hắn bao chân cho Selina, giày là lúc trước hắn cởi ra từ dưới chân người khác, xỏ lên chân cho cô.

Luke hít sâu một hơi, ném chiếc giày sang bên phải cửa hang, sau đó móc khẩu Beretta ra, chui vào bên trong hang động tối tăm chật hẹp kia.

Hang động này tương đối nhỏ hẹp, Luke muốn ngồi xổm để di chuyển cũng không làm được, chỉ có thể bò.

Nghiêng nghiêng bò xuống phía dưới khoảng hơn 10m, địa hình đột nhiên biến đổi, một hang động rộng lớn xuất hiện ở trước mắt hắn.

Luke thả nhẹ động tác, cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên trong.

Không có một âm thanh nào cả.

Hắn chậm rãi leo ra ngoài đoạn hẹp kia, hai mắt nheo lại, đánh giá nơi này.

Hắn không phải là một chuyên gia địa chất, không thể phán định đây là loại địa hình gì, nhưng nơi này chính là một nơi cùng loại với hang động đá hoặc là một khe hở.

Tin tức tốt là nơi này không có đồ vật gì đánh lén hắn.

Tin tức xấu là, nơi này không có gì cả, kể cả Selina.

Thân thể của Luke cong lại, tay phải cầm súng, tay trái đã rút con dao Dogleg ra, thân dao đã được xử lý không phản quang cùng hòa làm một thể với bóng tối trong hang động.

Dùng tay trái cầm ngược dao Dogleg nâng tay phải cầm súng, thân súng ngang tầm mặt, cùng mắt phải hình thành một đường thẳng, dưới chân hắn nhanh chóng mà nhẹ nhàng di động.

Tận lực không phát ra tiếng vang, tận lực bảo trì mỗi một bước đều bình ổn.

............................

Người dịch: thichthanhtu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!