Sáng sớm hôm sau, Selina rời giường rửa mặt đi xuống lầu, chỉ thấy Luke lại hiếm có dịp đang lười biếng.
Trong tay hắn bưng một tách cà phê, nhàn nhã ngồi ở bên cửa sổ, nhìn bông tuyết bay lả tả ở bên ngoài vách kính.
Selina đi tới, nhưng không gọi hắn, mà dọc theo đường vòng cung cách hắn không xa đi tới đi lui hai lần, hai mắt đánh giá trên dưới.
Luke vẫn nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nhưng lại thuận miệng nói: "Bữa sáng đã làm xong, chỉ chờ cô xuống."
Selina lắc đầu: "Sao tôi có cảm giác hôm nay cậu là lạ?"
Luke nghiêng đầu, nhếch miệng cười một tiếng: "Không phải là đẹp trai hơn một chút đấy chứ?"
Selina nhìn nụ cười xán lạn của hắn, bị nghẹn một chút: "Uhm, đẹp trai đúng là không sai. Thế nhưng tôi có cảm giác giống như là... cậu có chút nhẹ nhõm, nhưng lại không phải là vui vẻ?"
Luke mỉm cười: "Qua bao nhiêu ngày, cuối cùng cũng đã một mẻ hốt gọn một đống cá lớn, không phải là nên nhẹ nhõm hay sao?"
Selina suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng: "OK, ăn điểm tâm đi."
Luke để tách cà phê xuống, cười đi theo.
Selina cảm nhận được, chẳng qua là chút cảm xúc sau đại chiến còn chưa hoàn toàn lắng đọng xuống.
Mà bên trong giao diện của hệ thống, kinh nghiệm của túc chủ: 49700/ 300000, điểm tích lũy: 127400.
Hai con số này đã đủ để chứng minh sự thành công của hành động tối hôm qua.
Trước đó để tiểu tổ cảnh sát bẩn của Norman sống mái với đám cốt cán trong băng đảng con buôn Gusman, hai bên hầu như là đã bị tiêu diệt toàn bộ, hệ thống cho 7000 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.
Trong đó tiểu tổ của Norman là 5000, băng đảng Gusman là 2000.
Mà Norman lên ti vi ở cổng DEA, bộc lộ Boss Jot của gã ra ánh sáng, sau đó bị bắn chết.
Bản thân Norman lại cống hiến thêm 500 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.
Jot tạm thời vẫn là người đứng đầu DEA, hơn nữa chuyện lên TV lộ ra ánh sáng này có vẻ là không được hệ thống ba ba công nhận, tạm thời còn không có nguồn sản xuất điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy tiếp sau.
Nói cách khác, 126 sát thủ đêm nay đã đưa cho Luke 42 ngàn điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, bình quân mỗi người trên 300 điểm.
Loại thu hoạch lớn này, Luke không cần dùng hết số ngón tay trên một bàn tay, đã có thể đếm ra rõ ràng.
Bây giờ kỳ thật tâm trạng của hắn vẫn còn tốt, nhưng lại có chút mất mát sau cao hứng.
Lần sau chờ The Continental đưa "điểm" tới cửa như thế này, không biết là phải chờ tới lúc nào.
Chỉ cần người quản lý của The Continental không phải là người thiếu não, sẽ không ngốc đến mức tùy tiện công khai chuyện này.
Làm như thế trừ việc để mình mất mặt, không có bất kỳ chỗ tốt nào cả.
Bọn họ tất nhiên là sẽ xác định thân phận chân thực của V trước, sau đó một lần hành động bắt lấy.
Nhưng muốn tìm được Luke, thực sự là rất khó.
Trừ khi bọn họ có một loại siêu năng lực nào đó, có thể tiên đoán hoặc tra xét được, nếu không khả năng tìm được chân thân của hắn cực kỳ nhỏ.
Đối với điều này, Luke luôn chuẩn bị sẵn.
Ở trên thế giới nguy hiểm này, muốn không có một chút nguy hiểm nào, mà có thể đạt được một loại kỹ năng nào dó, đó là chuyện mơ mộng hão huyền.
Cho tới bây giờ, hệ thống vẫn không phải là loại hệ thống ngớ ngẩn cho không chỗ tốt kia, nó sinh ra có quan hệ trực tiếp với thành quả "lao động" của Luke.
Theo hắn phỏng đoán, hẳn là nó dựa theo một cách tính toán cố định nào đó, đem một bộ phận chỗ tốt dùng hình thức thuộc tính cơ sở và điểm tích lũy, phản hồi cho hắn.
Hệ thống không phải là "trời", nó chưa từng không công để rớt đĩa bánh xuống cho Luke.
Hắn không "Lao động", hệ thống sẽ không có bất kỳ sản xuất gì.
Nó cũng không có bất kỳ ý định che dấu nào cả, nếu không hắn cũng sẽ không chắc chắn về quy tắc này như thế.
Từ điều này mà nói, hệ thống vô cùng đơn giản.
Nhưng người làm ra hệ thống kia, chưa hẳn đã đơn giản.
Đổi thành một người bình thường khác, có được một cái máy gian lận, dù biết mình kiếm được 10 đồng sẽ bị rút đi 9 đồng, nhưng có thể không cần hay sao?
Không cần thì chính là kẻ ngu.
Bởi vì chỗ tốt lớn nhất của cái máy gian lận này, chính là người bình thường cả đời mới kiếm được 10 đồng, Luke lại chỉ cần một tháng đã có thể kiếm được 10 đồng, thậm chí là 100 đồng.
Mặc dù khấu trừ cao, nhưng cũng không chống cự nổi lợi ích do nó mang lại.
Đây chính là dương mưu nhằm vào nhân tính, hoàn toàn khó giải.
Nếu như muốn trở nên mạnh hơn, để bảo vệ người nhà và chính mình, vậy hắn chỉ có thể cố gắng giảm bớt nguy hiểm bị phát hiện, tăng lớn hiệu suất thu hoạch điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.
Không mạo hiểm mà vẫn muốn mạnh lên, đó là đãi ngộ của con trai ruột của hệ thống, hoặc là đãi ngộ cho con trai ruột của người chế tạo ra hệ thống.
Đối với loại khả năng này, hắn đã phủ định từ sớm.
Đãi ngộ với con nuôi thậm chí là cu li, kỳ thật cũng rất không tệ.
Loại đãi ngộ dành cho nô lệ không làm thì chết kia, mới là thảm nhất.
Trong lòng không có giới hạn suy tư các loại sự tình, Luke và Selina ăn xong điểm tâm.
"Hôm nay có đi làm không?" Selina hỏi.
Luke ừ một tiếng: "Chúng ta lười biếng vài ngày, nhưng vẫn đến lộ mặt một chút, nhìn xem Dustin có vụ án gì không, buổi chiều lại tự do sắp xếp thời gian đi."
Selina cũng duỗi lưng một cái: "Cậu khoan hãy nói, hai ngày nay lượng vận động của tôi có chút hơi ít, cảm giác không được thoải mái."
Luke mỉm cười: "Cô muốn ban đêm đi ra ngoài đánh người là không thể nào làm được. Mấy ngày gần đây chúng ta phải xem xem người ta có phản ứng gì, lần này thế nhưng mà mới diệt đi một đám người."
Selina bĩu môi: "Là cậu làm. Tôi chỉ ở nhà nhìn màn hình giám sát một giờ mà thôi, chỉ là việc động ngón tay."
Luke: "OK, để tôi xem thử có thể thay đổi dụng cụ huấn luyện hay không, sẽ dạy cô chút đồ mới."
Selina: "Thứ gì?"
Luke khởi động xe hơi, quay sang cười nói: "Thuật đấu súng!"
Selina: "Là cái gì?"
Hai người một đường tán gẫu, đi tới đồn cảnh sát.
...
Nơi nào đó trong thành phố, Wade đang ngủ say sưa, đột nhiên có cảm giác vừa nhức vừa đau, còn pha tạp cả cảm giác ngứa ngáy từ phía sau lưng truyền tới, không nhịn được kêu rên một tiếng tỉnh lại: "Vanessa?"
Vanessa lười biếng áp sáp tới lưng hắn: "Biểu tình này của anh là thế nào? Tối hôm qua lại đánh nhau à?"
Wade đau đến mức nhe răng trợn mắt: "Cái gì mà đánh nhau, thuần túy là anh đơn phương bị đánh."
Tối hôm qua sau khi nhảy xuống hồ, gã cứ dựa theo nhắc nhở ở đáy nước cạn dưới hồ tìm được một cái tên lửa đẩy dưới nước.
Sau khi khởi động, gã bị tên lửa đẩy đưa đến một cửa cống thoát nước bên bờ hồ, chui vào hàng rào đã được mở ra, rất nhanh đã đi vào trong lòng sông Hackensack.
Lại dọc theo bờ sông tiến lên mấy trăm mét nữa, rời xa công viên Clove Lakes, hắn lên bờ ở địa điểm đã dự định, một chiếc Ford cũ không đáng chú ý đang đậu ở ven đường cách đó không xa.
Đợi tới lúc gã dựa theo kế hoạch, lặng yên trở về nhà ở khu Harlem, Vanessa mới đi trực ca đêm không lâu.
Cuối cùng Wade cũng nhận được thông báo hoàn thành ủy thác, số dư sẽ được thanh toán trong vòng ba ngày.
Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, trả lại chiến phục chữ V vào trong hộp bí mật, gã nằm trên giường xem « Adventure Time », lại ngủ thật say, ngay cả Vanessa trở về lúc nào cũng không biết.
Giờ phút này, Vanessa nghe thấy lời này của gã, không khỏi sững sờ: "Anh... Bị người đánh?"
Wade đánh tốt cỡ nào, mặc dù cô ta không biết chính xác, nhưng tên này từng có lần hành hung bảy tám tên lưu manh muốn quấy rối cô ta một trận, nhét toàn bộ vào trong thùng rác sau ngõ.
Cái thùng rác kia nhét đầy một đống người, bây giờ cô ta vẫn còn nhớ rõ.
Mà Wade lúc đó, cũng chỉ ăn mấy cú đám, ngay cả lông mày đều không nhíu một cái.
Cô ta vội vàng vén chăn lên, vén áo thun trên người gã lên nhìn, lập tức "Oa a" hô lớn.
Wade đau tới mức khóe miệng giật giật, gã không có cảnh giác đối với Vanessa càng, nơi nào lưu ý đến động tác của cô.
Nghe thấy tiếng cô ta hô lớn, trong lòng gã mới thầm kêu hỏng bét.